| Lê Nguyên Ngữ
Trường Sơn Xuân Quạnh Đồn Biên Giới
Chót núi vào xuân mây hí lộng Có ta lau súng đón giao thừa Có nắng vàng mơ ngàn lá ngọn Mai rừng chẳng biết dậy mùa chưa
Biêng biếc rừng xanh miền sơn cước Nắng chiều thua sắc lá biên cương Kéo cao cổ áo bên triền đá Bát ngát rừng mây buồn viễn phương
Trường Sơn nhón gót trông Lào Hạ Mù cuối chân mây sắc lá rừng Sừng sững Bắc phương thành núi dựng Đụng đầu dội ngược gió mây Xuân
Ở đây chánh quán nghìn mây lạ Ngày ruổi phương xa tối kéo về Còn ta sinh trưởng vùng Châu Thổ Có lý nào chọn núi làm quê ?
Ở đây lâu riết ta thành Thượng (Giống Thượng lai căng chẳng thích rừng Giống Thượng bỏ gùi mang súng ống ) Xuân về nhớ gốc, nhớ bâng khuâng
Ở đây Xuân đến không cần áo Đá núi nhìn ta há biết cười Gái núi lưng trần hơn củi cháy Thì can chi ta lại hổ ngươi
Buổi sáng mùa xuân tồi diện mạo Râu cằm như thể mìn-ba-râu Lính thú biên cương buồn rạc gáo Xuân đến trong ta quá đỗi sầu
Xuân đến áp lưng sườn đá dựng Nhìn rừng vây núi, núi vây mây Chẳng biết phương nào phương cố quận Phương nào cũng thấy khói mây bay
Ở đây ăn ngủ không giờ giấc Khó tính đường đi của mặt trời Có bữa hiện về can nắng lửa Nhiều hôm lặn mất chẳng tăm hơi
Ỏ đây nhớ Tết theo chiều Bắc Nhìn lá rừng thay buồn nôn nao Ở đây khói lửa vàng đôi mắt Nắng đổ hào quang giữa núi cao
Ở đây nhớ mẹ thường quanh quẩn Hết ra triền đá lại vào mây Lớp lớp rừng xa chiều lạc giọng Biên thùy nắng đỏ bóng chim bay
Biên tái chiều sương buồn chất ngất Nhớ nhà ta như dại như mây Nghĩ đến ngày về quê quán cũ Thân này da ngựa có bọc thây ?
Ta buồn say khướt đời trấn thủ Nhớ nào bằng nhớ giữa cơn say Văng vẳng sườn non nghe vượn hú Buồn chi rền rĩ giọng bi ai
Ta buồn thơ thẩn bên đường núi Ngàn cây thi thỉu lá sương chiều Rừng ngăn ngắt tím mầu xa xứ Buôn bản nào lên khói quạnh hiu
Buôn bản giam đời dăm Thượng nữ Xuân về xứ Thượng có gì vui ? Hay vẫn sáng gùi lên nương rẫy Mùa Xuân như thế cũng ngậm ngùi
Buôn bản giam đời dăm Thượng nữ Đồn núi giam ta tòan lính rừng Ở đây không có Kinh hay Thượng Ba lô gùi, đều nặng ở trên lưng
Ở đây nói Tết nghe buồn lắm Gạo hẩm cá khô nước suối rừng Chiều xuân một lũ quanh nồi sắt Cơm cháy chia nhau buồn rưng rưng
Đêm Xuân pháo giặc nghiêng trời rót Dưới hầm đá tảng bóng lung lay Tráng sĩ rượu Cần nao chí khí Một bầy côi cút nhớ nhà say
Tráng sĩ dồn quân trên đất địch Đón Xuân chẳng tốn pháo mừng Xuân Nghe trong lòng chảy nghìn sông Dịch Nhìn bóng Trường Sơn ngỡ nước Tần
Trường Sơn, Trường Sơn, miền biên ải Lá dựng mùa xưa dậy chiến trường Lá dựng oan hồn muôn tử sĩ Xương ngàn chinh khách trắng biên cương
Biên cương, biên cương, Xuân biên cương Bát ngát trời mây buồn viễn phương Ta rót rượu mời muôn uổng tử Hồn thiêng gió rợn rợn sa trường
Tử sĩ đời nay không có mộ Hồn thiêng vất vưởng đến muôn đời Nương bóng rừng xanh chờ tế độ Đêm Xuân dìu dặt lũ ma trơi
Một lũ cô hồn nương đất trích Đêm Xuân lếch thếch giữa rừng hoang Rầm rì vượt đuổi ngàn truông lá Dậy chốn rừng thiêng chuyện chiến trường
Ta thuở lưu đồn trên đất giặc Xuân về thêm tủi phận tha phương Trường Sơn Xuân quạnh đồn biên trấn Uống rượu say nhừ vọng cố hương
Lê Nguyên Ngữ
|