Kh Kinh Kha

 

 

NHƯ GIỌT SƯƠNG MAI



bước trăm năm cn đy trong quạnh quẽ
những ma trăng đi,
tnh thm l a
như con nước xa nguồn, buồn vời vợi
như thu vng gục chết trong l cy
hạnh phc xa vời
ngoi tầm tay với
c ai biết, trăng cũng già theo ni
sng cũng buồn như con nước ra đi
v hoa l cũng c ngy tn a
ai đ đến v đi như my gió
ai vẫn ngồi bn hiu quạnh nhớ thương
ai mong đợi, ai m thầm, tuyệt vọng
ai đ mang rượu đắng đổ đầy hồn
ai giết chết thơ ti trong th thảm
ai đ chn ước vọng vo mng lung
ai đ đốt cụm rừng xưa tuổi mộng
giữa đời người bng tối rũ mnh mng

giữa mưa lạnh, nhn quanh đời c quạnh
vắng nụ cười, nước mắt uống đầy tim
ny em hỡi xin đừng hờn trch mi
sống một đời,
chen lấn cũng vậy thi
ta ở thế gian l trời đất định cho
duyn chồng vợ,
l nợ đời vay trả
xin cm ơn em người vợ chung thủy
cả một đời em khổ cực v ta
cả một đời ta cũng dnh cho em cả
bến trọ ny rồi mai sẽ ra đi
để lại g,
những dấu vết mộng mơ

thi gc bỏ những nụ tnh nức nở
thi xếp lại ti phong trần một thuở
bỏ sau lưng những muộn phiền thế sự
v chn cất những đua đi trần thế

cht ph du thoảng qua như l bay
đời khng bận bịu thế m hay
tang bồng một nẻo đường my nước
thế sự xoay vần ngoi tầm tay

mộng trăm năm để lại cho con chu
theo cnh gió nhẹ nhng bước thảnh thơi
theo my trời lnh đnh dạo sng ni
theo trăng cao đi khắp nẻo đường đời
bước trăm năm nhẹ như giọt sương mai

kh kinh kha