Le Beau Danube Bleu (Johann Strauss
II) - Lời Việt của Phạm Duy
PPS Liên-Như - Youtube Trần Năng Phùng
Nhiếp ảnh và bài viết Trần Kiêm Tịnh
- Thơ Đông Hương
Ba chúng tôi đặt tên cho chị Hà bằng
vào bài tứ tuyệt
Tứ Thời của Thôi Hiệu, hai câu đầu:
Xuân du phương thảo địa
Hạ thưởng lục hà tŕ
Hoa súng có tên là Lục Hà
Trần Kiêm Tịnh
du lịch ở đâu cũng chụp h́nh hoa Súng
để cầu chúc sức khỏe cho em.
Anh, chị, em, cháu đồng thanh cầu nguyện
sức khỏe cho em, chị, d́, cô, và bà Hà.
Trần Kiêm Tịnh kể:
Năm 1953, khi Hà Thanh, Lục Hà, c̣n bẽn lẽn, Tịnh tôi là anh ruột, phải
khuyến khích và cầm tay dẫn Hà đến cuộc thi hát do Đài Phát Thanh Huế tổ
chức, mà dấu ba mẹ chúng tôi, vốn không thích con đi hát, và tôi phải
thỉnh cầu thêm các phóng viên nhà báo là đừng có chụp h́nh vào ngày
Chung kết, sợ ba mẹ đọc tin mà thấy.
Khi Hà hát bài ‘Ḍng Sông Xanh’ (Le Beau Danube Bleu) trong ngày Chung
kết, th́ xe cộ lưu thông quanh Đài Phát Thanh Huế, kể cả trên cầu Tràng
Tiền, đều khựng lại, v́ tiếng hát của Hà vang tới tận Chợ Đông Ba-quang
cảnh do âm hưởng tiếng hát gây ra lúc đó làm tôi chợt nhận ra với niềm
hănh diện là một ngôi sao vừa mới ra đời.
Những ǵ xảy ra sau đó trong đời người em gái ca sĩ Hà Thanh th́ các
người Việt yêu nhạc đều đă biết là thành phần của lịch sử nền Tân Nhạc
Việt Nam.
Nay ở hải ngoại, Hà Thanh, pháp danh Tâm Tú, tạ thế
ngày 1 tháng 1 năm 2014, một ánh sao rơi giữa các chị em, bà con, bạn bè
tại vùng Boston, Hoa Kỳ.
Có anh cựu học sinh Quốc học kể lại là, sau năm 1975, từ hải ngoại về
thăm Huế, anh ấy t́m đến cầu Tràng Tiền, để tưởng nhớ lại hạnh phúc một
thời đă cùng bạn bè chen chúc nhau ngồi trên thành cầu đợi cô Hà Thanh
sẽ hát vào chung kết.
Khi bài Ḍng Sông Xanh hát lên, xe cộ dừng lại, sung sướng sao, tất cả
yên lặng lắng nghe.
Anh nói lúc bấy giờ, sau 1975, đài Phát thanh Huế bỏ
bê như phế thăi, cảnh vật hiu hắt, ḍng sông Hương vẫn êm đềm chảy qua
cầu. Người không c̣n, vắng tiếng hát Ḍng Sông Xanh; anh nói :"Chúng tôi
đă từng đặt tên ḍng sông Hương là Ḍng Sông Xanh Hà Thanh." Anh trở lại
Paris không bao giờ về Huế nữa.
Nhà Hà Thanh cách trường Pellerin sông An cựu, có những bài thơ từ
Pellerin đặt tên gịng sông An Cựu là Sông Hà Thanh. Có anh mừng rỡ khi
gặp em của Hà Thanh ở Belgique, anh hănh diện cười kể rằng ‘Thời c̣n học
Pellerin, chính tôi là một trong những học sinh, vào giờ ngủ trưa, lấy
kính phản chiếu ánh mặt trời từ cửa sổ Pellerin, rọi vào cửa sổ pḥng
HàThanh khi mặt trời gát trên đỉnh nhà Hà Thanh’.
Có anh khác ở California cũng tự xác nhận ḿnh làm như thế; đi họp
Phượng Vỹ cũng có người đến chào và kễ chuyện dọi kính ngược vào nhà Hà
Thanh từ Pellerin rồi cười thích thú ; Nhưng không ai nói ḿnh đă bị Sư
Huynh bề trên bắt quỳ trước tượng đức Mẹ? ( không nói tên thật v́ chưa
được phép, nếu ai đă làm như vậy cho phép th́ sẽ bỏ tên
vào)
D̉NG
SÔNG XANH ( LỤC HÀ)
Thơ ĐÔNG HƯƠNG
Gần cuối đời, mượn ngườ́ làm thi sĩ
Viết về em, tà áo lục anh thương
Không bên anh, em vẫn là tri kỷ
Mộng mơ đầu anh đứng nhớ sông Tương
Trăm thế kỷ t́nh c̣n ray rức măi
Anh thường về ôm ánh nước sông Hương
Anh cúi mặt t́m trong gịng biếc ấy
Gọi tên người, nhâm nhi nỗi cô đơn
Tiếng liêu trai bổng trầm trên đỉnh mộng
Luôn tương tư kẻ ngày đó si t́nh
Anh nắn nót kẽ tên em bằng phấn
Trang giấy màu ghém gói nét yêu em
Viết giùm anh, thật hay, thiên sử cũ
Em triệu lần làm dậy sóng ḷng anh
Tiếng hát em vỗ về anh giấc ngủ
Neo thuyền xưa đậu măi bến sông xanh
Viết tặng tiếng hát "Ḍng sông xanh"(LỤC HÀ
)
của anh ḿnh đă thương
yêu chị cho đến bây giờ,
để tưởng nhớ đến chị Lục Hà ( Hà Thanh ) đă
thương em như một người em .