|
CHIM ĐẦU ĐÀN
Tâm bút của Vũ Đức Nghiêm
Anh cả tôi sinh năm 1926, hơn tôi 4 tuổi. H́nh ảnh ghi đậm nét nhất trong ḷng tôi là h́nh chụp anh tôi và tôi khoảng đầu thập niên 30, khi tôi chừng 3,4 tuổi và anh tôi 7,8 tuổi. Anh tôi mặc áo dài, cổ đeo cái khánh nhỏ,có những tua dài rủ xuống; đây là một thứ trang sức của trẻ thơ ở quê nhà tôi. Anh ngồi quàng vai tôi, và tôi giơ tay kéo sợi dây xanh đỏ của cái khánh làm cho nó bị nghiêng đi. Đây là tấm h́nh duy nhất được trưng bầy một cách trang trọng ở pḥng khách nhà ông bà ngoại tôi ở làng Xuân Bảng, phủ Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Tiếc rằng trong cuộc chiến Việt Pháp (1946-54), cả dẫy dinh cơ đồ sộ của ông bà ngoại đă bị những người chủ trương tiêu thổ kháng chiến phá tan tành không c̣n dấu vết ǵ cả.
Những ngày là học sinh lưu trú trường Bưởi tại Thanh Hóa năm 1944-45, đôi lúc tôi bị thầy giám thị phạt cấm túc (consigné), tôi không được ra phố ngày Chúa Nhật. Anh đi nhà thờ một ḿnh, và có vẻ bực ḿnh nhưng không nỡ la em. Tôi lủi thủi bước vào pḥng học có thầy giám thị kiểm soát (études surveillées) mà ḷng buồn và hối hận vô cùng.
Sau khi cuộc chiến tranh Việt-Pháp bùng nổ,
chúng tôi tản cư về quê nội, làng Hoành Nha. Trong cuộc bầu cử
Uỷ ban Hành Kháng(Hành Chánh+Kháng Chiến) năm 1946, anh tôi đắc
cử Chủ Tịch Uỷ ban, vị Chủ Tịch 20 tuổi, trẻ nhất trong lịch sử
của làng tôi từ xưa đến nay; chức vụ được trao cho người có bằng
cấp cao nhất trong xă, v́ có lẽ anh là người duy nhất có bằng Tú
Tài 2 cách nay nửa thế kỷ. Anh tôi làm việc chừng một năm th́ từ
nhiệm, v́ anh thấy rơ bộ mặt thật của Cộng Sản. Anh tôi theo học
một khoá đào tạo cán bộ Tư Pháp rồi được bổ nhiệm làm Chánh Án
Toà án Sơ cấp huyện Chương Mỹ, tỉnh Hà Đông. Trong thời gian ấy tôi lêu lổng chơi bời. Tiếng rằng học lớp đệ Tứ trường trung học Nguyễn Khuyến (Trà Bắc), nhưng tôi chơi nhiều hơn học, thậm chí có lần nghe tụi cán bộ dụ dỗ, tôi bỏ nhà (thường gọi là thoát ly) theo học khoá Huấn luyện Phụ Trách Thiếu Nhi tại làng Hoành Lộ. Anh tôi theo lệnh cha tôi đă ra tận nơi t́m tôi về, nhưng tôi chui vào đống rơm để trốn. Rút cục, anh tôi đă t́m được tôi, trả về cho cha mẹ tôi.
Cuối niên học 1948, tôi thi trượt bằng Trung học. Phẫn chí, tôi bỏ đi làm đồng muối ở bờ biển Long Tŕ, cách xa quê nhà chừng 5 km. Bố tôi mua một thửa ruộng muối chừng vài ngàn mét vuông, và tôi có nhiệm vụ thuê người làm muối. Cuộc sống độc lập, thoải mái, không bị ràng buộc, lại thêm có chút quyền lợi ; mỗi cuối tuần, tôi mang tiền bán muối về đưa cho mẹ tôi, nhưng cũng để riêng một ít tiền lẻ để vào tiệm phở ngoài chợ thưởng thức no nê mỗi khi về làng.
Cuộc đời êm đềm b́nh thản trôi đi, và có lẽ
tôi đă trở thành một người nông phu chân lấm tay bùn với chỉ số
làm muối chuyên nghiệp, nếu muà Xuân 1949, anh tôi không về quê
ăn tết Kỷ Sửu. Tết năm ấy, anh tôi từ xa về thăm cha mẹ tôi và sau tết, anh tôi đă dịu dàng khuyên nhủ tôi nên nghĩ đến tương lai mà đi học, ít nhất cũng xong bằng Tú Tài rồi sau muốn làm ǵ cũng được. Cha mẹ tôi chấp thuận đề nghị của anh cho tôi đi theo anh lên nơi anh làm việc. Buổi sáng hôm ấy, tôi chào từ biệt cha mẹ, theo anh lên đường. Ông nội tôi, đă gần 80 tuổi cũng chống gậy đi tiễn anh em chúng tôi ra tận Quán Giữa. Nơi đây chúng tôi chào từ biệt ông Nội, ông nói tạm biệt các cháu bằng câu nói rất địa phương :’’Các con 'đi trẩy' tốt lành! Xin Chúa ǵn giữ các con.’’ Từ phía Bến May ngoái nh́n lại, tôi c̣n thấy ông Nội giơ tay vẫy các cháu, tấm áo khoác lông chồn mầu đen của ông lồng lộng bay trong gió....
