|
Vơ thị Điềm Đạm NỖI ĐAU NÀY BIẾT NÓI ĐẾN BAO GIỜ
Từ lời thiếu phụ thương nhớ chồng ngoài binh lửa thời vua Lê Cảnh Hưng:
Trượng phu c̣n thơ thẩn miền khơi Xưa sao h́nh ảnh chẳng rời Bây giờ nỡ để cách vời sâm, thương
Cô đơn gối chiếc phần em
Câu kinh em nguyện em xin
Gió mây chuyển hộ lời con:
Và lắng nghe lời Ngọc Hân Công Chúa thương khóc vua Quang Trung:
Buồn thay nhẽ sương rơi, gió lọt! Cũng không khác ǵ lời người thiếu phụ gục khóc bên xác chồng ngày nay:
“Anh không chết đâu anh, người anh hùng
Trong thời đại nào, thuộc giai cấp nào trong
xă hội, tất cả cùng là nổi đau thương nhớ,
tất cả cùng là nổi đau mất mát người phụ nữ
phải gánh chịu trong thời chinh chiến, vô
tận, vô vàn, vô vẻ. Cuộc chiến tranh dầu cho
ngụy biện thế nào đi chăng nữa th́ cảnh chết
chóc vẫn là cơn mơ hải hùng đến từng đêm
trong giấc ngủ chập chờn người thiếu phụ, là
những thao thức nguyện cầu của người mẹ tóc
điểm sương lam. Người phụ nữ Việt Nam cũng
không thoát khỏi cảnh chiến tranh nghiệt ngă
đó. Những mặt trận đấu tranh ư thức hệ kéo
dài 20 năm này, trên mảnh đất h́nh cong như
chữ “S” này đă làm trĩu vai người phụ nữ
Việt Nam từ khi cuộc chiến c̣n trong trứng
nước. Hoà b́nh năm 1954, ḥa b́nh để chuẩn
bị cuộc chiến kế tiếp, đă cướp đi những
người con, những người chồng, những người
cha, cướp đi bằng lời hứa hẹn đầu môi. Tiễn con ra Bắc, Mẹ miền Nam bắt đầu đếm từng ngày. Hai năm, hai năm không bao lâu, nước ḿnh sẽ thống nhất, con sẽ về. Hai năm qua đi, bốn năm nữa qua đi... con cái lớn khôn, gia đ́nh đông hơn nhưng Mẹ vẫn măi ngóng chờ người con về từ phương Bắc. Người con không về lại miền Nam thăm Mẹ như đă hứa, người con băng Trường Sơn về Nam với khẩu súng AK. Cuộc chiến lớn dần, con của Mẹ đứa vào Không Quân, đứa thành Thiên Thần Mủ Đỏ... Mẹ sống trong khắc khoải lo sợ. Lo đàn con trở về với thân thể biết có c̣n toàn vẹn, sợ viên đạn vô t́nh của đàn con trúng phải người con trưởng nghe nói đang cầm súng bên kia chiến tuyến, hay ngược lại. Bây giờ th́ Mẹ, con gái Mẹ, con dâu Mẹ cùng một nỗi ḷng nhớ lo. Mẹ thao thức trắng đêm nguyện cầu ơn trên ban phước lành. Mẹ âm thầm thâu đêm lần tràng hột bồ đề, miệng lâm râm khấn Nam Mô.
Tiễn chồng ra Bắc. Chị miền Nam kê vai gánh
đôi thúng gia đ́nh trĩu nặng từ đó, gánh một
ḿnh, chân trần trong cát bỏng nắng gắt. Đầu
thúng này có thằng con trai sắp sửa đi học,
đầu thúng kia có đứa con gái nước mũi chảy
ḷng tḥng. Nước mắt từng đêm âm thầm rơi
trên gối lẻ, nước mắt không xoa dịu được nổi
ước ao có được ṿng tay ấm những sáng trở
người trong khí lạnh, nước mắt ráng chôn giữ
bước chân Chị đang lao đao. Tuổi thanh xuân
trôi qua, đôi vai gầy chai cứng, thân thể
háo hức thiếu phụ héo dần. Hai năm, chồng
không trở lại như đă hứa, mười năm, mười lăm
năm... thằng con trai đeo ba lô khoác áo
chiến y, đứa con gái thỉnh thoảng được chồng
đưa về thăm Chị trên chiếc xe jeep màu xanh
lục đậm. Bây giờ Chị, con dâu, con gái Chị
có cùng một nỗi âu lo. Chị khắc khoải nguyện
cầu từng đêm. Chị sợ Trời cao khắc nghiệt
gây cảnh cha con giết nhau. Chị xót xa phần
số con gái, con dâu ḿnh. Con gái Chị cũng
trắng đêm niệm Phật. Con dâu Chị cũng từng
đêm chập chờn giấc ngủ đầy mộng dữ.
