|
Phạm Ngọc Lân
DE PÈRE INCONNU

Đem Tâm T́nh Viết Lịch Sử
Đọc sách "De Père Inconnu" của Phạm Ngọc Lân
Một trường hợp Dr Zhivago của Việt Nam
Gần
đây, Chị Ư Linh, người dẫn đầu cho chương tŕnh ["host"] Văn
Hoá Việt của Đài Phát thanh Radio Saigon-Houston có ư phỏng
vấn tôi về đề tài "Chúng ta có “tự hào” chúng ta là người…
gốc Việt hay không?"
Soạn những câu trả lời cho cuộc nói chuyện ngày 28 tháng 5,
2015, tôi cũng may mắn là vừa đọc xong cuốn "De père
inconnu" (L’Harmattan, , 2015, Paris) mà tôi hân hạnh được
chính tác giả tự tay kư, như là một một quà đặc biệt của Bác
sĩ Nguyễn Sơ Đông đến trân trọng giao tận tay, một món quà
quư giá.
Th́ đúng vậy, đây là một món quà rất quư giá cho Bác sĩ Đông
cũng như cho tôi. Bác sĩ Đông, người G̣ Công, sinh năm 1939,
từng lăn lóc hết bao nhiêu vùng, từ quê lên tỉnh, của miền
Nam nước Việt, nhớ vanh vách từng địa danh, từng biến cố xảy
ra trên một thế kỷ qua trên quê hương Sài g̣n và đồng bằng
sông Cửu Long của ông, và là tác giả nhiều bài viết, nhiều
chương sách nói về văn hoá và lịch sử của Miền Nam. Ít ai
say mê và tha thiết với quê hương và hờ hững với quê mới như
Bác sĩ Đông, một người tuy ở vùng Washington DC cả mấy chục
năm nay nhưng chỉ đi thăm downtown thủ đô có một lần, và
không biết "Tysons Corner" là ǵ, tuy trung tâm mua bán, làm
ăn lớn nhất vùng thủ đô này cách nhà ông chừng mấy chục km.
Nói như thế để hiểu tại sao BS Đông chịu khó liên lạc với
Dược sĩ, tác giả Phạm Ngọc Lân từ trời Tây xa xôi (tuy hiện
nay Pháp ở về phía đông chúng tôi bên Mỹ) để tặng tôi một
cuốn, và c̣n nhận xét "không biết làm sao mà cái ông Lân này
giỏi dữ vậy, vừa viết văn như tây, vừa đờn hát thiệt hay nữa."
Đúng như vậy, tôi biết Phạm Ngọc Lân từ lâu, nhưng chỉ "kính
nhi viễn chi", từ thời tôi c̣n là một sinh viên sống trong
cư xá Đắc Lộ, ở số 161 Đường Yên Đổ, gần cầu Trương Minh
Giảng (đường Yên Đổ đă thay tên từ 1975 thành Lư Chính Thắng.)
Tôi nói "kính nhi viễn chi" v́ hồi đó anh Gaillard Phạm Ngọc
Lân là một người cao lớn, đi Vespa, hào hoa, hát giỏi, chơi
kèn, trống, thể thao, giao du với giới văn nghệ sĩ nổi tiếng
(như anh có kể lại trong cuốn sách) so với một sinh viên "cù
lần" như tôi th́ khỏi phải nói. Cũng v́ lư do đó mà tôi đọc
sách của anh thấy rất say mê, rất thích và thú vị. Mấy năm
trước, tôi có soạn cuốn sách Anh ngữ "Vietnam History:
Stories Retold For A New Generation", nói về những khía cạnh
lịch sử, văn hoá của Việt Nam mà trong sách Mỹ thường không
đề cập đến, v́ họ thường chỉ bàn về chiến tranh Việt nam và
xem đất nước chúng ta như băi chiến trường xưa của họ. Bởi
vậy, trang bị với một số kiến thức tự học về sử nước nhà,
tôi càng hiểu được và thưởng thức sâu sắc hơn tác phẩm của
Phạm Ngọc Lân. Tác giả đă từng học bài bản về sử ở Đại Học
Pháp trong nhiều năm để chuẩn bị cho bằng tiến sĩ về sử học
(nhưng gián đoạn v́ gia đ́nh dọn qua Mỹ sống một thời gian).