Muà hè 1949, anh đưa tôi đi bộ từ huyện Chương Mỹ đến trường Trinh Tiết (tức trường làng Sêu) thuộc tỉnh Hà Đông. Nơi đây tôi đă trúng tuyển phần thi viết Trung Học Phổ Thông. Khi vào vấn đáp, thầy Vũ lai Chương hỏi tôi mấy câu tương đối không khó lắm, và tôi đă may mắn đáp trúng. Thầy cũng hỏi tôi một câu ngoài đề tài khiến tôi cảm thấy vững dạ vô cùng v́ đă có quư nhân phù trợ: ‘’Anh có phải là em thầy VĐC không ?’’
Nói tóm lại, tôi có qua được chiếc cầu đoạn
trường này, và từ đó có thể vươn lên trong các chặng đường đời,
cũng là nhờ sự d́u dắt và yểm trợ của anh tôi, con chim đầu đàn
gương mẫu và tận tụy giúp cha mẹ chăm sóc dạy dỗ các em. Ngoài
ra, anh tôi rất hiếu học. Sau năm 1954, mặc dù nặng gánh gia
đ́nh, có 6, 7 con thơ, anh vẫn miệt mài học Luật và đă đậu thủ
khoa Luật năm 1960. Những năm sau đó, anh được bổ nhiệm
làm Giám đốc Nha Tư Thục, Bộ Quốc Gia Giáo Dục. Suốt thời gian
cả chục năm, anh sống rất thanh bạch và giản dị, mặc dầu anh nắm
một chức vụ rất nhiều đặc quyền, đặc lợi, có thể nói là ‘’bờ xôi
ruộng mật’’, nhưng anh đă từ chối tiếp xúc với những người mang
lễ vật đến để cầu xin ân huệ. Anh vẫn sống trong căn nhà xập xệ
ở Cư Xá Trần Quang Diệu và đi làm bằng chiếc xe 2CV cũ kỹ, hư
lên hư xuống. Anh đă noi gương ông nội và cha tôi, sống rất
trong sạch và gương mẫu, với tinh thần ‘’Phú qúy bất năng dâm,
bần tiện bất năng di.’’( giầu sang
Anh có cuộc sống rất đạo hạnh. Được cha mẹ tôi khuyến khích, anh đă tŕnh luận án Tiến sĩ Mục Vụ ( Doctor of Ministry) và được thụ phong Mục sư Quản nhiệm Hội Thánh Grace Baptist Church ở Pasadena,California.
Năm1990, Cha chúng tôi qua đời. Năm 1992, Mẹ chúng tôi qua đời.
Anh tôi, với tính cách là Mục sư của Hội Thánh Tin Lành, đă chủ tọa lễ an táng Mẹ. Tôi nh́n anh trong bộ lễ phục, rất nghiêm trang và trầm tĩnh, khi cử hành tang lễ, gần như không biểu lộ chút t́nh cảm nào. Chỉ đến khi đứng trước linh cữu Mẹ, trước khi hạ huyệt, anh tôi mới cởi bỏ chiếc áo lễ và oà lên khóc. Tôi chưa từng thấy người nào can đảm và trầm tĩnh như anh tôi.
Năm nay anh tôi đă 86, và tôi cũng đă qua tuổi 80, nhưng ḷng kính mến anh không bao giờ thay đổi. Phải thành thật công nhận rằng tuy anh tôi là người thông minh, với rất nhiều đức tính, như ḷng hiếu thảo đối với cha mẹ và ḷng kính Chúa thương người, mà chúng tôi, những đứa em dại dột của anh chẳng bao giờ sánh kịp nhưng anh cũng có những vấp váp trong khi xử thế khiến cho có một số ít người hiểu lầm và buồn giận anh. Nhưng anh đă kịp thời điều chỉnh lại và hiện nay anh đang sống những chuỗi ngày thanh thản của tuổi già, không giận hờn, không oán trách ai và anh được mọi ngườI thương yêu kính mến.
Nhân dịp sinh nhật thứ 86 của anh sắp tới, tôi muốn gửi đến anh tôi ḷng biết ơn và kính trọng, đối với anh, con Chim Đầu Đàn đă suốt đời sống gương mẫu, chừng mực và đă từng thay cha mẹ nuôi dạy các em và quan tâm tới tương lai các em.
Cầu mong anh tôi sống những ngày tuổi già an
b́nh, thanh thản bên chị, các con trai, gái, dâu, rể, các cháu,
chắt nội ngoại của anh. Trong tim tôi, anh là một tấm gương sáng ngời, một biểu tượng cao quư về tư cách, đạo đức, ḷng hiếu thảo, trung hậu, ḷng yêu kính Thiên Chúa và yêu thương người.
Dù biết là anh tôi được Chúa đón về sống
gần cha mẹ chúng tôi trên thiên quốc, nhưng t́nh ruột thịt chia
xa làm cho ḷng tôi đau đớn vô cùng. Anh Cả kính mến,
Noi gương anh chúng em nguyện sẽ ghi nhớ những lời anh khuyên dạy những đứa em khờ dại của anh và sẽ sống xứng đáng là em của anh.
|