Khê Kinh Kha

 

 

ANH SẼ VỀ

 

Thơ Khê Kinh Kha

Nhạc Nguyễn Hữu Nghĩa

Tŕnh bày : Nguyễn Hữu Nghĩa, Việt Dzũng, Nguyệt Ánh

 

          Khoảng 50 năm trước, có một chàng sinh viên du học tại Michigan, giữa mùa đông tuyết lạnh, mùa xuân tha hương lại về trong cô quạnh với bao nỗi nhớ quê hương. Tết Mậu Thân không tiếng pháo, không mai nở, không áo mới, mà chỉ đầy những h́nh ảnh tang thương trên màn ảnh TV, chàng sinh viên đă ôm mặt khóc bao đêm, những giọt lệ cho anh em, cho mẹ ǵà, cho Huế, cho SáG̣n, cho quê hương. Rồi nỗi niềm chín rụng trở thành bài thơ ANH SẼ VỀ.

Cũng khoảng 50 năm trước, có một chàng sinh viên trẻ, giữa thành phố Sàig̣n, giữa quê hương nhiều bom đạn, với một ngưỡng hồn tràn đầy mộng đời và t́nh yêu nồng cháy cho quê hương, bạn bè, người yêu và dân tộc. Chàng đă đọc bài thơ ANH SẼ VỀ đăng trong tạp chí Văn, và đă rung động soạn thành ca khúc ANH SẼ VỀ.

Hai con tim, hai phương trời xa cách, nhưng cùng một nỗi niềm và tâm sự tỏ bày. ANH SẼ VỄ đă đi sâu vào ḷng quần chúng trước 75 và sau 75 tại hải ngoại.

Nhưng măi đến 38 năm sau (2006), trên bước đường lưu vong, hai chàng sinh viên ngày xa xưa ấy, mớí t́m thấy nhau. Dù tóc xanh đă hai màu năm tháng nhưng ḷng vẫn tràn đầy t́nh yêu cho quê hương và dân tộc.

Khê Kinh Kha và Nguyễn Hữu Nghĩa xin được chia sẻ nổi ḷng ḿnh với tất cả những con tim yêu mến quê hưong Việt Nam.

 

 

 

 

Anh sẽ về em ơi anh sẽ về
về nơi ngôi nhà vách đất với hàng hoa thơm
nơi con đê già nơi cây cầu tre
nơi con đường đất dấu chân trâu ḅ

 

Anh sẽ về em ơi anh sẽ về

Về trên sông rộng ôm hết cánh đồng xanh lam

Hôn em, hôn mẹ, hôn bao người thân

Sẽ nói sẽ cười sẽ vui nhiều hơn

đưa em vào gió
khẽ trao cành hoa
ra sau vườn nhỏ
trồng lại cho em dây hoàng lan
hương đậm thêm

Anh sẽ về em ơi anh sẽ về
dù đêm không cùng hay mất hết người thân yêu
cho em theo chồng – cho chim về xa
sẽ gắng quay về chết nơi ra đời

 

~~oOo~~

 


H Ồ N Đ Ấ T C Ũ

Hoàng Xuân Sơn bạt

Tôi là một kẻ làm thơ vần điệu. Mấy năm gần đây cũng không khỏi nao ḷng, thao thức cùng vận hội đổi mới của nền thơ Việt hiện đại.

Đổi mới? À, cũng nên lắm chứ! Cần mang lại một luồng sinh khí mới cho sáng tác. Chẳng lẽ cứ tŕ trệ, bế tắc măi hoài trong vần điệu du dương. Chẳng lẽ cứ gậm nhấm rủrỉrùŕ thức ăn cũ như một loài nhai lại? Đă có nhiều tranh căi chưa đi đến đâu giữa sự tương phản hai luồng thơ cũ mới.

Vậy mà tôi đă lăm le, lai rai hưởng ứng bận trang phục mùa màng cho thơ. Muốn phá vỡ h́nh thức cũ mang lại tự do diễn tả nội dung t́nh ư mới ư? Ừ, th́ thơ bí hiểm có. Tượng trưng có. Ẩn dụ có. Và ngay cả tân h́nh thức, cũng vung tay phóng bút ra ǵ . Vậy mà rốt cuộc chẳng ra làm sao. Rồi, t́nh cũ không rủ cũng về. Cứ mỗi khi chiều xuống, cảm cái buồn bă cô đơn của đất trời, của ḿnh, tôi mần thơ điệu đàng phùng x̣e trở lại. Nghiệm cho cùng cũ mới chi rồi cũng rứa. Đông tây đời biết lặn về mô? Miễn là c̣n nuôi hi vọng sáng tác. Phải vậy không bạn ?

