|
CÂU CHUYỆN ÂM NHẠC (12): NẺO VỀ NHỮNG CUNG ĐÀN XƯA
Những tưởng đã xa rồi nhịp đập thời vàng son ở phương trời ấy đã từng ôm ấp tâm hồn ta như một dòng suối xanh mát chảy vào đời, sâu kín trong tâm tư của một thời thanh xuân. Hãy êm đềm lắng nghe, đừng khuấy động những đường tơ mảnh mai tưởng chừng như đã chìm sâu trong quá vãng. Không, những giai điệu ấy vẫn theo ta bên đời như tiếng gọi từ một miền sâu thẳm. Ta đang tìm nẻo về của những cung đàn xưa chăng?
Khung trời mở rộng
với hình ảnh quê hương ngàn đời thân yêu. Nhưng dấu ấn sâu đậm trong đời
chính là khúc reo ca của tình yêu đằm thắm, nhẹ nhàng từ trong góc khuất
của trái tim thuở còn son trẻ, ở đó thế giới của ta tựa như một bình
minh luôn đẹp tươi và rộn ràng.
Năm năm mỗi lần
nghe hè đến
Nhưng bao nhiêu
yêu dấu đã phai mờ
Tình cảm được nuôi dưỡng theo thời gian, đến một ngày ta chợt nhận ra rằng, ôi thế giới rạng rỡ đang ôm lấy đời ta:
Tình đẹp tựa mùa thu vàng
Yêu là lòng bâng khuâng
Ôi sao phức tạp quá nhỉ, ai hiểu cho lòng ta không? Người nghệ sĩ cắt nghĩa như thế, liệu tâm hồn ta, như một bông hoa vừa hé nở sớm mai, có chia sẻ nổi không đây? Ta đem cái băn khoăn háo hức đó đi theo suốt cuộc đời dài lâu được chăng? Cho đến khi ta gặp được người trong mộng, sợi tơ lòng khẽ rung lên:
Anh yêu mãi đôi tay mềm yêu em lúc em đan
Tình yêu thơ mộng và tuyệt vời nên ta dành cho người tình những lời xưng tụng đẹp nhất, tuyệt vời nhất, lộng lẫy nhất:
Ru em hài nhung gấm, ru em gót sen hồng
Nhưng thiên nhiên không êm như tóc huyền
Ta nhận ra tình yêu nồng thắm làm ấm áp cuộc đời khi đôi lứa ở bên nhau:
Em, lại đây với anh ngồi đây với anh trong cuộc đời này
Sao chỉ một hình bóng thôi mà cũng đủ làm lòng ta ngây ngất, đắm say như thế này:
Tôi gặp em trong chiều nắng thu êm đềm
Mùa xuân đang đi trong lời yêu mới
Đôi khi tình yêu đến dịu dàng không ngờ khiến ta băn khoăn tự hỏi nguồn cơn ấy xuất hiện từ đâu và lúc nào:
Tình yêu từ đâu mà tình yêu vội vã chiếm tim ta
Ô hay, đôi lúc tình cũng mơ hồ thôi mà sao dễ dàng len lỏi tận sâu thẳm tim ta?
Anh yêu nét hồn nhiên
Đời anh sẽ đẹp vì có em
Tình yêu đầu tiên có thể theo thời gian rồi mất đi nhưng cũng có thể kéo dài theo năm tháng của đôi tình nhân:
Tìm đến với nhau cho quên hận sầu
Ôi đẹp thay là thuở ban đầu
Tình yêu có thể trở về chỉ từ một hoài niệm xa xưa ghi dấu sâu đậm trong tim. Nhưng mối tình đầu khi thì nồng say nhưng có lúc cũng đầy cay đắng:
Vườn lòng vừa hé hoa yêu đời
Thôi chia tay nhau từ đây, nghe nước mắt vây quanh
Đôi khi chỉ là một hình ảnh, kỷ niệm xa xưa cũng có thể làm sâu đậm thêm tình cảm thuở ban đầu. Cũng có thể một làn hương nhẹ thoảng cũng đủ làm sống dậy những ngày tươi đẹp của mối tình đầu đã qua.
