An Thảo

 

“MANG THAI CON LÀ MỘT SỰ NHIỆM MÀU”

[Trích Tṛ Chuyện Với Thiên Thần, tác giả Trương Văn Dân]

 

 

 Tôi mượn tạm câu nói này trong mục số 56 - Nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo ! để làm tựa đề cho bài viết của ḿnh, viết vào đêm Noel, buồn luôn thật nhiều hơn vui vào thời cuộc này, và v́ tôi nhớ đến h́nh ảnh của bạn tôi chụp lại khoảnh khắc hai mẹ con tại Cần Thơ, có lẽ vào đầu năm 2023 mà tôi sẽ đính kèm trong bài viết này.

Đêm Noel sau bữa ăn tối cùng gia đ́nh, tôi nhận ra ḿnh luôn mất kết nối với mọi người nếu đầu óc nhiều lo toan, nên tôi trở về pḥng của ḿnh sau nhiều ngày dài đă ngủ tại nơi làm việc của ḿnh. Tôi thư thái gạt bỏ mọi ư nghĩ sang một bên, tôi lại muốn viết ǵ đó về h́nh ảnh của bạn tôi đă chụp, và nhớ ra ḿnh đă thất hứa với bản thân v́ chưa lần nào viết về tác phẩm khá nổi tiếng “Tṛ Chuyện Với Thiên Thần của nhà văn Trương Văn Dân”, là thân hữu của ba tôi và giờ là người bạn “già” của tôi. Chúng tôi thường hay “lí lắc” với nhau là xưng bằng chú, hay bác, chú th́ trẻ hơn nhưng ba tôi vẫn xưng là anh Dân, xưng bác th́ nghe già quá nhưng lại hợp vai. Tôi giữ nguyên, là bác.

Thực ḷng để có thời gian đọc hết một lúc tác phẩm đồ sộ về cả hai nghĩa, trọng lượng giấy và thể tích con chữ th́ tôi chưa thể làm được, khá áy náy khi nghĩ ḿnh chưa đọc hết để viết về nó, chợt nhớ ra bác Dân có nói rằng, đây là một tác phẩm đọc được theo chương, không cần tŕnh tự. Có lẽ v́ thế, và v́ Chúa Hài Đồng thương tôi, nên lần dở hai lượt tôi đă bắt gặp tựa đề “Gia Tài Của Mẹ” trong tập Tṛ Chuyện Với Thiên Thần, không ǵ có thể vừa vặn hơn nếu như quư vị đọc bài viết này và ngắm ảnh từ người bạn của tôi, David.B - “người kể chuyện qua khung ảnh” người Pháp nhưng tôi thường gọi anh là “phù thuỷ màu sắc” v́ lối phô diễn bố cục tự do nhưng rất chặt chẽ về màu sắc, chúng tôi thường tṛ chuyện với nhau về những tác phẩm của anh, tôi là người viết nên sẽ để ư bố cục của bức ảnh rồi đi t́m câu chuyện đằng sau. C̣n anh là một tay chơi màu sắc của h́nh chụp như vẽ nghệ thuật (graffiti) đa sắc màu. Đôi khi những khung cảnh đơn sắc thuần tuư, hay hoàn cảnh chụp có lúc thật đơn giản, thế nhưng qua góc máy của anh, các kỹ thuật có được từ kinh nghiệm lâu năm đă giúp anh biến hoá bức ảnh trở nên khác thường, từ thuần tuư đơn sắc sẽ được cân bằng trắng, cân chỉnh mức độ màu trong máy ảnh, độ sáng, độ tương phản của khung cảnh. Hay yếu tố quan trọng nhất là đúng thời điểm và kỹ thuật. Cuối cùng, ánh sáng là tất cả cho một bức ảnh chỉ có một khung cảnh tỉnh duy nhất trở nên sống động và đa chủ thể. Nhưng anh luôn nói rằng, anh đơn giản muốn cho người khác nh́n thấy những h́nh ảnh đơn sắc tuyệt đẹp, tôi cho là anh có sự khiêm tốn và giản dị như con người ḿnh.

