Làm ǵ có một ông bố như thế?

Nguyễn Nhật Ánh


 

Bạn hăy tưởng tượng có một buổi tối, vừa ăn cơm xong, trong khi chờ cho vợ dọn dẹp bát đũa, lau bàn ghế và quét sàn nhà, bạn trải tờ báo ra, chúi mũi đọc.

Bạn đang say sưa xem tiếp một đoạn tiểu thuyết đăng nhiều kỳ th́ thằng con bạn xề lại. Nó lật tập ra, đẩy tới trước mặt bạn, nài nỉ:

- Ba chỉ con làm tập làm văn nghen ba!

Bạn hơi bực ḿnh v́ bị phá đám, miệng hỏi mà mắt không rời tờ báo:

- Đề ǵ?

- Tả cảnh buổi tối trong gia đ́nh.

- Trời ơi! - Bạn la lên - Dễ như vậy mà làm không được. Th́ con cứ quan sát cảnh buổi tối trong nhà ḿnh mà tả.

Thằng con bạn nhăn nhó:

- Buồi tối ở nhà ḿnh có ǵ đâu ba?

- Sao lại không có ǵ? Thằng này nói lạ. - Bạn trợn mắt lên - Buổi tối trong nhà ba em đọc báo nè, mẹ em rửa chén và khâu vá nè, c̣n em th́ học bài hay làm ǵ đó, kể tuốt hết ra.

- Kể y như thiệt hả ba? - Con bạn lại hỏi.

- ừ, có sao kể vậy. Khỏi cần thêm bớt ǵ hết. Cứ làm đi, lát nữa ba coi lại cho.

Thằng con bạn được đả thông, nó yên tâm kéo cuốn tập sát vô người. Nhưng nó chưa kịp cầm viết lên, bạn đă gọi giật:

- Khoan đă. Con rót cho ba ly nước rồi hăy làm bài.

Ra lệnh xong, bạn cúi xuống đọc tiếp câu chuyện và lập tức quên phắt thằng con đang ngồi cặm cụi làm bài bên cạnh sau khi bưng ly nước trà bốc khói đặt trước mặt bạn.

Đọc xong mục tiểu thuyết đăng nhiều kỳ, bạn đọc tới trang văn hóa văn nghệ, ṭ ṃ coi thử sân khấu cải lương hôm nay có ǵ lạ, rồi bạn nhảy qua mục rao vặt, dừng hơi lâu chỗ “xe bán”, định tâm t́m coi có ai bán chiếc mô-by-lét nào cũ không, mua được một chiếc như vậy để đi làm thay cho xe đạp cũng đỡ khổ cặp gị. Cuối cùng, bao giờ cũng vậy, bạn giở qua trang thể thao và chết ch́m luôn ở đó.

Bạn hăy tưởng tượng trong khi bạn đang theo dơi để xem ở tít bên xứ I-ta-li-a xa xôi, Pla-ti-ni và Ma-ra-đô-na ai đá bóng giỏi hơn ai th́ thằng con đang ngồi ngay bên nách bạn phá ngang:

- Con làm bài vậy có được không ba?

- Làm vậy là làm sao?

Bạn hờ hững hỏi lại, mắt không rời nước I-ta-li-a.

Thằng con bạn hào hứng:

- Để con đọc ba nghe.

Thấy nó chuẩn bị đọc, bạn vội vàng khoát tay:

- Thôi, thôi, khỏi! Con cứ làm đi, lát nữa ba tự đọc lấy.

Thằng con bạn lập tức mặt mày ỉu x́u. Nó lẩm bẩm ǵ đó nhưng bạn không nghe rơ. Bạn nhủ bụng, kệ nó, đằng nào nó cũng làm được, tả buổi tối trong nhà mà khó quái ǵ! Vấn đề quan trọng là ở trận đấu lượt về sắp tới, chẳng biết đội Na-pô-li có phục thù đội Giu-ven-tuyt nổi không.

