Nguyễn Văn Thơ

 

Mấy lời nhân Ngày Vu Lan nhớ Mẹ
 

Có lẽ tôi là người bất hạnh nhất trên thế gian nầy, bởi lẽ, từ khi sinh ra cho đến hôm nay, tôi chưa bao giờ thấy được mặt Mẹ ḿnh. Chiến tranh đă cướp mất Mẹ tôi khi tôi c̣n quá bé. Tôi cố mường tượng mặt mũi Mẹ tôi – qua tôi – nhưng nghẹt nỗi, tôi giống Cha tôi như khuôn đúc nên đành chịu. Chắc lúc đương thời, Mẹ tôi yêu Cha tôi lắm th́ phải. Với tôi, không có ǵ đau xót bằng không biết được mặt người sinh ra ḿnh. Đó là một bất hạnh lớn đối với tôi. Từ khởi điểm nầy, h́nh như trong tôi nẩy sinh ra những oán hận sân si. Oán hận ai? Sân si ai? Tôi cũng chẵng rơ. Có thể là chiến tranh, có thể là những ai đang hạnh phúc bên Mẹ chăng? Thật nghịch lư, tôi vẫn cầu mong cho họ hạnh phúc đó mà! Oán hận…sân si…tôi không có bản tâm như thế, nhưng tôi lại mang nội tâm khép kín khó lư giải. Thật đáng buồn !

Tôi viết tự khúc MẸ ƠI như một lời tạ lỗi với Mẹ ḿnh, đồng thời thương tặng cho những ai cùng cảnh ngộ như tôi. Tôi thiển nghĩ, ngôn ngữ âm nhạc chính là những ngôn ngữ trừu tượng đánh thức tâm hồn tôi và giúp những ai đó, đă và đang hạnh phúc bên Mẹ hiểu được ơn sâu người sinh ra ḿnh, đồng thời hiểu được về tôi – về một người bất hạnh, không biết được mặt Mẹ ḿnh ra sao. Bởi sự cảm âm nhạc là sự cảm trong tâm tư riêng của mỗi người, không nguyên tắc,không quy luật, không ràng buộc. V́ thế, sự thể hiện sẽ bao la, vô tận… Và, biết đâu, chính trạng thái sân si của tôi – người chẳng bao giờ biết được mặt Mẹ ḿnh - lại dễ yêu đối với âm nhạc (?)


NGUYỄN VĂN THƠ

 

MẸ ƠI


Nhạc và lời : Nguyễn văn Thơ

Hòa âm Nguyễn Ngọc Anh
Ca sĩ : Mạnh Hùng

 

Xin nhấn vào hình dưới đây để xem Youtube

 

 

.

 

 

art2all.net