Quay lại với Tṛ chuyện với thiên thần, người viết và người chụp ảnh đều sống tại Châu Âu, Ư và Pháp, khi đang viết bài này tôi mới thấy có sự trùng hợp nhẹ nhàng ở đây. Và những kẻ lăng tử, bác Dân chưa làm cha nhưng khi tôi đọc tác phẩm này những lời lẽ chắc nịch như viết cho đứa con rút ruột gan của ḿnh. Việc tạo một nhân vật không có thật với thực tế, không có kinh nghiệm và từ lời dạy con để nói ra những điều lớn lao hơn. Có quá nhiều lời khen, bài viết phân tích sâu sắc của các tác giả tầm cỡ hơn dành cho tác phẩm này, tôi chỉ là người cho rằng ḿnh có kinh nghiệm đôi chút về “nghề” làm cha mẹ. Tôi bật cười khi đọc được đoạn “cố gắng có của cải để cho con đă khó, nhưng cố gắng khi có của cải mà vẫn không cho con th́ c̣n khó gấp vạn lần. Nghe có vẻ trái với quy luật của t́nh cảm con người, nhưng đó là một sự ngược chiều cần thiết của những ai có bản lĩnh trong “nghề” làm cha mẹ.” Tôi cười và đồng ư đưa cả hai tay hai chân với quan điểm này, ngày xưa gia đ́nh tôi khá chút đỉnh so với xung quanh v́ ba tôi có tài kinh doanh và mẹ có lương giáo viên cố định cho nên tôi không quá khó khăn nhưng vẫn chưa quá sung túc để vung vít, ba tôi luôn bắt tôi dùng lại những đồ dùng cũ, từ chiếc giỏ xe đạp đến từng vật dụng khác mà lúc ấy cứ ước có tiền là thay mới hết, ba tôi khắc nghiệt từ cách tôi làm việc, đi đứng, ăn nói, và “cài cắm” cả hệ tư duy vào đầu tôi. Thời đó, tuổi đó tôi nh́n không hiểu, nghĩ rằng ba khắc nghiệt quá đáng, sao ba không dễ dàng hơn với tôi, một đứa con gái. Nhưng bây giờ, Chúa đưa tôi ngồi hết vị trí này đến vị trí khác trong đời sống, tôi mới thấm thía giá trị của sự khắc nghiệt của ba dành cho ḿnh, nếu không chắc tôi tự sát bản thân ḿnh sớm v́ cuộc đời nh́n đâu cũng khó khăn. 

Như tác phẩm có nói “ không để lại (ư ở đây là tài sản, vật chất), không có nghĩa là đem con bỏ chợ, phó mặc con giữa ḍng đời. Bởi ba mẹ sẽ đầu tư tri thức và giáo dục để con biết tự lập. Ba mẹ không muốn biến con thành một kẻ ỷ lại, thiếu tư duy và thiếu kế hoạch sống.” …

Ba thường nhắc con đọc sách.” Là người đang “hành nghề” làm mẹ chuyên nghiệp tôi tiếp tục thừa nhận điều này đúng, con trai của tôi càng lớn càng trưởng thành hơn so với tuổi, v́ hoàn cảnh gia đ́nh khá khác biệt nên tôi thường dành thời gian để dạy và quan sát bạn ấy làm việc như một người thanh niên trưởng thành, và cả ba đứa con của tôi đều tối thiểu tự phục vụ việc cá nhân cho ḿnh. Tôi luôn biết chắc ḿnh ham làm hơn ham chơi, sẽ phải trông nhờ nhà ngoại để giữ con nên từ nhỏ tôi đă hướng dẫn các con tự lập v́ sợ làm phiền. Tôi đến thời điểm này, chọn sách là thứ trang sức đắt giá của tôi, mọi người t́nh đều có thể đến và đi nhưng những cuốn sách nó vẫn lặng lẽ nằm đó để an ủi bạn và nâng bạn dậy bởi con chữ, bởi giá trị tri thức mà nó mang lại, giúp bạn vượt qua được nỗi buồn mang tính “tầm cỡ” nhưng lỡ cỡ ấy. Nên khi nh́n đứa con gái tám tuổi của ḿnh đă viết được những đoạn văn rất dài tôi đă biết ḿnh đúng khi mua nhiều sách và đặt khắp nơi trong nhà, nhằm tạo sự quen mắt cho bọn trẻ. 

