Tựa đề bài hát mượn chữ của Văn Cao : "Tôi gọi Trịnh Công
Sơn là Người Ca Thơ...". Bài có ba phiên khúc, nói lên ba
nét chính trong nhạc của Trịnh Công Sơn : hát cho t́nh yêu,
hát cho quê hương, và hát cho thân phận.
ĐK:
Người ca thơ hát cho trần thế
Đứng cô đơn một cơi đi về
Người ca thơ hát cho trần thế
Hát lời ru, ru qua cơn mê...
1.
Hát cho t́nh yêu, t́nh xa t́nh vẫn nhớ
Hát ru t́nh si, lời ru ai ngậm ngùi
Ru đời, giọt lệ thiên thu
Ru người, người t́nh diễm xưa
2.
Hát cho ḍng sông, ngh́n năm c̣n nỗi nhớ
Hát như đồng dao, đại bác đêm dội về
Phố phường đàn ḅ ngây ngô
Da vàng, người đứng ngẩn ngơ...
3.
Hát thân phận ai, đời sao đời im vắng
Hát trong quạnh hiu, gần như niềm tuyệt vọng
Ngỡ ngàng, mặt trời ngủ yên
Xin về, một giấc hồn nhiên...
(để hết)
Người ca thơ hát cho trần thế
Đứng cô đơn một cơi đi về
Người ca thơ hát cho trần thế
Hát lời ru, lời ru đă về...