Khê Kinh Kha

 

SÀI G̉N TRONG NỖI NHỚ




phố Sài G̣n chiều nay mây ảm đạm
mưa giăng đầy thành phố lạnh co ro
vai cóng lạnh hay ḷng ḿnh đang lạnh
xa cách hoài nỗi nhớ thêm xác xơ

xa cách hoài, tháng ngày buồn cúi mặt
nhớ nhung nhiều chen giữa giọt mưa bay
ôi mưa bay cho phố thêm vắng lạnh
lạnh ướt cả trời - lạnh ướt tim ai

ai ngậm ngùi và ai đang hờn tủi?
ngày quạnh hiu và nắng có âu sầu?
đêm hiu hắt vầng trăng chắc đơn lẽ?
giọt sương mềm chắc thao thức canh thâu?

ḿnh xa nhau phố có buồn, phố khóc?
khóc cho t́nh non nước giữa tim ai
ôi cuộc t́nh mong manh như bọt nước
vỡ tan tành theo vận nước nổi trôi

Sài G̣n hỡi từ nay t́nh đôi ngă
xa cách này ṃn rữa bao ước mơ
trời đổ mưa hay ḷng tôi mưa đồ
cuối đời rối đăng cay vẫn bao la

khê kinh kha