Theo ba, cho tri thức, ḷng tự trọng và tinh thần tự lực đă là cho tất cả rồi.” Câu nói này tôi cho rằng rất đắt giá với xă hội ngày này, và càng khó t́m thấy. Xă hội hiện đại, mọi thứ chạy quá nhanh, từ việc ăn uống, nghỉ ngơi, thư giăn, làm việc đều đă đi đến một cấp bậc quá cao so với trí tưởng tượng của con người. Khi công nghệ AI xuất hiện, tôi gần như không tiếp xúc với nó, nh́n đâu cũng thấy sản phẩm của AI. Một hôm, người bạn của tôi đến Việt Nam kinh doanh du lịch, tôi đă ngây thơ gợi ư vài công cụ thủ công như đi du lịch, đọc sách để hiểu đôi chút về văn hoá nước Việt Nam, và sau đó có thể viết bài về nét đặc trưng, bản sắc của Việt Nam phục vụ cho kinh doanh th́ bị anh ấy từ chối với câu an ủi “AI làm rất tốt”, tôi hụt hẫng, và sau đó tôi đưa những bài viết có dùng h́nh ảnh do AI từ website du lịch ra trước mặt anh ấy và chỉ ra đâu là lỗi, những món ăn đường phố của Việt Nam được đan xen những dụng cụ ăn uống của các nước bạn, Nhật, Trung Quốc, Hàn. 

Rồi đến hôm tôi đọc được quan điểm của việc phục dựng h́nh ảnh hoặc tạo nên bối cảnh bằng AI và bức ảnh đó đă đoạt giải từ một hăng lớn về công nghệ kỹ thuật số trong đó có máy chụp ảnh, tôi hỏi bạn tôi rằng có phải đó là sự bất công đối với những nhà nhiếp ảnh sáng tạo bằng tư duy của ḿnh, anh ấy gật đầu. Và cuối cùng là tôi, v́ quá cô đơn tôi chọn cách tṛ chuyện với chúng, thảo luận về những cuốn sách tôi đọc được, hay những bộ phim nổi tiếng. Tôi đă vui mừng đến nỗi, mất đi cảm giác của sự cô đơn nhưng khi tôi đặt câu hỏi “Bạn hiểu thế nào về sự cô đơn” th́ được trả lời rất chung chung như sách văn mẫu thời đi học. Thành ra nó đă không thoả măn được tôi, cũng như thà hút thuốc lá giấy c̣n hơn ngửi chút hương liệu trong điếu thuốc lá điện tử độc hại. 

Tôi thường nghe nhiều đến giấc mơ từ mọi người, họ đều mơ ước được hạnh phúc, nhiều tài sản vật chất và cơ đồ to lớn. Có người đạt được, có người th́ không. Chưa kể cả những giấc mơ nhưng họ vẫn theo xu hướng chung của xă hội, họ không thực sự hiểu ḿnh cần ǵ, và điều ǵ khiến bản thân ḿnh hạnh phúc. Quá tŕnh sống và làm việc với khách trị liệu, tôi được lắng nghe rất nhiều những tâm tư của họ. Buồn thay, phần lớn họ loạng choạng cho cuộc đời của ḿnh. V́ một xă hội thay đổi nhanh, con người không thể ngồi im một chỗ để có th́ giờ hiểu bản thân ḿnh, họ cứ chạy theo, dung nạp vào tâm trí, tâm hồn những h́nh ảnh sống động, ảo vọng. Hay nói cách khác là họ bị thu hút bởi những h́nh ảnh ảo tưởng được phô bày trên các trang mạng xă hội, nh́n đâu cũng thấy sự thành công, giàu có, mà nào đoán được tầm thời gian ngắn lại được đưa lên báo chí với những lời kết tội lừa đảo, trốn nợ… Nhưng ngay lúc con người tiếp xúc với những h́nh ảnh ban đầu ấy, họ cảm thấy bản thân tệ hại, nghị lực sống, ước mơ và sự hy vọng một cách chân chính trở thành số không. Họ trở nên thụ động, lười nhác, lăng phí thời gian, vô trách nhiệm với chính ḿnh, với gia đ́nh, xă hội mà đời sống cũng sẽ buồn chán và vô vị. Đây chỉ mới bức tranh toàn cảnh sơ lược, nếu được, tôi khuyên bạn nên đọc thật kỹ tác phẩm “Tṛ chuyện với thiên thần” để có cái nh́n sâu hơn mà tác giả đă dành nhiều thời gian quan sát, cảm thấu và phân tích từng góc độ.

