Một chàng dũng sĩ trên thớt ngựa vàng rong ruổi sa
trường
Một chàng dũng sĩ trên thớt ngựa vàng rong suốt thời gian
Một chàng dũng sĩ đôi mắt u buồn như ánh trăng vàng
Ḷng chàng nung nấu một mối u sầu t́m dấu người yêu
Một sớm mai chàng dừng nơi đỉnh núi
Mai trắng đôi hàng... mai trắng đôi hàng rơi rơi
Như mường tượng áo tơ người
Một chiều dừng cương nơi bờ sông vắng
Lớp lớp suôi ḍng, sóng biếc mơ ṃng
Như những nỗi buồn mênh mông
Rồi một đêm chàng ngừng nơi băi núi
Chiến trường thoảng tiếng mưa rơi
Như vẳng gót hài xa xôi
Rồi một ngày nao dừng ngay bờ suối
Ngỡ tóc người xưa, mái tóc cài hoa, những làn tơ.
Chàng t́m khắp cơi không thấy bóng người
Không thấy bóng người
Đường dài soải bóng, trong gió ngựa vàng thay sắc đổi lông
Chàng c̣n đi măi, đi măi, đi hoài, đi măi, đi hoài
Vào làn sương khói, chiếc áo tươi mầu nay đă nhạt phai.
Rồi một hôm chàng trở lại
Ngựa dừng bên ḍng nước mưa
Ngâm ḿnh sâu trong suối biếc,
Bỗng thấy yêu thương vô bờ
Rồi một hôm chàng trở lại
Cầy lại sa trường xác xơ
Ươm bầu, ươm dưa khắp lối
Lũ bướm bay quanh hoa vàng
Ngỡ bước chân xưa của nàng
Ngỡ bước chân xưa của nàng.
Chàng lên đỉnh núi, vun mai giữa trời
Mùa Đông rồi tới, hoa bay trước đời
Rừng mai nở măi, trông như nét cười của ai.. ai ơi
Ngoài sông gầm gió, trên sông bắc cầu
Cùng con ngựa quư, qua sông lúc nào
Chợt con ngựa cũ thân yêu hoá thành người yêu.
Ngựa vàng đă hoá thân, hoá thân là người yêu muôn thuở
Ngựa vàng đă hoá thân, hoá thân là người vẫn hằng mơ
Rồi chàng dũng sĩ, đôi mắt sáng ngời như ánh mặt trời
Cùng người yêu quư đi suốt cuộc đời, t́nh ái nở hoa.
Ngựa vàng đă hoá thân, hoá thân là người yêu muôn thuở
Ngựa vàng đă hoá thân, hoá thân là người vẫn hằng mơ
Rồi chàng dũng sĩ, đôi mắt sáng ngời như ánh mặt trời
Cùng người yêu quư đi suốt cuộc đời, t́nh ái nở hoa
Viên thành đạo ca cho đời ca hát !