Thân phận người mẹ, người vợ, người yêu đang
chiến đấu ngoài chiến tuyến ở bất cứ thời
đại nào, ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng
có chung một mẫu số. Ngày thôi tiếng súng,
người mẹ, người vợ, người t́nh vui mừng dang
tay đón con, đón chồng, đón người yêu, dầu
cho thân thể không toàn vẹn, dầu cho sự trở
về của người thất trận. Bà, Chị, Em được có
niềm hy vọng một tương lai trong sáng hơn,
được gần măi măi người thân yêu. C̣n Bà, c̣n
Chị, c̣n Em, c̣n người phụ nữ của nước Việt
Nam h́nh cong như chữ “S” sau cuộc chiếc hai
mươi năm này? Khắc nghiệt lắm! Đớn đau lắm!
Tưởng rằng đất nước ḥa b́nh, đàn con trở về
ráng gầy dựng lại cuộc đời, chôn xuống đất
những hận thù chinh chiến đă đè nặng bao năm,
con chịu cưới vợ cho Bà được thỏa thê cùng
cháu. Nhưng không! Ḷng người cướp chính
quyền đầy hận thù, người ta đày đọa con Bà
tận đâu đâu. Bà lang thang từ trụ sở công an
này qua văn pḥng công an khác, t́m con.
Ngày xưa, con có đi hành quân xa, có đổi đi
miền chiến tuyến lạ th́ nó cũng gởi thư nhắn
tin cho Bà an ḷng. Bây giờ, biền biệt, sống
chết nơi nào không ai muốn cho Bà biết,
những người vô thần không hiểu nỗi ḷng
người Mẹ. Mừng rỡ khi người công an trao lá
thư con từ ngục tù xa xôi nào đó. Không màng
lời hâm dọa bóng gió, Bà sắm sửa kư đường,
bao thuốc lá, vài hộp kư ninh, gói tôm khô,
bao thịt xấy... Kê vai gầy gánh đôi thúng
chất chứa bao thương yêu, bước đôi chân chai
đă mỏi, chen chúc ngủ bờ ngủ bụi, t́m được
đến một nơi xa tít chưa bao giờ nghe nói tới.
Ḷng Bà quặn thắt khi nhận ra dáng thằng con
đôi chân lỏng khỏng đi không nổi v́ nhục
nhằn đói khổ trong lao tù, ḷng Bà nhói đau
khi ánh mắt thằng con sáng long niềm uất hận
khi Bà hỏi ngày con về. Cứ thế, vai gầy chân
chai mỏi, Bà bán hết những ǵ Bà đă dành dụm
cho tuổi già, nuôi thằng Ba ở trại tù cải
tạo Hàm Tân, nuôi thằng Tư ngoài miền núi
Liên Sơn lạnh cắt, những trại tù không bản
án, tháng này năm nọ. Tiếp tục ṃn mỏi đợi
chờ. Tiếp tục trắng đêm cầu nguyện ơn trên.
Tưởng rằng đất nước ḥa b́nh, chồng sẽ bỏ
lại sau lưng tháng ngày gian lao với cái
chết trong đường mây kẻ tóc, chồng sẽ trở về
gầy dựng lại cuộc đời, cùng Chị kê vai gánh
nuôi con trẻ. Nhưng không! Ḷng người cướp
chính quyền c̣n đầy hận thù, người ta đầy
đọa chồng Chị tận đâu đâu xa tít. Người ta
không cho Chị biết bản án tù chồng Chị đang
mang, không cho Chị biết nơi chồng bị giam
giữ. Chị lặn lội t́m kiếm, Chị nhẫn nhục hỏi
thăm. Năm này qua tháng nọ. Đôi lúc Chị ước
ao ḥa b́nh đừng đến để chị c̣n được cảm
nhận nổi háo hức dấy mạnh mỗi khi nghe tiếng
giày bố đen bước hối hả ngoài hiên nhà,
tiếng lũ con reo to mừng bố về phép. Cái ḥa
b́nh khắc nghiệt mà người tự cho ḿnh là kẻ
thắng trận đă dáng trên đầu gia đ́nh Chị.
