Em vẹn
nguyên bài thơ nhỏ bé
Thơ : Hoàng Anh Tuấn ( nguyên tác : Bài thơ
còn lại )
Nhạc : Tùng Nguyên
Tiếng hát: Tùng Nguyên
PPS : Áo Vàng
Em Vẹn Nguyên Bài Thơ Nhỏ Bé
( nhạc phổ từ " Bài thơ còn lại " của
Hoàng Anh Tuấn )
Ở một nơi tưởng chừng như đi lạc
Yêu ngày xanh thấy mênh mông cô quạnh
Em đi ngang nhịp bước thấm sương lạnh
Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ
Vẫn lặng lẽ để anh nghe vừa vặn
Vẫn thờ ơ cho rủ hết phên màn
Vẫn mỉm cười, rồi tay vẫn che ngang
Cho ánh mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi
Tay vụng quá tình thư không viết nổi
Mực trong bình như cẩm thạch ngẩn ngơ
Giấy trắng tinh đem bóc nhẹ từng tờ
Tàu bay giấy ngượng ngùng bay qua cửa
Em vẹn nguyên là bài thơ nhỏ bé
Anh còn nguyên là một kẻ đã yêu
Em đi ngang xin gắng bước êm đều
Đừng đánh thức thời gian đang ngủ vùi
Đừng đẹp quá khiến anh làm rối chỉ
Lấy gì đây khâu vá lại tình xưa
Khi đi ngang xin hãy cứ bất ngờ
Đừng nói trước cho anh buồn vẩn vơ
Khi đi qua xin em đừng má phấn
Tóc buông rèm lứa tuổi thích ô mai
Mắt vương tơ của những phút học bài
Tay thoăn thoắt chơi đánh chuyền với bạn
Em đã giấu những nỗi lòng vỡ rạn
Anh cũng nguyền xóa hết gió mưa đi
Bao đèn đường rũ rượi màu tê tái
Ngõ vắng đêm tàn, hết dấu chân ai.
~~oO))((Oo~~
BÀI THƠ
CÒN LẠI
Hoàng
Anh Tuấn
Bước rất nhẹ như mây mềm dưới gót
E nắng buồn làm rối tóc mưa ngâu
Em tìm anh nước uốn nhịp ven cầu
Năm tháng cũ rợn tình xưa tỉnh thức
Em vẫn bé, anh vẫn còn ngây ngất
Màu áo hường còn gợn sóng âm thanh
Mắt thuyền qua nên nón vẫn nghiêng vành
Chân cuống quýt nên guốc giòn gõ cửa
Anh mở vội cả nghìn lần hớn hở
Cho hồn nhiên, mắc cỡ với hoài nghi
Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi
Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ
Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ
Như màu trời len lén bước vào xanh
Như thời gian vò nát lá thư tình
Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại
Bước rất nhẹ như mùa Thu con gái
Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh
Như chưa lần nào em nói: yêu anh
Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ
Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở
Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao
Em có về ăn cưới những vì sao
Để chân bước trên giòng sông loáng bạc
Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc
Yêu một người mà cảm thấy mênh mông
Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng
Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ?
Vẫn lặng lẽ để anh nghe vừa đủ
Vẫn thờ ơ cho rủ hết màn the
Vẫn mỉm cười rồi vẫn lấy tay che
Cho cặp mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi
Tay vụng quá nên thư không viết nổi
Mực trong bình như cẩm thạch ngẩn ngơ
Giấy trắng tinh đem bóc nhẹ từng tờ
Tầu bay giấy ngượng ngùng bay ra cửa!
Em nguyên vẹn là bài thơ bé nhỏ
Anh còn nguyên là một kẻ yêu em
Em đi ngang xin ráng bước cho êm
Đừng đánh thức thời gian đang ngủ kỹ
Đừng đẹp quá để anh đừng rối chỉ
Lấy gì đây khâu vá lại tình xưa?
Có đi ngang xin chọn lúc bất ngờ
Đừng nói trước để anh buồn vơ vẩn
Có đi ngang xin em đừng đánh phấn
Tóc buông rèm lứa tuổi thích ô mai
Mắt vương tơ của những phút học bài
Tay kheo khéo khi đánh chuyền với bạn
Em giấu đi những nỗi lòng vỡ rạn
Anh cũng thề giấu hết gió mưa đi
Bao nhiêu ánh đèn rũ rượi tái tê
Những ngõ vắng tối tăm anh giấu hết.
Hoàng Anh Tuấn