Đọc sách ông, chúng ta cảm nhận được tính cách chuyên nghiệp
đó, và đấy là một đóng góp lớn cho nền sử học của nước nhà.
Tuy nhiên, đây không phải là một niên biểu khô khan về các
biến cố lịch sử, mà một bức tranh sống động, lôi cuốn của
cuộc cuộc sống một con người, tuy lắm gian truân, nhưng lại
được nhiều bài học quư giá, thú vị (ít nhất là lúc nh́n lại),
làm cho một đứa trẻ tự nhận là rụt rè, sinh ra trong hoàn
cảnh thiệt tḥi, lại có thể vươn lên đạt đến những thành tựu
trên nhiều lănh vực hoạt động.
Lần cuối cùng tôi đọc hết một cuốn sách tiếng Pháp dày và từ
đầu đến cuối là tháng 11 năm 1977, tại Long Thành, nơi một
vùng hẻo lánh. Sau gần hai năm trong trại cải tạo, tôi phải
đi làm ruộng, hồi hương lập nghiệp sau khi ra khỏi trại.
Cuốn "Bác sĩ Zhivago" tiếng Pháp đưa tôi vào thế giới của
cách mạng Tháng Mười Nga và những biến đổi sau đó trên đất
nước Xô Viết, cùng số phận của một bác sĩ, một nhà thơ và
một trí thức mắc chứng lăng mạn kinh niên. Sách "De père
inconnu" là cuốn sách tiếng Pháp đầu tiên mà tôi thưởng thức
từ đầu đến cuối, sau mấy chục năm qua chỉ học, dùng tiếng
Anh, ngoài tiếng mẹ đẻ. Sách Phạm Ngọc Lân cũng đem lại
những cảm xúc như Dr Zhivago, chỉ khác, sách của anh đưa tôi
về vùng quá khứ của chính ḿnh, chính dân tộc ḿnh. Sài G̣n,
Đà Lạt, Cam Ranh, Ba Ng̣i, những ngôi trường Pháp, những đại
học của một thời đă in dấu ấn trong tâm hồn ḿnh. Cọng vào
đó, văn chương tiếng Pháp của anh làm sống dậy kiến thức
tiếng Pháp đă rỉ sét của tôi. Cảm giác giống như ḿnh đem
chiếc máy bay cũ từng nằm ọp ẹp bao năm trong hangar, cho nổ
máy lại, và được bay lên bầu trời ngày xưa, nh́n về những
chân trời, những "ngày hoang dại" (nói theo tên một cuốn
tiểu thuyết thời 1960's) đă tạo nên con người chúng ta ngày
hôm nay.
Trở về buổi phỏng vấn của tôi sắp tới, trả lời câu hỏi
“Chúng ta có “tự hào” chúng ta là người… gốc Việt hay không?"
sau đây là phần lời kết. Trường hợp Phạm Ngọc Lân sẽ giúp
tôi đưa ra một cách nh́n đất nước ngày xưa chúng ta, ở thời
điểm này, lúc chúng ta đă sống xong những ngày quyết định
nhất của cuộc đời, đă trở thành công dân một nước khác, to
hơn, mạnh hơn, có thể "oai” hơn và tự hỏi : "Chúng ta nghĩ
ǵ về đất nước Việt Nam và chúng ta có tự hào là người Việt
hay không?”
“Thân phụ của Tổng thống Barack Obama là người Keynia, xứ
châu Phi từng bị người Anh đàn áp dă man, nhưng cũng là quê
hương của loạn Mau Mau khoảng thập niên 1950-60 là những kẻ
gây những hành động dă man cùng cực làm rúng động thế giới.
