CHƯA THẤY QUAN TÀI CHƯA ĐỔ LỆ
by NGUYỄN CAO KỲ DUYÊN
Pho`ng làm việc của tôi (Kỳ Duyên) có hai tác dụng: vừa là
văn pho`ng cố vấn pháp ly' cho đồng bào tị nạn, vừa là kho chứa thức
ăn và trái cây.
Gọi là pho`ng cho oai, thât ra nó chỉ lớn
hơn nơi để quần áo của những căn nhà bên Mỹ. Chung quanh tôi ngổn ngang thùng là thùng, nào là măng
cụt, chôm chôm, cam, táo và đặc biệt hơn hết là cả chục trái sầu riêng.
Cũng tại tôi cứ thật ḷng, khi mới tới lại tuyên bố ầm y~ là chỉ thích trái cây, nhất là sầu riêng tươi không đông lạnh. Thi ngay hôm sau không biết từ đâu đă có gần 30 kg (ba muoi kilo gram nghe quy vị). Sau ba bữa
ăn sầu riêng liên tiếp thi` trên mặt tôi đă có mấy ‘cục kim
cương’. Trái sầu riêng đă bắt đầu cho tôi nỗi sầu riêng’ và dĩ nhiên tôi bắt đầu ân hận cho cái tật tham
ăn. Nhưng một mối sầu rất chung mà tôi phải chịu đựng lâu dài suốt thời gian làm
việc ở đây là với khí hậu nóng bức của đất Phi,
căn phong của tôi biến thành một pho`ng tắm hơi thiên nhiên (Ở Mỹ nhà sang trọng mới có, với mùi nước hoa
thơm phức) Ở đây pho`ng tắm hơi của tôi được tưới tẩm bằng mùi sầu riêng. Có lẽ tác giả của Chanel No.5 phải mua bản quyền của tôi về phương pháp làm sao cho mùi
thơm có thể theo người dùng suốt ngày đêm. Tôi đă “hàng đêm khóc thầm" với mùi vị này.
Bàn làm việc của tôi kê bên cạnh cửa sổ. Cửa sổ
được mở suốt ngày đêm, hơi nóng tạt vào đều đều,
nhưng thỉnh thoảng một cơn gió lùa được
vào trong thi` đây là niềm hạnh phúc khó tả. Tuy nhiên những chú ruồi cũng theo mùi sầu riêng bay vào và rất thản nhiên đậu trên trán, trên mũi của tôi một cách thân ái không cần thiết.
Trên bàn làm việc, ngoài chiếc máy điện toán xách tay, vài tờ giấy trắng thi hộp Kleenex là thực dụng nhất. Không phải để lau mồ hôi mà để lau những giọt nước mắt.
Nếu một ai đó nói rằng: “Những giọt nước mắt là giả dối, là khổ nhục kế” để đánh động lương tâm của những quốc gia thứ ba, hầu mong đến “bốc” họ đi theo diện nhân
đạo th́ tôi nhất định sẽ không tin.
Chúng ta có thể thấy trên sân khấu những diễn viên vừa khóc xong lại
cười ngay. Nhưng có mấy người như kỳ nữ Kim
Cương? Làm sao chúng ta có thể thấy được nhiều diễn viên
như thế?
Ngay như những tài tử bật nhất hiện nay cũng không thể nào diễn đạt
được sự đau khổ của một người mẹ khi chứng kiến tận mắt đứa con trai nhỏ của mi`nh bị lính Phi say ruợu bắn chết v́ một cái tội rất vô duyên “Leo rào vào coi đá gà”.
Kỹ thuật hóa trang tân kỳ nhất của Hollywood cũng
không thể bắt chước được vết sẹo đă hằn sâu vào da bụng khi dùng dao rạch bụng tự tử trong
cơn tuyệt vọng khốn cùng. Sau khi “bị” cứu sống ông đă uống một lúc 30 viên thuốc ngủ để gục ngă trước
văn pho`ng Cao Ủy Tị Nạn (UNHCR). Nhưng rồi với sự nhiệm mầu của Thượng Đế ông lại sống dậy.