Đến khi bạn đi ṿng quanh thế giới thể thao trở về th́ thằng con bạn đă làm bài được hơn phân nửa.

Thấy nó đang mê mải viết, bạn không gọi, sợ nó mất hứng. Bạn lặng lẽ chồm người qua bên cạnh, ḍm qua vai nó để quan sát bài làm.

Bạn hăy tưởng tượng, càng đọc bài làm của nó, mắt bạn càng hoa lên. Những điều nó tả sao nghe chướng quá:

“Buổi tối trong gia đ́nh em rất là êm ấm, ai làm việc nấy. Em là học sinh nên em học bài, làm bài chuẩn bị cho ngày mai. Má em th́ làm việc không ngơi tay, hết rửa chén đến lau nhà. Lau nhà xong, má em đi giặt đồ. Sau đó, má em đem củi ra chẻ. Đúng ra, chẻ củi là việc của ba em nhưng ba em bận đọc báo nên má em phải làm thay”.

Bạn lắng tai nghe. Quả là vợ bạn đang chẻ củi sau bếp. Tiếng “cạch cạch” vang lên rơ mồn một.

“Trong nhà chỉ có ba em là nhàn nhă nhất. Ăn cơm xong, ba ngồi đọc báo, thỉnh thoảng sai em rót nước hoặc châm thuốc thuốc giùm ba. Em nài ba giảng cho em bài tập làm văn, ba cũng không để ư. V́ ba là ba của em, là chồng của má em, là chủ gia đ́nh nên không ai nói ǵ ba cả. Em mà như vậy chắc là bị quỳ gối lâu rồi. Làm ba thật là sướng!”

Đọc đến đâu, mồ hôi bạn toát ra đến đó. Bạn lẳng lặng rời khỏi bàn và nhón gót đi xuống nhà bếp. Thấy vợ đang chẻ củi, bạn giằng lấy cái búa:

- Em đi ngủ đi! Để anh làm cho.

Hành động của bạn thật khác thường. Điều đó khiến vợ bạn trố mắt nh́n bạn như thể bạn là một người từ hành tinh khác đến. Nhưng không sao - bạn nghĩ - mọi việc sẽ đâu vào đấy ngay.

Chẻ xong một bó củi nhỏ, thay v́ tự ḿnh có thể đi lấy thêm củi một cách dễ dàng, bạn lại lớn tiếng gọi thằng con:

- Con ơi, mang lại đây cho ba thêm một bó củi nào.

Con bạn tất sẽ làm theo lời bạn nhưng rơ ràng nó cảm thấy hoang mang v́ phải sửa lại bài tập làm văn. “Dù sao ba em cũng không phải lười lắm. Cuối cùng ba em cũng đi chẻ củi. Lần đầu tiên em thấy một chuyện lạ như vậy”. Đó là những điều bạn đang mong đợi mặc dù không phải tất cả đều hoàn toàn tốt đẹp.

Rồi bạn hăy tưởng tượng rằng, v́ đă lâu không mó đến công việc nên bạn sử dụng chiếc búa không thật thuần thục. Bạn chẻ từng thanh củi một cách khó khăn. Và đến khi gặp phải một thanh củi có mắt, những thớ gỗ cứ xoắn chặt vào nhau khiến bạn không làm sao tách chúng ra được, th́ bạn đâm ra nóng nảy và lóng ngóng bổ búa vào tay ḿnh. Nguyên bàn tay trái của bạn đứt ĺa ra và giăy đành đạch như cái đuôi thằn lằn.

Đến đây, nếu như bạn cảm thấy khiếp quá th́ thôi đừng tưởng tượng nữa. Có phải chuyện thật đâu, tất cả chỉ là bịa thôi! Chớ làm ǵ có một ông bố như thế! Bạn có tin như vậy không? Bạn đang giảng bài cho con bạn đấy chứ?

 

 

 HOME