Nhưng kỷ niệm sâu đậm hơn lại từ những cuộc chia tay của những người biết yêu lần đầu:
Thế rồi mùa hè qua từ đấy
Biết rằng cuộc tình đầu
Khi yêu có phải ta đắm say rồi mơ ước tình yêu vĩnh cửu để một đời ở bên nhau:
Con quỳ lạy Chúa trên trời,
Thời gian âm thầm như nước về khơi
Mơ vành môi thơm ngát hương đời
Nhưng rồi tình yêu cũng sẽ biến thiên theo hoàn cảnh vì không biết con đường cuối cùng sẽ đưa ta đến đâu. Hội ngộ hay chia lìa, bền chặt hay tan tác, đau thương hay hạnh phúc? Nhiều khi ở bên nhau mà tưởng như đã chia lìa. Chẳng phải Nguyễn Du đã từng bảo “Chưa vui sum họp đã sầu chia phôi” đó sao?
Bên nhau sao tình xa vạn lý
Không ai quyết định được nên nỗi sầu là tiếng lòng mạnh mẽ nhất của lứa đôi.
Chiều ơi trôi về miền nào xa xôi
Tình yêu mong manh là thế, xa xôi là thế xót xa tình buồn
Anh nhớ năm xưa mùa xuân em đến thăm
Nỗi buồn gợi lên từ sự chia xa lứa đôi và nhất là khi chính mình trở về với cô đơn:
Buồn không em
Buồn thương miên viễn, có thể từ kiếp này đến kiếp sau, không biết đến bao giờ mới nguôi ngoai, mới chấm dứt:
Người từ ngàn dặm về mang nỗi sầu
Buồn ơi, đến bao giờ
Nỗi buồn đến khi những ngày vui đã qua mất rồi, ta dừng lại bên chân cầu mà nhìn dòng nước trôi đi vô tình để rồi nhận ra ta chỉ còn lại trái tim bơ vơ, cô độc. Nhiều khi ta cũng mơ về quá khứ, cũng xót xa vì trong tình cảnh mới dù như thế nào thì trái tim vẫn còn mãi đau:
Gió dào dạt thưa rằng một sớm trên bến sông
Cuộc tình ngỡ đã xa xưa, đã xanh xao từ thuở nào
Tình buồn là tình không có kết thúc trọn vẹn bởi nhiều lý do, thường để lại trong tim những nuối tiếc hay vết thương lòng. Khi mộng ước không thành thì đôi lứa chỉ còn có hoài niệm, nghĩa là trong những giai điệu ấy mang đầy sự nhớ nhung, khắc khoải. Có nghĩa là ta tìm về hình bóng cũ, tìm về kỷ niệm, có khi đi tìm mãi mãi trong cuộc đời:
Đêm nao cùng ai dưới trăng thanh
Nỗi nhớ càng thêm đậm sâu khi đôi lứa đắm chìm trong sắc thu của trời mây, của hoa lá, của hồ nước tĩnh lặng hay là trong tiếng đàn say đắm, nhẹ nhàng vang lên giữa đêm trăng của ngày quá vãng:
Nghe tiếng thời gian âm thầm đưa
Người yêu đã xa khuất bên kia trời, giờ đây trên đường phố hiu hắt, trong từng bước chân cô quạnh đôi khi ta vẫn mãi hoài tiếc nuối:
Cuộc tình đó đã thoát xa tầm tay
Đôi khi người ta cố tìm quên nhưng không sao quên được. Để rồi hồi tưởng với tất cả lời trách móc, hờn dỗi:
Rồi mai tôi sẽ xa, tình yêu như bóng mây
Người ơi khi cố quên là khi lòng nhớ thêm
Đôi lứa sẽ trở về tâm trạng cô đơn. Mà cô đơn thì muốn thoát ly tâm trạng đó bằng cách mơ ước được trở lại những giây phút vàng son:
Một lần tiễn đưa bao nhiêu là buồn
Với người con gái sự chia xa đó còn là sự khắc khoải, dằn vặt khi mơ về hình bóng cũ và biết đâu trong giây phút ấy những giọt mắt vẫn rơi vô tình:
Góp hết lại những câu thề
Khi đôi lứa không còn bên nhau nữa có nghĩa là tình đã xa. Mà tình đã xa thì tình đã lỡ làng. Yêu đương đành đứt đoạn, đôi khi không ngờ được. Có thể vì anh đã đi về phương trời xa thẳm hay vì anh đã có duyên tình mới? Dù sao đi nữa, chuyện tình không còn cứu vãn được nữa, vì thế nàng chỉ còn biết lặng lẽ trở về với chính mình:
Em yêu một vòng tay từ ngày quen biết người
Người về trong đêm tối ôm cành hoa tả tơi
Người về, đường đi kết gió trăng sao
Hoặc nàng đã vội đi lấy chồng để anh còn lại một mình ngóng trông và thương tiếc:
Người ta lại bỏ con rồi Chúa ơi.