Trở về vần điệu du dương
là đi hết một con đường thăng ca
tự ḿnh lĩnh xướng
ê
a
một khúc giao hưởng
cũng là cách tân

. . . (HXS)

Tôi cũng hết sức đồng ư với nhiều bạn văn: một bài thơ đọc được hoặc một bài thơ hay có thể hiện diện trong bất cứ dạng thức sáng tác nào. T́nh ư diễn đạt là t́nh ư thật, không màu mè giả dối. Không cường điệu. Và chung nhất: thơ phải có hồn.

Một người làm thơ lúc nào cũng giữ được hồn thơ ḿnh. Cho dù lâu năm mới cầm bút trở lại. Tôi muốn nói tới người làm thơ mang bút hiệu Khê Kinh Kha ( KKK viết tăt, bạn đừng có nghĩ tới cái nghĩa ghê gớm khác của từ này )

KKK làm thơ sớm. Thơ anh xuất hiện vào những năm đầu của thập niên 60 ở bách Khoa, Văn Học… dưới bút hiệu Lê Thị Minh Đức hoặc kư tên thật Nguyễn Xuân Hùng. Nhưng thật t́nh mà nói, những sáng tác mang tên Khê Kinh Kha đăng ở tờ Văn mới gây được sự chú ư đáng kể từ khi anh xa nhà du học vào năm 1967. Đấy là những lời vọng cố hương tha thiết ăm ắp nỗi ḷng của kẻ xa xứ.

Đă lâu rồi hồn ḿnh quên xao động
như cánh diều không c̣n gió thoảng bay
như lá vàng im ĺm trong mưa lạnh
chết âm thầm trên thảm cỏ xác xơ
như mùa đông về đây không hẹn trước
tuyết vô t́nh phủ kín ḷng quạnh hiu
. . . . .


đă lâu rồi anh như mây lạc hướng
đi giữa đêm sâu không ánh trăng vàng
không thấy được hiện tại trên đôi tay
cũng không biết về đâu một ngày mai . . .

( Đă Lâu Rồi – KKK )

KKK là kẻ mang nặng hồn quê t́nh nhà trong huyết thống. Chuỗi ngày tha hương hầu hết là những buổi cơm anh cố ăn để sống – mà trong ḷng nước mắt cứ như canh.

Không hiểu tại sao bút hiệu của anh lại mang tên một tráng sĩ thời chiến quốc ôm mộng vượt sông dài diệt hôn quân bạo chúa. Có lẽ nào gă thư sinh tay yếu chân mềm ấy? Có lẽ ở muôn trùng cách biệt, anh chỉ muốn làm một tiểu Kinh Kha băng qua ḍng suối nhỏ t́m lại dấu quê đă mờ nhạt dần trong tâm thức phường lưu xứ ?

Một trong những bài thơ của KKK mang dấu ấn sâu đậm về nơi chốn sinh thành là Anh Sẽ Về. Nguyễn Hữu Nghĩa đă phổ nhạc khá thành công bài thơ này. Ư nhạc bắt kịp lời thơ tạo được nét hài ḥa cảm xúc. Đám du ca bọn tôi vẫn thường nghêu ngao chia bè hợp xướng:

Anh sẽ về em ơi anh sẽ về
về nơi ngôi nhà vách đất với hàng hoa thơm
nơi con đê già nơi cây cầu tre
nơi con đường đất dấu chân trâu ḅ
 . . . .

Một giọng nam lĩnh xướng điệp khúc :

đưa em vào gió
khẽ trao cành hoa
ra sau vườn nhỏ
trồng lại cho em dây hoàng lan
hương đậm thêm


và tất cả cùng vào lại :

Anh sẽ về em ơi anh sẽ về
dù đêm không cùng hay mất hết người thân yêu
cho em theo chồng – cho chim về xa
sẽ gắng quay về chết nơi ra đời


Hát lên đi bạn ơi ! Hát lên bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu bạn cũng sẽ được sống lại khung trời hoa mộng của quê nhà rất đỗi thân thương. Hát lên cho quên sầu nhớ. Ở một thời nào. Tưởng chừng xa lắm. Mà thật gần gủi.

