BI HONG LINH


NHỮNG MẢNH VỠ... CỦA NỖI NHỚ
 

 

Dường như những ngy thng ny qua tri chậm hơn bao giờ hết. Chậm, ngưng đọng để biết qu hơi thở, biết qu trần gian m mnh gp mặt v thỉnh thoảng những đm mưa lay dậy bởi giọt mưa trn mi th nhn chằm chằm vo đồng hồ m mong n đứng lại, bởi thời gian mới l thứ lấy đi tất cả, kể cả những thứ yu thương trn qu nhất rồi thời gian cũng đem n đặt vo th qu khứ...

Giữa những biến cố, tận cng của nỗi đau th phải c chỗ để ru dỗ, để đưa ni cho những ngy thng tới. Gia đnh vốn l một nơi như vậy nhưng thời kỳ hậu hiện đại đ ph vỡ, yếu tố tm linh với cội nguồn cũng khng cn l chỗ dựa tinh thần, tnh cảm gia đnh cũng vội v phi pha theo nhịp sống cng nghiệp. Sau ma dịch covid th sẽ trả lại gi trị thật cho đời sống, con người sẽ hướng nội nhiều hơn v biết ci g mnh cần hướng đến.

Khi cn trẻ chng ta c xu hướng khẳng định mnh, lấy lm phiền bởi sự quan tm của cha mẹ. V khoảng cch thế hệ cứ mỗi lc mỗi xa. V khi cn nhỏ th quỹ thời gian cn di. Tết cn nhiều dịp lắm nn thường người ta sẽ lấy lm phiền từ những lời hỏi han. Cn khi xun cứ gieo xuống mi đầu những thng năm nhanh như cơn gi mới thấy mnh may mắn v cn được những lời hỏi han, nhắc nhở của mẹ của ba. Để thấy mnh cn b bỏng d cũng gần chạm mốc 40, để thấy ma xun bnh yn v ấm p đến nhường no khi mnh chưa phải lm người lớn.

Thỉnh thoảng thấy một b mẹ trẻ dẫn theo cậu con trai bao giờ ti cũng nhn thật lu v n như dựng lại một đoạn phim thật lu ngy thơ ấu. Nỗi nhớ ngy cũ đi khi l những chiều về mẹ giặt khăn lau mặt, thay o quần xen lẫn những lần cầm roi gọi về nh ăn cơm từ qun điện tử. Hay những chiều đ quen với tiếng xe my DH ba đi dạy về, cuối thng lnh lương thường cho 200, 500 lẻ để tới mụ Vẹo trong xm mua kẹo. Cũng c khi cơn gi lạnh ma đng của Huế cng mẹ qua con đường Yết Kiu đầy ổ g chng chnh bằng xe đạp cũ để đến trường Tiểu học Thuận Ho một sớm mai hay những lần mẹ phải chở đến nh c chủ nhiệm cấp ba Quốc Học v ci tội đốt giấy hun khi trong giờ học v cột hai t o di của hai bạn ngồi pha trước. C thể những con đường Huế đ đổi thay, khang trang lắm nhưng trong k ức của kẻ đi xa th những ổ g đầy nước đọng ma mưa đ trở thnh con đường k ức, điu khắc thnh trục của nỗi nhớ xa xăm.

Nỗi nhớ cn khắc họa những chn dung b bạn người quen trn hnh trnh mỗi đời người. V nỗi nhớ lại gọi tn người bạn bao mnh một dĩa cơm lc cuối thng đời sinh vin khng cn đng 1 ngn. Hay một c ch bun bn tạp ho ngho ở dưới chn gầm cầu thang đ cho thằng sinh vin t cơm c ri d thay cho m gi. ng anh quẳng thẳng ci o đang cn để mặc khi thấy thằng em lục tm trong đống đồ cũ v giặt khng kịp. Hay trn xứ người xa xăm c người chị khng quen đ miễn ph tiền nh trọ, đem cht hương vị chả qu H Nội gửi tặng, hay đứa em gip đỡ gia hạn visa, kiếm tm chỗ trọ. Một ci vỗ vai, cố ln em nhưng thật tnh của ng anh. Một ci m khng lời nhưng ấm p của người chị đi khi l lời động vin qu hơn bao giờ hết. Thỉnh thoảng ti lại thấy buồn giữa những buổi tiệc của ngy hm nay l v vậy. C đầy đủ cao lương mỹ vị, đầy đủ nụ cười v ci bắt tay nhưng sao vẫn vắng bng tnh người thật nhất. Lắm lc ti sợ rằng mnh đang mang phận sự kiếm cục pin xịn nhất, xi lu nhất cho con robot đời mnh hoạt động th chắc cng lắm l một lập trnh mang tn hờ hững m thi.

Những lt cắt chậm về k ức vụn vỡ, những mảnh nhớ văng ra để nhắc mnh đời sống c ra sao th khng cần sợ, v khng c g phải sợ hay tiếc nuối, khi đ chọn trn tất cả vẫn l yu thương...

 

Si Gn, ngy 8/9/2021

Bi Hong Linh

 

 

 

art2all.net