Xuân về trong gió, hoa lay lững lờ
Xuân về đám mây, bướm vàng nhụy bay
Xuân về ḷng đất, mầm tươi nhựa trào
Xuân về non cao, chim mừng suối reọ..
Xuân về biển mát, suôi nhanh cánh buồm
Xuân về suối xanh, cá hồng lượn quanh
Xuân về trầm ngát, Di Lạc hiền lành
Em về thiên nhiên, ngâm ḿnh suối tiên.
Em về thôn trang, tiếng ḥ giao duyên
Em về khơi hương, thơm ngôi từ đường
Em về quê nhà, lễ đ́nh làng ta
Nhớ cội, nhớ nguồn, đất tổ, quê cha
Em về siêu nhiên, hành hương chùa chiền
Dâng hoa cúng Phật, ưu phiền sẽ tan
Em mở ḷng ra, vui cùng cỏ hoa
Xuân về vũ trụ! Ta về ḷng Ta!
Có thiên nhiên mới, an vui hiền hoà
Có ḷ hương đợi, nối liền ngày qua
Mái đ́nh diệu vợi, nặng t́nh quốc gia
Chuông chuà siêu thoát, Ta vượt ḷng Ta
Bao dung độ lượng như bốn mùa hoa
Mùa Xuân có không? Hay là cơi Tâm?
Mùa Xuân có không? Hay là cơi không?
Về nguồn về cội! Về nguồn về cội!
Để rồi vươn tới, với ḷng mênh mông...