Nguyễn Ánh 9 tên thật là Nguyễn
Đ́nh Ánh, sinh năm 1940 tại Phan Rang, tỉnh Ninh Thuận, sau này
vào Sài G̣n học trường Taberd, rồi lên Đà Lạt học trường Yersin.
Ông học dương cầm từ nhỏ, và trong thời gian ở Đà Lạt, ông được
nhạc sĩ Hoàng Nguyên dẫn dắt trên đường âm nhạc. Sau này ông trở
thành nhạc công chơi piano trong các nhà hàng nổi tiếng và những
ban nhạc thanh niên.
Nguyễn Ánh 9 bắt đầu sự nghiệp viết nhạc vào năm 1969-70 với ca
khúc có tựa đề "Không", nổi tiếng qua tiếng hát Elvis Phương
thời bấy giờ.
Bài Cô Đơn được sáng tác sau này. Ông bắt đầu viết từ 1990,
nhưng đến 1995 mới hoàn tất. Ông nói đây là bài ông ưa thích
nhất trong các sáng tác của ông.
Ông cho biết là tên nghệ sĩ « Nguyễn Ánh 9 » là do người yêu đầu
tiên của ông đặt cho. Lúc đầu ông định kư tên là Nguyễn Ánh cho
ngắn gọn, thay v́ Nguyễn Đ́nh Ánh, nhưng trùng với tên với vua
Gia Long, nên cô bạn đề nghị thêm số 9, v́ « Nguyễn Anh » có 9
kư tự, và v́ số 9 là số hên (9 nút trong bài cào !).
Cô
Đơn
Hạnh phúc như đôi chim uyên tung bay ngập trời nắng ấm
Hạnh phúc như sương ban mai long lanh đầu cành lá thắm
T́nh yêu một thoáng lên ngôi
Nhẹ nhàng như áng... mây trôi
Dịu dàng như ánh trăng soi
Êm êm
hương yêu dâng trong hồn tôi
Nghe như chim ngàn phiêu lăng
Theo mây trời lang thang
Rong chơi cùng năm tháng
Ôi đêm đêm cùng tiếng hát
Cho vơi niềm thương nhớ
C̣n ǵ cho ước mơ
Người hỡi cho tôi quên đi bao nhiêu kỷ niệm xa xưa
Người hỡi cho tôi quên đi bao nhiêu mộng đẹp nên thơ
T́nh yêu đă chết trong tôi
Nụ cười đă tắt trên môi
Chỉ c̣n tiếc nuối khôn nguôi