Nhưng cuộc đời ông vẫn bị lăng quên, chưa có một bàn tay nhân ái nào chịu
đưa ra!
Những nhà đạo diễn hay các cây viết tiểu thuyết nhiều tưởng tượng cũng không thể nào nghĩ ra “câu chuyện” hai chị em vi` muốn
cứu gia đinh rời nơi đây đă cùng một lúc đồng y “ngủ” với tên viên chức phỏng vấn, để rồi khi đến “vùng đất hứa” suốt ngày bị ám ảnh về nỗi nhục nhă này đến độ điên loạn tâm thần.
Trên đây chỉ là vài câu chuyện trong rất nhiều câu chuyện mà tôi biết
được. Do chính tay tôi ghi lại trên hồ sơ với biết bao là nước mắt.
Xin ai đó đừng nói với tôi đây là sự giả tạo, là khổ nhục kế. Cũng xin đừng nói với tôi những người này ra đi vi` ly' do kinh tế.
Không một ai lại mong đổi mạng sống hay niềm tin của mi`nh bằng đồng tiền. Một chân ly' rất
sơ đẳng: những kẻ tham tiền, chính là những kẻ sợ chết
hơn ai hết.
Có người đă ly' luận rằng:
- Những người tỵ nạn này đâu có khổ sở gi` lắm? Họ vẫn làm
ăn, vẫn được đi lại, có người co`n có xe hơi, có nhà, họ đâu có chết?
Ly' luận như vậy thi` tôi xin hỏi lại:
- Bộ chờ cho đến khi họ chết chúng ta mới ra tay cứu vớt hay sao? Tôi co`n nhớ một câu trong phim bộ “Chưa thấy quan tài,
chưa đổ lệ”. Mà thấy quan tài rồi thi` đâu co`n “lệ” mà đổ !
Nhưng xét cho cùng thi` dù cho là họ muốn đi kiếm một tương lai tươi sáng
hơn theo y' muốn về: chính trị, kinh tế, học vấn hay tư tưởng thi` đă sao? Những
ước mơ này thật ra rất là “người” rất đời thường. Không thiếu người muốn rời khỏi nước Phi để định
cư ở Mỹ, ngay cả
người Phi chính hiệu.
Chúng ta cũng đă hơn một lần dứt áo ra đi, may mắn là không bỏ thân trên biển cả hay rừng sâu. Đă
được an toàn trên quê hương thứ hai. Chúng ta có bổn phận phải binh vực quyền lợi cho nhau, che chở cho nhau, cùng sát vai di`u nhau đi trên con đường nào an toàn nhất, sáng sủa nhất, nhiều hy vọng nhất và gần với hạnh phúc nhất.
Chúng ta cần phải đặt quyền lợi và hạnh phúc của đồng bào lên trên bất kỳ thứ gi`: Si~ diện cá nhân, quyền lợi Hội Đoàn, ngay cả Tôn Giáo và bất kỳ cái gi` to lớn khác.
Như vậy mới đúng là PHE
TA. Không nên đứng trong “phe Người” để tỏ thái độ trịch thượng, mắng nhiếc đồng bào mi`nh là “Lũ vong ân bội nghĩa”.
Dân tộc chúng ta vốn coi trọng sự ân nghĩa. Đồng y' là chúng ta phải mang
ơn nước Phi đă cưu mang chúng ta. Nhưng đâu cần phải trả ơn bằng chính mạng sống của mi`nh? Nhất là bằng cả tương lai của con cái chúng ta.
