THƠ VIẾT Ở PH̉NG MRI
Tuốt gươm ta đứng giữa đời
Thách ngươi,* thách cả đất trời bao la
Hái tử thần, hăy rút ra
Phân tài cao thấp giữa ta với người
Kiếp này ta sống chẳng vui
Hạnh phúc kia đă theo người phương xa
Theo chiều nắng nhạt phôi pha
Chút riêng xin giữ cũng là trăm năm
Giường nghiêng, gối lệch ta nằm
Đêm như có tiếng vọng âm cơi nào
Cửa hờ bóng đứng lao xao
Lưng tṛng mắt mở lao đao nỗi ḷng
Cuộc đời, ừ chỉ sắc không
Tiếc chi một tiếng khóc ṛng nhân gian
Nhớ người nỗi nhớ chưa tan
Nên đời ta nặng cưu mang nỗi sầu
Saigon 8/2012
Chu Trầm Nguyên Minh
* tử thần
[nguồn luanhoan.net ]
art2all.net