Kh Kinh Kha


 

cỏ rối

 

 

Đ biết bao lần ngồi đy để nhớ thương. Nhớ một con đường, nhớ một dng sng, nhớ một dĩ vng, hay nhớ đời mnh, đời quanh co trong tr nhớ hoang vu. Ai đ đến như my trời nhẹ theo gi thoảng, như mi tc bồng xa ngang vai, rủ o tnh giữa vũng hồn ti, một vũng hồn bao la, đợi từng giọt tnh nồng người mang đến, hương người ngất ngy vy phủ quanh đời, ngn tay di thoa dịu nỗi thương đau. Da thịt no một lần chy bừng trong vụng dại. Em cuối xuống tc di nghing nhnh liễu, cho đời thm nỗi nhớ bay xa. Lm sao nu ko được thng ngy qua.

Ta cn lại đy vi dấu vết hằn trn thảm cỏ vng k ức, mộng đời lướt thướt đi những bước chn ngại ngng, qua thảm cỏ rối của tr nhớ xa xi hoang vắng.

Những dấu vết giờ đ ho kh như những ho kh tn a của vng hạnh phc thuở no, mộng mơ v ướt t. Em tuổi mộng cho nhau từng giọt  mật, xoy động con tim. Mắt em l ngưỡng cửa đời, ti đ bước vo, lạc lối, đi tm bnh mnh rực nỗi sống. Bờ mi đ nhiều lần ướt dầm dưới cơn mưa, đ nhiều lần ti nng niu tru mến trong vng m khng dứt, những nụ hn di hơn hơi thở, đ tri đi những kht vọng m
thầm. Bnh minh rạn vỡ, sng la trong đy rượu men đời. Em đ chn ti vo vực đam m tnh i với bao tiếng thở di.

Ti lặn hụp trong hơi thở cuộc đời. Đ muộn mng trn bước chn số kiếp. Hn nồng nn những ơn sủng em trao. Mai cũng như cỏ rối, phất phơ trong gi, nhu nt dưới bước chn năm thng, đời người.

 


Tỏ Tnh