Chính quyền ép buộc gia đ́nh Chị từ bỏ đời
sống an b́nh cũ, đi xây nền kinh tế mới bấp
bênh. Chị dắt díu đàn con đi để mong chồng
c̣n có ngày về. Bàn tay mảnh cầm cuốc bổ
từng mảng đất khô, bả vai gầy gánh phân gánh
nước, đôi chân mỏi lao đao t́m miếng sống
từng ngày. Chị chống trở với lời hăm dọa từ
phường xă. Chị cúi mặt nhận lời chưởi rũa
thậm tệ từ người công an tuổi đáng em. Chị
đóng chặt cửa ḷng trước lời hứa hẹn ngọt
ngon của anh cán bộ.
"Có bao nhiêu gia đ́nh.
Có bao nhiêu người vợ. Nếu chồng Chị không chết th́ chồng Chị trong trại tù cải tạo đang hứng nhận bao tủi nhục, bao đói khát làm đứt ḷng vợ. Chị cắn răng dấu con miếng ngon miếng bổ. Chị dành dụm gói thuốc viên đường. Chị vật vờ trên chuyến xe đ̣ ra Trung. Chị co ro ôm chặt hai bao vải chất chứa nỗi thương yêu, mỏi mắt chờ bóng chồng bước chân không vững từ những láng nhà tù xa xa. Nước mắt Chị chảy dài, chảy dài không kịp nói lời an ủi trong hai mươi phút thăm nuôi ngắn ngủi. Chị lạnh ngươi nhói đau nhận chịu ánh mắt chồng long sáng niềm uất hận khi Chị hỏi ngày về. Để đêm đêm bên đàn con thơ ngon giấc, Chị khóc âm thầm với lời thơ của thi sĩ Nhược Thu ...
“Em viết đôi ḍng pha nước mắt
Để nửa đêm trở người thức giấc nghe tiếng
thơ Phan Bá Thụy Dương trong gió lạnh mà
tưởng như tiếng khóc ḷng ḿnh ..
“Em lạc lơng nhớ nhung người khổ ải
Thay chồng nuôi con trong thời chiến, một
thân một ḿnh nuôi cả con lẫn chồng trong
thời b́nh, vẫn chưa đủ. Chị đứt ḷng tiển
đứa con thơ theo chiếc thuyền con lênh đênh
ngoài biển khơi, mong con t́m được một tương
lai sáng tỏ, mong cái lư lịch “con ngụy quân”
không c̣n là đám mây đen bao đời con trẻ.
Anh về, không chịu đựng được cảnh chồng tiếp
tục bị cưởng chế, chị lại tiển chân chồng
xuống thuyền con quay mũi hướng t́m tự do
trong biển đêm mù mịt. Quê hương Chị thôi
tiếng súng. Chồng Chị đă măn hạn tù cải tạo.
Con Chị đă khôn lớn. Nhưng chị nơi quê nhà,
Chị vẫn tiếp tục khắc khoải từng đêm nguyện
cầu chờ tin chồng, ngóng tin con. Biết bao
giờ đời Chị được b́nh an ?
Và nếu ngày thôi tiếng súng, anh trở về trên
đôi nạng gỗ, con trở về trên chiếc xe lăn,
không bệnh viện nào muốn dung dưỡng anh,
không nhà thương nào muốn chữa trị vết
thương con. Bởi bệnh viện ấy, nhà thương đó
bị mất vào tay những người vô thần ḷng chất
đầy hận thù không hiểu ư nghĩa của chữ Thập
Đỏ họ đang mang trên vai áo. Mẹ và Chị dang
ṿng tay đón anh, xoa những ngón tay đầy
thương yêu quanh vết thương, t́m lời an ủi:
“Thôi th́ dầu sao con cũng đă về với Mẹ, anh
đă trở về với vợ con anh.” Bỏ ngoài tai lời
hâm dọa câu mỉa mai, âm thầm nhận chịu ánh
mắt rẻ khinh, lặng lẽ chống đỡ bao mũi dùi
từ tứ phía, Chị gói chặt nỗi đau, Chị mở
rộng ḷng thương yêu, cùng chồng gầy dựng
đời sống mới. Dầu ǵ chăng nữa th́ Chị cũng
c̣n có anh bên cạnh.
