|
chuvươngmiện
diên khánh
50 năm trước ta [ngươi] kẻ nam người bắc còn bây chừ kẻ nam á người mỹchâu vì quá nghèo hồi nớ tránh mặt nhau nên 2 đứa còn mảnh tình vắt vai gợi nhớ 5 cụm tháp ponagar dựa nhau xiêu đổ thì nói chi? ai ở đó đợi chờ bồng bềnh chân bèo lẫnlộn thực mơ vốn liếng tình đầu trôi sông cái cả nhìn xómbóng nước dưới cầu vộivã chẩy ra duềnh sóng đánh dạt trở vô 2 đứa xa nhau từ đó tới chừ lẩmnhẩm trong đầu ½ thếkỷ cuối vũng đời xô đẩy ta qua mỹ người chán tình [chán người] lội ngược áchâu đôi chúngta chả giống vợchồng ngâu dù mỗi năm được 1 lần gặp nhau để khóc 50 năm chúngta đâu có gặp chỉ nhận tên nhau trên bao bán thịtrường ngươi chả hạnhphúc gì? ở đó lythân con dăm đứa mỗi phương mỗi chốn ta chả hơn ngươi vượt qua hoạn nạn bấy nhiêu nămcòn đặng 1 mái nhà có vợ có con gần 1 cầu ga ngày ngày nhìn đoàn wagoong qua lại miếng đàn vỡ khánhdương đá ơi là đá nói vòngvo vàng giả chả ra vàng ta bây chừ thoáng nhạt khói chân nhang bay tảnmắc kiếp này sang kiếp khác sóng vỗ mãi chân cầu cũng bạt mà hòn chồng hòn vợ vẫn thủychung thơ văn nghêungao chữnghiã vôchừng điều muốn nói vẫn là chưa nói được em vẫn là lan là hoa kiếp trước mà ta chỉ là 1 gã ngủ mơ lẩnthẩn làm sao mơ mỗi giấc hồ sâu vẫn là sâu? baogiờ hóa bướm đôi ta cùng làm thơ thơ nào cũng [muộn] thể thơ nào ,bài thơ nào chữ nghĩa cũng dởdang giốngnơi cầmdài bánha đập vỡ cổcầm nhổ sào đẩy thuyền chèo đi mất đất giòng sông nào nước trôivừa trong đục tấmlòng nào ? vừa giận vừa thương? tim ta đây sao giống 1 khoảnh vườn trời giữa thu lá vàng rơi lácđác mời người về nhatrang ghé lộn phanthiết? thầy cũng chả còn bạn cũng ra ma? tàu suốt bắcnam chờ chuyến đợi giờ nhìn khói tỏa chợt nhớ về vạngỉa mình vốn làm người mà sao? giống cá hết tháibìnhdương lại đạitâydương lại kiếp này đây? mỗi đứa mỗi đường chắc kiếp sau lại y như vậy? ta vẫn đọc thơ người tìm 1 đời chưa thấy?
chuvươngmiện
|