|
bíchliên lê
T ụ c L ụ y
như đâu đây mùi tục lụy đâu nhỉ ở trên người trên con đường đi, về ở trong vườn bám vào cánh cổng vừa mở lơ lửng trên không trung treo quanh giàn bí rợ chạy dọc theo hàng giậu tơ hồng đậu trên các chùm nho đỏ thắm đưa tay chạm vào tường cho ta mùi vôi nồng hơi đá và cái khóa cổng cho ta cảm giác của loài kim lọai pha sương những cánh hoa phù dung run rẩy khi chiều xuống rơi quanh những bức tượng thinh lặng trong vườn ngay cả cây phong tía ở cuối vuờn dường như cũng vương mùi tục lụy “TỤC LỤY” uyên thâm đến thế có lẽ trong nhà ta vẩn mùi tục lụy trên cái bàn gỗ, cái ghế, cái ly ngổn ngang dấu vết tay người lái xe ra bờ sông lội xuống sông ra tận giữa dòng, cúi mặt nhìn xuống nước nước sông trong xanh lạnh buốt, tê dại những ngón tay ta thấy chính ta lung linh theo sóng nước ngược giòng vốc nước phả vào mặt chà mạnh lên da, lên cổ sự phản tỉnh giằng co mùi tục lụy lẫn trong nước nhưng chẳng biết nơi đâu leo khỏi lòng sông chạy thẳng vào rừng men theo cây cỏ qua bụi dâu dại tới hàng thông cao vút thẳng tắp giữa trời kìa con hươu sao đứng nhìn ra sông nước thấy ta nó lùi lại và dừng bưóc gọi là hươu sao vì trên mình có hình những ngôi sao có lẽ là sao băng trắng tinh, thanh khiết thánh thiện, thiên thần hươu không có đuôi đuôi mi ở đâu mi đã đánh mất ai chặt cái đuôi của mi sao không đòi lại mi tiếc thương hay u sầu gió đổi chiều, trời trở lạnh tuyết bắt đầu rơi tiếc quá! tuyết rơi trên ngôi sao lúc đang đổi ngôi và cả tóc tôi nên rơi vào mắt đẫm ướt hai vai phủ kín tóc mai tràn vào tay áo trở lại xe, bật sưởi cho ấm nhắm mắt, mặc cho hơi ấm ùa vào người không biết con hươu sao có tìm trăng để mà sưởi tuyết rơi, rơi nhanh, hoa tuyết nhẹ như những cánh dù con hươu sao chùm tầm gửi, bụi thạch thảo hình như ta nhìn thấy được mùi tục lụy lẩn khuất trong không gian qua mắt con hươu sao cô đơn nhìn sông trùng khơi ta bằng lòng trên đường về trong vô thường ta có đôi mắt của hươu sao bờ cỏ dại và cơn bão tuyết khai mùa
bichliên lê
|