NP phan

 


 

BIẾN KHÚC TIÊU CẦM
 



rồi cũng đến cái ngày ta gác kiếm
muốn học đ̣i theo gă Lệnh Hồ
tiêu cầm nọ tha hồ mà tung tẩy
ở trong ḷng chỉ có mỗi Thánh Cô

mà nghĩ lại: cầm th́ ta chẳng thạo
tiêu th́ em chưa đụng tới bao giờ
khúc tiếu ngạo thôi đành đợi đó
quanh quẩn chỉ c̣n dăm bảy vần thơ

ta chẳng thể học đ̣i Trương Vô Kỵ
măi đắm ch́m trong đôi mắt mỹ nhân
bao bí kiếp cũng đành xếp xó
minh chủ vơ lâm gă cũng chẳng cần

ta không thể nào đêm đêm ngước mặt
sao ở trên trời không dễ đếm đâu
nhịp tim ta, ta c̣n không đếm được
đếm làm sao triệu triệu tinh cầu

ta chỉ muốn nhẹ nhàng buông bỏ
mặc kệ thế gian mắt trắng môi ch́
chén rượu này rồi thêm chén nữa
mỗi chén là mỗi cuộc thiên di

th́ thôi vậy, cuộc đời vẫn thế
một sáng mai hồng tiếp nối một hoàng hôn
mưa rồi nắng, đất với trời vẫn thế
đâu phải ḿnh ta giữa cơi vô thường

 


NP phan
 

 

 

art2all.net