Thân phụ ông Obama bỏ mẹ ông đi lấy vợ khác, nhưng ông vẫn
viết sách nói về "giấc mơ của cha tôi". Và chuyện trớ trêu
là, có thể một phần v́ ông "ôm" (embrace) căn cước Phi Châu
của ḿnh mà ông đă đắc cử tổng thống Mỹ.
Một trường hợp khác cũng vắng mặt người cha. Tôi biết một
người bạn cùng thời sinh viên, ở cùng cư xá sinh viên Đắc Lộ.
Năm 1938, mẹ anh, mồ côi cha, từ Miền Bắc theo gia đ́nh vào
Nam. Năm 1943, một ḿnh từ Sài G̣n ngược về Ba Ng̣i, một hải
cảng nhỏ gần Nha Trang, mẹ anh đi t́m người chồng mới được
thu xếp gả cưới, một sĩ quan pháo binh người Pháp tại một
ḥn đảo nhỏ chắn trước vịnh Cam Ranh. Hai người chỉ sống với
nhau được hai tuần rồi chia tay. Người con trai, anh Phạm
Ngọc Lân, là kết quả của cuộc gặp gỡ đó. Anh là một giáo sư
trường đại học Dược khoa Sài G̣n, một nhạc sĩ guitare, một
ca sĩ được nhiều người ngưỡng mộ và một sinh viên nghiên cứu
sử ở đại học Paris. Anh dành 8 năm trời nghiên cứu các tài
liệu, thăm viếng từng nơi từ nam chí bắc Việt nam, và viết
ra cuốn sách bằng tiếng Pháp thật xuất sắc, tựa đề: "De père
inconnu" (Con không cha) nói về công cuộc t́m kiếm người cha
chưa bao giờ thấy mặt và cuộc hành tŕnh lịch sử của gia
đ́nh anh, trong suốt mấy cuộc chiến tranh đẫm máu và dai
dẳng mà đất nước trải qua.
Anh tuyên bố với báo chí Pháp rằng:
"J'ai survécu grâce à ma faculté d'adaptation, tout en
essayant de conserver mon identité. Il ne faut pas oublier
que malgré toute ma culture vietnamienne, j'ai quand même
cinquante pour cent de sang français dans mes veines. Oui,
je me sens Français et Roquettois, en restant Vietnamien
tout au fond de moi-même."
"Tôi đă sống c̣n nhờ khả năng thích ứng của tôi, trong lúc
vẫn cố gắng bảo tồn bản sắc của tôi. Không nên quên rằng mặc
dù thuộc về nền văn hoá Việt Nam, tôi cũng có 50% máu Pháp
chảy trong huyết quản. Đúng rồi, tôi cảm nhận tôi là người
Pháp, và là người dân thị xă Roquettes, nhưng tận trong đáy
ḷng tôi vẫn là người Việt Nam".
Như câu sáo ngữ mà chúng ta hằng nghe, nếu cuộc đời tặng cho
ta trái chanh, th́ hăy làm ly chanh đường cho cuộc đời. Xă
hội Mỹ không có tham vọng là một "melting pot" mà muốn làm
một cái "mosaic" nhiều màu nhiều vẻ, do nhiều văn hoá, nhiều
dân tộc khác nhau tạo thành một bức tranh ghép. Nếu chúng ta
từ chối nguồn gốc, bản sắc của chúng ta do cha mẹ ông bà gầy
dựng qua bao thế hệ, chúng ta sẽ lấy ǵ góp phần vào bức hoà
tấu muôn điệu, bức tranh hùng vĩ và phong phú của xứ sở mới
mẻ và bao dung này?”
HVH
Ngày 20 tháng 5 năm 2015
_______
Nguồn :
http://www.amazon.com/père-inconnu-Pham-Ngoc-Lân/product-reviews/2343054851/ref=dp_db_cm_cr_acr_txt?ie=UTF8&showViewpoints=1
trang phạm ngọc lân
art2all.net
|