***
Có những bà mẹ đă đổi nồi gạo trắng duy nhất
của gia đ́nh cho những người gọi là đồng đội
với con Bà, với cháu Bà bằng hai tiếng
“mẹ-nuôi” đầu môi của những người bộ đội
biết lợi dụng tối đa tấm ḷng bổn thiện của
bà mẹ Việt Nam. Năm này qua tháng nọ, hai
mươi năm, Bà mẹ-nuôi không quản nguy hiểm,
không màng đến cái đói ŕnh rập gia đ́nh
ḿnh, Bà dấu diếm, chu cấp lương thực cho
từng toán quân bộ đội qua làng. Ngày thôi
tiếng súng, những người con bộ đội không ai
c̣n nhớ người mẹ-nuôi ngày xưa. Con Bà không
bao giờ trở về, cháu bà không bao giờ trở về
như lời các con-bộ-đội vỗ về hứa hẹn bên nồi
cơm thơm phức bà mẹ nuôi mới dọn ra. Không
c̣n chiến tranh, không ai cần đến những
người mẹ-nuôi nghèo khó này nữa, chính quyền
phủi tay quay mặt làm ngơ. Nếu có ai nhớ th́
phát cho Bà bằng khen thưởng treo tường, đủ
rồi! Không ai nghĩ đến chuyện đền ơn cho bà
mẹ-nuôi một phần nhỏ thành quả của kẻ tự cho
ḿnh là người chiến thắng, tự tưởng thưởng
những ngày sống trong khe hở đường đạn bay
bằng cách vơ vét của cải người dân vô tội,
mọi cách, mọi mặt. Bà tiếp tục sống trong
căn cḥi nơi b́a rừng. Bà vẫn trồng rau nuôi
cá kiếm miếng sống qua ngày. Bà vẫn từng đêm
thắp nhang khấn xin ai đó chỉ cho Bà nơi con
Bà mất xác, nơi cháu Bà bỏ mạng. Không c̣n
ai nhớ đến Bà.
Ngoài Bắc, ngày thôi tiếng súng, bên cạnh
những người phụ nữ được may mắn dang ṿng
tay đón con đón chồng, lại có những phụ nữ
bị bỏ quên. Những người phụ nữ trong Đoàn
Thanh Niên Xung Phong từ các công trường đă
lầm lỡ dâng hiến tuổi thanh xuân theo lời
tâng bốc vờ vĩn của Đảng bộ, lăn thân làm
hậu tuyến, chứa một lần biết liếc mắt cười
duyên, chưa một lần được làm người nữ. Đến
khi mặt trận thôi tiếng súng, thân thể mang
đầy thương tích bom đạn, quá trễ tràng để
làm lại cuộc đời, chính quyền phủi tay quay
mặt làm ngơ. Để gọi là trả ơn, các chị được
mảnh bằng khen tặng, chút trợ cấp một lần
vừa đủ cất căn nhà cḥi lá khô che mưa đỡ
nắng. Và từ ấy, với gương mặt nâu đen rạm
nắng, với đôi mắt trủng sâu mờ đục luôn long
lanh ngấn lệ, với thân thể khô héo run cầm
cập, với đôi cánh tay giật giật... các chị
lê cuộc sống thân tàn ma dại nơi một góc
làng quê sâu thẳm u buồn nào đó, ngậm đắng,
nuốt cay. Tên các chị người ta không ghi vào
trang sách sử Việt Nam hiện đại. Vỏ chanh vô
dụng !
Trong Nam, có những hoàn cảnh không thể than
van. Chiến tranh, gái thừa trai thiếu, đầy
dăy những người phụ nữ một đời chưa được
hưởng thiên chức làm vợ, làm mẹ. Khi đất
nước thôi tiếng súng, các anh trở về với hy
vọng cùng mọi người gát bỏ mọi hận thù sau
lưng cùng xây dựng đời sống mới. Chị đang ở
tuổi chín mùi, em đang ở tuổi thanh xuân,
chưa với nắm được tay anh th́ anh đă sống
đời tù tội không bản án. Những anh Bộ Đội từ
rừng, những cán bộ từ Bắc vào Nam, nghĩ ḿnh
là kẻ chiến thắng nên có quyền vơ vét của
công của tư và có luôn quyền chọn vợ miền
Nam. Các chị lắc đầu chán nản. Chẳng thà ở
vậy làm cô không chồng c̣n hơn là chấp nhận
người dốt nát huênh hoang, túi tham ô dầy
theo tuổi Đảng, chữ nhân nghĩa mỏng theo
tuổi Đoàn. Cô đơn trong kiêu hănh. Và... nỗi đau này biết nói đến bao giờ.
Vơ Thị Điềm Đạm
(*) Chinh Phụ Ngâm - Đặng Trần Côn / Đoàn Thị Điểm (**) Anh Không Chết Đâu Anh - Trần Thiện Thanh
|