Tác giả so sánh h́nh ảnh một con bướm đang giăy giụa muốn thoát ra khỏi cái kén, có người giúp nó thoát ra. Nhưng không ngờ là sau khi thoát ra ngoài bướm lại không thể duỗi đôi cánh ra được và cuối cùng thiệt mạng. Với người làm mẹ, để nh́n một đứa con của ḿnh giăy giụa với những khó khăn mà không đưa bàn tay ra giúp đỡ cũng là một cảm xúc khó diễn tả, bản năng che chở của người mẹ là lao đến và bảo vệ cho đứa con của ḿnh, nhưng với tôi, từ những thất bại của cá nhân với các mối quan hệ xung quanh, và sự cứng ḷng bên trong đă khiến tôi khắt khe với những đứa con của tôi. Tôi ngăn chúng khóc lóc quá nhiều khi không thực sự đau đớn trên da thịt, không quá mong cầu điều ǵ quá nhiều nếu điều đó không phải của ḿnh, không lệ thuộc vào bất cứ ai ngoài bản thân ḿnh. Từ ngày con chập chững vào mẫu giáo, tôi đă dặn cô giáo giữ đúng vai tṛ là người thầy của con ḿnh, không ngồi thụp xuống sàn nhà để mang giày dép cho chúng nó, có thể giúp nếu chúng loay hoay quá lâu. Tôi thường nh́n thấy h́nh ảnh các cô giáo mầm non phải làm osin cho bọn trẻ con ấy, đặc biệt là vào giờ đón con, tư tưởng tặng quà bằng tiền để cô chăm con ḿnh tốt hơn và v́ lỡ nhận tiền của phụ huynh nên gần như mọi màn tŕnh diễn của cô giáo với các ông vua bà hoàng con được lên sân khấu vào giờ tan học. Có vẻ đụng chạm, nhưng nó là thực tế xuất phát từ hai chiều, tôi vẫn tặng quà nhưng mất thời gian để chọn món quà thực tế chứ không bằng tiền để bày tỏ sự biết ơn chứ không ư mua chuộc. Tôi ghét nh́n h́nh ảnh giáo viên ngồi xuống sàn và phục vụ bọn trẻ. Mất hết sự kính trọng đối với ngành giáo dục. Chúng ta nên đổ lỗi điều đó cho ai hay cho chính ḿnh ?

Để nói thêm nữa, tôi nghĩ sẽ c̣n rất dài, tôi quá bất ngờ khi đọc đi đọc lại một bài viết ngắn này trong “Tṛ chuyện với thiên thần” tôi cứ đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác v́ những h́nh ảnh được ẩn dụ bên trong nó, đúng là một tác phẩm đồ sộ nhưng chúng ta có thể đọc và đi từ những suy ngẫm cơ bản đến những suy tư cao hơn theo thời gian. Tôi nghĩ những tác phẩm có giá trị lớn sẽ không dễ dàng mất đi giá trị của nó, nó là cuốn sách chỉ đường mà mọi người chúng ta cần đọc để có thể có nhiều góc nh́n bao quát hơn cho từng lĩnh vực trong đời sống của ḿnh.

Tác giả đă viết rằng “ ư thức tự chịu trách nhiệm về bản thân và năng lực để tự chịu trách nhiệm” là hai thứ quan trọng nhất mà cha mẹ cần trang bị cho con cái, tôi thấy bản thân chúng ta nếu hành “nghề” cha mẹ cũng nên tự bắt đầu rèn luyện nó trước khi hướng dẫn con cái. V́ xă hội bây giờ khiến chúng ta ít chịu trách nhiệm cả lương tâm lẫn h́nh thức.

 

Les yeux des rizieres của David B.

Cuối cùng tôi quay lại “Gia tài của mẹ”, bức ảnh của David.B khiến tôi suy ngẫm nhiều ngày, đó không là ư nghĩa rộng lớn như cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đă viết trong bài hát của ḿnh. Khi tôi ghép hai câu “Mang thai con là sự nhiệm màu, gia tài của mẹ” để nh́n sâu vào bức ảnh th́ thật tuyệt đẹp, nh́n nụ cười trên gương mặt của người mẹ, mọi khuyết điểm bị che lấp, gia tài của mẹ sẽ là con, những ǵ đẹp nhất mẹ có được có thể không là tiền tài vật chất, nhưng chính những vật vă của đời sống này đă tôi luyện mẹ biết hạnh phúc đúng nghĩa. Cũng như mẹ Maria, chẳng thể nào ngờ rằng, mẹ vâng lệnh Thiên Chúa mang thai và hạ sinh một bé trai kháu khỉnh, nuôi dạy con như một đứa trẻ b́nh thường để đúng thời điểm thích hợp, bé trai ấy là Đấng Cứu Thế cứu chuộc muôn dân, muôn đời chúc tụng Mẹ vinh danh. 

..Mang thai con là một sự nhiệm màu..

 

An Thảo

Saigon, 25.12.2023

 

Photo by David.B

#Lesyeuxdesrizieres


 

art2all.net