Hàng triệu người Việt trong đó có chúng ta đă đi định
cư từ những tra.i tị nạn như: Hồng Kông, Thái Lan, Nam Dương, Mă Lai ... v..v.. Sao không nghe ai mắng nhiếc là “lũ vong ân bội nghĩa” ? Tấm ḷng bao
dung của những Quốc gia đă tùng chứa người Việt Tị Nạn ở bước đầu tiên đâu có ai quên bao giờ.
Nhưng chúng ta cũng phải kiếm ti`m một nơi chốn an thân cho tương lai con cha'u và thế hệ sau này.
Như vậy chúng ta theo ai? Đồng bào của mi`nh hay cứ phải ton hót đề cao tính dân tộc của những viên chức cao cấp nhiều quyền lực trong chính quyền Phi Luật Tân?
Nếu thật sự chúng ta
chưa biết phải lựa chọn thi` hăy tự đặt ra một câu hỏi:
- Chuyện chúng ta đang làm là vi` quyền lợi và hạnh phúc của đồng bào? Hay vi` quyền lợi của bản thân và phe nhóm mi`nh?
Chắc chắn câu trả lời đă có sẳn, không cần phải ly' giải dài do`ng.
Chúng ta chỉ rẽ sang con đường nhỏ khi đă đi hết đại lộ. Họ là những người đă dám đánh đổi mạng sống của chính mi`nh để đổi lấy tương lai cho con cháu. Họ đă một lần vượt thoát
được địa ngục. Sao chúng ta không giang tay giúp họ đến thiên đàng mà cứ chận
đứng tương lai của họ tại ranh giới của sống và chết?
"Hăy để dân tôi đi” câu kinh Thánh chắc không cần phải nhắc lại thêm.
Muốn biết
được nguyện vọng thật sự của đồng bào? Hăy nghe
HỌ nói chứ xin đừng nghe những người mang danh là đại diện hay lảnh tụ. Càng không nên nghe những “bi`nh luận viên” những người cởi ngựa xem hoa, thăm viếng qua loa.
Ngay cả chính tôi, dù có chân thật cách mấy cũng chỉ nói
được rất ít. Tốt nhất hăy nghe chính những nạn nhân.
Hăy đi ti`m sự thật ngay
nơi người đang nắm sự thật. Những lời nói đă
được thu băng, thu hi`nh, hay ít ra cũng từ những lá thư thống thiết mà chúng ta đă nhận
được. Nhưng có lẽ quan trọng hơn hết chúng ta hăy nghe sự thật bằng con tim chân
thật. Đừng nghe vi` thiên kiến, ngay với cả người ruột thịt chúng ta. Nghe cho kỷ bằng nhịp đập của trái tim và chúng ta sẽ biết: Ḿnh phải làm gi`?
Không phải là lúc chúng ta ngồi bàn luận, tranh căi. Phải bắt tay với nhau trước khi quá muộn.
Chuyến đi làm việc này khiến tôi lớn lên nhanh cho'ng. Tôi đă trưởng thành thêm trong ti`nh thương và ti`nh người. Tôi hiểu ra rằng: ngoài nhu cầu vật chất con người cần có thên những chất liệu cho tinh thần dể sống. Đo là sự tự do, bi`nh đẳng, an tâm về tương lai cho thế hệ đi sau.
Cầm trong tay tập hồ
sơ thắm
nước mắt của đồng bào và của chính tôi.
Tôi tự hứa sẽ chụp bắt lấy bất kỳ tia hy vọng nào dù rất nhỏ để giúp đồng bào
được toại nguyện. Tia hy vọng dù cho là nhỏ đến mấy tôi cũng sẽ không bỏ qua.
Có điều tôi sẽ không
ăn “sầu riêng” nữa, vi` tôi đă có rất nhiều người đang cùng tôi chia sẽ múi “sầu chung” này.
Những người Việt co`n kẹt lại tại Phi đâu chỉ là “sầu riêng” của tôi?
NGUYỄN CAO KỲ DUYÊN
--------------------------------------------------------------------------------------
|