Bẵng đi một dạo thật lâu ( dễ chừng trên dưới 20 năm ), KKK không c̣n cầm bút. Chẳng là vết thương nhức nhối tháng tư bảy lăm đă làm lặng người một kẻ xa quê đến thế ư ? Hay tại v́ một hoàn cảnh nào không tiện bộc bạch ? Tôi không tin như thế. T́nh cũ ôi t́nh cũ, ai rủ về! Chất thơ đă chảy đậm đà nên huyết quản, làm thế nào có thể ngưng ḍng mực? Làm thế nào chối bỏ được linh quyền của một thi sĩ? Và điều đă được chứng nghiệm: từ hai ngàn lẻ năm, thơ KKK hồi sức nở rộ trên khắp mặt báo. Tôi vui mừng thấy anh cầm bút trở lại. Và chào mừng trang nhà Giao Cảm ra đời ( http://giaocam.saigonline.com )

Đầu năm 2005, tuyển tập thơ nhạc Tỏ T́nh được Thư Ấn Quán ấn hành đă khai sinh đứa con đầu ḷng của “lăo Bạng” Khê Kinh Kha ( Đến đây phải mở dấu ngoặc để ca ngợi công tŕnh của bạn Trần Hoài Thư và anh em Thư Quán Bản Thảo. Với phương tiện hàn sĩ và việc vàng lút đầu, các bạn đă không ngừng cố gắng làm sống lại “ cơ ngơi “ của những ng̣i bút cũ, một thời vang bóng. Nào là Từ Thế Mộng, Phạm Ngọc Lư, Nguyễn Bắc Sơn, Vũ Hữu Định, Linh Phương, Hoài Khanh v.v ) .

KKK là người tài hoa. Anh vừa làm thơ, vừa soạn nhạc. Điều này cũng không đáng ngạc nhiên.

Những năm xa xưa ở quê nhà KKK đă từng là một tay trống có hạng của một ban nhạc trẻ. Tập Tỏ T́nh gồm hai phần thơ/nhạc cân phân. Dù tuyển tập thơ nhạc có những lời tỏ t́nh dễ thương cho người nữ như : mây lăng đăng dưới ḍng sông tư lự – em qua cầu tóc rối cả thơ tôi . Hoặc như : phải chi hoa là em – xin nở một nụ hồng – giữa đời tôi băng giá ... v́ em là thiếu nữ – ngón tay dài sen nở – áo bay trời thiết tha v. v . Sở trường của KKK, theo tôi là những lời tỏ t́nh bất tận với quê nhà . Lời tạ t́nh của gă giang hồ xa quê, đă bao năm thất lạc dấu đời ḿnh .

Xin làm mây bay về qua chốn cũ – thăm những con đường bóng mát tuổi mộng mơ – giữa núi cao nhỏ từng giọt mưa t́nh – cho đất khô hân hoan t́m lại bờ lau ngọn cỏ – rừng cây xưa thêm lá rộng đam mê, và t́nh ai miên man như sóng vỗ . . .

Nếu một mai mưa về trên thác cũ
dưới hiên xưa xin nằm chết hân hoan
hơi thở cuối xin dành tạ ơn mẹ
trái tim nồng nở nụ hồng trao em
và thân xác làm phân bón núi sông


KKK sử dụng nhiều thể thơ trong tập tỏ t́nh : bốn chữ, năm chữ, thất ngôn, lục bát v.v . Nhưng cũng vẫn theo ư riêng tôi, KKK thành công nhất nơi thể điệu thơ tự do, hoặc thơ xuôi. Chính nơi này, anh đă kể lể nỗi niềm được nhiều hơn. Diễn đạt chiều sâu tâm linh được tận t́nh hơn .

Nếu một mai khi ḥa b́nh đến với mớ tuổi c̣n lại – lúc bấy giờ dù đang chui rúc trong hầm tối – dù đang lạc loài trong ngơ ngách – dù đang ốm đau trong rừng già – cũng nhớ trở lại ngôi nhà mẹ cha xây mộng ngày xưa cũ, trồng lại vườn nhăn – làm cỏ những nấm mồ người thân yêu – t́m lại những kẻ c̣n trôi giạt – nhóm lại bếp lửa mùa đông . . .

Và bạn hăy đọc thêm chút nữa, kư ức của một kẻ mù đường :

H́nh như có thêm một chiếc răng cời
hồn nhiên như chim sẻ trước sân
như cánh bướm lênh đênh
như v́ sao nhỏ bé
trong ngưỡng hồn hiu quạnh
của tháng ngày bom đạn và hầm hố

h́nh như
có những buổi sáng nh́n nhau ái ngại
như góa phụ, chiến tranh và tuổi trẻ
như những giọt sương đọng trên sân cỏ
thật b́nh thường như hơi thở em ơi . . .


Tháng năm cuối đời, thi sĩ Thanh Tâm Tuyền đă cảm nhận hết linh khí của đất trời. Đă nghe được tiếng Vang Vang Trời Vào Xuân. Tôi muốn được sống cái cảm thức ấy. Tôi muốn đọc và mời bạn cùng đọc Khê Kinh Kha. Để nghe lại một chút rưng rưng. Hồn đất cũ.

HOÀNG XUÂN SƠN
Cuối hạ năm hai ngh́n không sáu


 

 

 

 

art2all.net