|
BÙI HOÀNG LINH
Tri ân Thầy Cô nhân ngày 20 tháng 11
THẦY ĐINH TẤN HÙNG -
TRƯỜNG THCS TRẦN CAO VÂN, HUẾ

Năm
1998- Tôi nhớ thời đó ḿnh nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách
văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu ǵ nhiều
mà đọc v́ thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành
cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhă
hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải
ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy
trên trường?". Tôi nói: "Dạ giải theo cách của ba, con không sợ điểm
thấp". Thực ra lúc đó tôi chờ đợi một niềm tin hơn là điểm số. Và thật
t́nh cờ sáng mai đến tiết toán của thầy Hùng, gọi đúng tên tôi. Tôi vẫn
làm theo cách của ḿnh, và chờ đợi thầy sẽ nhận xét và cho điểm. Và thật
bất ngờ, thầy cho 8 điểm dù cách giải khác với cách thầy đă dạy, thầy
cũng không nói ǵ, chỉ thấy trong ánh nh́n có niềm vui ấm áp của người
thầy.
Ngoài con điểm ghi bằng vết mực bất động, th́ điều thầy mang lại cho
ḿnh là niềm tin vào con người, sự chân thật với chính ḿnh khi hành
nghề, và cả cho ḿnh một bài học về sự sáng tạo dành cho môn toán vốn
được nghĩ là logic và khoa học, th́ nó cũng như tṛ chơi rubik, có những
cách làm khác nhau nhưng đều dẫn về một kết quả.
Tôi vẫn nhớ thầy rất ít nói, rất nghiêm nghị, nhưng thực ra bên trong
th́ ấm áp và có chút ǵ đó buồn trong những lúc nh́n ra sân trường rơi
bóng nắng trưa. Có lẽ thế hệ của thầy cũng trải qua những cơn biến động
đầy bể dâu của thời cuộc. Nhưng cũng như những người hiếm hoi của thuở
đó, thầy vẫn giữ tấm ḷng son với cuộc đời khi mà giáo dục đă nhuốm màu
thương mại. Tôi vẫn nhớ ngày 20/11/1998, lúc đạp xe cùng các bạn qua cầu
Đông Ba đen về thăm thầy, ngôi nhà thầy giản dị, nhỏ nhắn nằm trong con
phố cũ Nguyễn Chí Thanh lâu đời của Huế nhưng mọi thứ sắp xếp gọn gàng
ngăn nắp, cũng như thầy với chiếc áo sơ mi trắng dù có sờn phai nhưng
luôn nghiêm nghị và tận tâm với nghiệp đă chọn. Sau này lớn lên tôi mới
hiểu, có những người họ không chọn sống theo cái xu hướng mà xă hội
hướng tới, họ có những lư tưởng riêng, niềm kiêu hănh riêng để không lẫn
lộn vàng thau và bụi đời phiền nhiễu.
Thời gian trôi qua, trong một lần chạy ngang đài truyền h́nh HTV ở
Nguyễn Thị Minh Khai (Saigon) thấy thầy đi ra từ cổng đài truyền h́nh
trên vỉa hè, tôi dừng xe lùi lại và bước tới ṿng tay:" Thưa thầy!" Thầy
ngạc nhiên hỏi:"Em là ai mà biết tui ?". Dạ con là Linh học lớp 8/3
trường Trần Cao Vân, hồi trước thầy có dạy toán cho con". Th́ "Thầy" mới
cười và nói bằng giọng Huế: “À, thầy Hùng là anh trai tui, tui em thầy.
Để có ǵ tui sẽ nhắn thầy”. Tôi cám ơn chú rồi bắt tay chào tạm biệt.
Có lẽ thời gian trôi qua cũng đă xấp xỉ 30 năm, nhưng bài học hôm nào
lâu lâu tôi vẫn nhớ, và không bao giờ quên được. Nó là một tấm bằng
không cần ai công nhận, nhưng nó cần thiết biết mấy khi bước vào đời. Có
những giá trị để lại thế hệ học tṛ tưởng chừng b́nh thường như việc vốn
phải làm, nhưng đặt trong bối cảnh của hôm nay th́ nó là một món quà vô
giá. Và trong những tháng ngày tri ân những người chọn nghiệp trồng
người đầy vinh dự và thử thách, con kính chúc thầy Hùng cũng như các quư
thầy cô sức khoẻ và luôn là ngọn hải đăng để biết bao thế hệ học tṛ soi
ḿnh bước tiếp trên hành tŕnh tẩm đạo miên viễn vô cùng.
Saigon, ngày 16/11/2025
Bùi Hoàng Linh
art2all.net
|