Ôi, tiếng kêu xé lòng của người đang yêu! Thế là anh đã xa em từ dạo ấy. Chuyện buồn cũng khởi đi từ khi nàng buồn bã báo tin cho ta, phải chăng đấy là do sự xếp đặt tình cờ của số phận:
Những tà áo cưới thướt tha bay bay trong nắng chiều
Ngày nhà em pháo nổ anh cuộn mình trong chăn
Ôi chao, có nỗi buồn nào sâu thẳm hơn thế? Dù sao nàng cũng đã ra đi thật rồi, ta chợt nhận ra trái tim ta không chỉ buồn thương mà đã tan nát trong cõi mênh mang tưởng như kéo dài muôn đời muôn kiếp:
Được tin em lấy chồng, lòng anh buồn biết mấy
Khi tình đã bị đẩy đưa theo số phận thì đừng nói “phải chi” hoặc là “nếu như”. Một tảng đá có thể thay đổi dòng chảy thì sự trắc trở tình duyên cũng là điều dễ xảy ra, đôi khi hiển nhiên, đừng mong chi đi ngược sự xếp đặt tiên thiên của đất trời:
Phải chi em đừng có chồng và anh không là riêng ai
Mà tình duyên trắc trở thì phải đâu lỗi lầm là của riêng ai? Không chỉ có chàng trách móc nàng đã bước sang ngang mà nàng đôi khi cũng trách chàng vì gặp duyên mới mà nỡ bội tình:
Thôi anh đi về đi, xa xôi rồi thăm nhau mà chi
Dù sao tình cũng đã lỡ làng, mỗi người có một nẻo về riêng biệt. Chỉ còn biết tìm về với nhau, nhớ đến nhau trong tâm tưởng hoặc chỉ còn mơ ước người xưa về trong cõi mộng:
Ngàn năm thương hoài một bóng người thôi
Tìm nhau trong hoa nở, tìm nhau trong cơn gió
Nhưng đôi khi ước vọng được bên nhau có thể đem lại niềm vui trong hạnh phúc. Nỗi thèm khát bất tận về một cuộc đời yêu thương miên viễn là sự ám ảnh không nguôi của đời người:
Em ơi xuân đến bên thềm rồi
Hãy tin một niềm vì tình yêu biết đâu sẽ thắm duyên. Hãy tin đi, biết đâu sự nhiệm mầu sẽ hồi sinh cõi tình yêu đã mất hút:
Hãy tin một niềm
Hãy tin một niềm rằng ta vẫn yêu cho đến tận cùng nhịp thở vì chính trái tim còn vang lời yêu thương vô ngôn dù khi đã lìa đời:
Tôi còn yêu, tôi cứ yêu!
Vâng, hãy cứ yêu, dù đôi môi hay đôi chân đã run rẩy, nhưng không hề chi, hãy “Nắm tay không rời/ Cố hé run run môi cười” (Phạm Đình Chương). Hãy bên nhau để cùng đi vào mênh mông đất trời, cùng tan hòa trong cõi thiên thu:
Dìu nhau sang bên kia thế giới
*
|