|
Khê Kinh Kha
cỏ rối

Đã biết bao lần ngồi đây để nhớ thương. Nhớ một con đường,
nhớ một dòng sông, nhớ một dĩ vãng, hay nhớ đời mình, đời quanh co trong trí nhớ
hoang vu. Ai đã đến như mây trời nhẹ theo gió thoảng, như mái tóc bồng xõa ngang
vai, rủ áo tình giữa vũng hồn tôi, một vũng hồn bao la, đợi từng giọt tình nồng
người mang đến, hương người ngất ngây vây phủ quanh đời, ngón tay dài thoa dịu
nỗi thương đau. Da thịt nào một lần cháy bừng trong vụng dại. Em cuối xuống tóc
dài nghiêng nhánh liễu, cho đời thêm nỗi nhớ bay xa. Làm sao níu kéo được tháng
ngày qua.
Ta còn lại đây vài dấu vết hằn trên thảm cỏ vàng ký ức, mộng đời lướt thướt đi
những bước chân ngại ngùng, qua thảm cỏ rối của trí nhớ xa xôi hoang vắng.
Những dấu vết giờ đã héo khô như những héo khô tàn úa của vùng hạnh phúc thuở
nào, mộng mơ và ướt át. Em tuổi mộng cho nhau từng giọt mật, xoáy động con
tim. Mắt em là ngưỡng cửa đời, tôi đã bước vào, lạc lối, đi tìm bình mình rực
nỗi sống. Bờ môi đã nhiều lần ướt dầm dưới cơn mưa, đã nhiều lần tôi nâng niu
trìu mến trong vòng ôm không dứt, những nụ hôn dài hơn hơi thở, đã trôi đi những
khát vọng âm
thầm. Bình minh rạn vỡ, sáng lòa trong đáy rượu men đời. Em đã chôn tôi vào vực
đam mê tình ái với bao tiếng thở dài.
Tôi lặn hụp trong hơi thở cuộc đời. Đã muộn màng trên bước chân số kiếp. Hôn
nồng nàn những ơn sủng em trao. Mai cũng như cỏ rối, phất phơ trong gió, nhàu
nát dưới bước chân năm tháng, đời người.
Tỏ Tình
|