|
Đặng Tiến NGÀY XUÂN T̀M ĐỘNG HOA VÀNG
Hoa đồng cỏ nội - Liên Như Photo
Nhà thơ Phạm Thiên
Thư là một tác gia dồi dào, đă in ra hằng vài ba trăm ngàn câu
thơ, có lẽ kỷ lục về số lượng trong nền văn chương tiếng Việt,
vượt xa Bùi Giáng. Rằng
xưa có gă từ quan Câu thơ trích từ đoạn 41
trong trường ca Động hoa vàng, gồm 100 đoạn 4 câu, làm
theo thể lục bát cổ điển, nhưng qua hàng lên xuống theo nhiều
dạng khác nhau. Tác phẩm in năm 1971, không ghi nhà xuất bản ;
bài thơ nổi tiếng nhờ Phạm Duy phổ nhạc nhiều đoạn dưới tên
Đưa em t́m động hoa vàng cùng một lần với nhiều bài thơ khác
của tác giả : Ngày xưa Hoàng thị, Em lễ chùa này… Phạm
Thiên Thư nổi danh từ đấy. Rằng
xưa có gă từ quan… Chúng ta t́m hiểu câu
thơ. Muốn từ quan th́ phải làm quan, thường là quan to, bậc khoa
bảng, thành phần giai cấp quyền lực. Tác giả đă hạ giá danh vọng
bằng từ « gă » b́nh dân, thân mật. B́nh thường không ai
gọi ông quan bằng « gă ». Và « gă » đây là ai ? Suốt tập thơ
Động hoa vàng, bốn trăm câu, ta không biết. Muốn biết, ta
phải đọc Đoạn trường vô thanh, phổ biến năm sau, nhưng có
lẽ sáng cùng lúc. Câu 621 : Học
đ̣i theo gă Từ quan Rơ là chuyện Từ Thức
trong Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ, học tṛ giỏi của
Nguyễn Bỉnh Khiêm, thời Mạc. Từ Thức làm quan tri huyện, có hôm
đi chùa xem hội hoa. Một cô gái trẻ, lỡ làm găy hoa, bị bắt đền,
Từ Thức đă « cởi áo cừu gấm trắng » để chuộc lỗi cho
người con gái. Người xưa « khen quan huyện là người hiền đức
» (1). Ngày nay ta gọi là hào hoa,
thậm chí bay bướm. Sau đó, không chịu sự ràng buộc của quan
trường, Từ « bèn cởi trả ấn tín, bỏ quan mà về », rồi
dong buồm chơi cửa bể Thần Phù, lạc vào động tiên, gặp lại cô
gái vốn là tiên, tên Giáng Hương, cưới làm vợ, rồi trở về trần.
Trong động tiên cũng có « hoa vàng » lọt vào cửa sổ : Một
đêm gió thổi nguyệt đầy non Trở lại câu thơ « t́m
động hoa vàng ngủ say ». Lên đến hang động heo hút mà chỉ để
« ngủ say » thôi ư ? Trong lối hiểu thông thường, th́ ngủ say
đây là cách quên công danh, những hệ lụy công danh, mà cũng là
cách quên đời. Người xưa có lúc lấy giấc ngủ làm hạnh phúc, như
trong bài thơ Khúc ca thích ngủ, cũng trong Truyền kỳ
mạn lục, nhắc lại giấc ngủ của danh nhân như Khổng Minh,
Trần Đoàn, Đào Tiềm, Chu Liêm Khê (2)
. Biết điển cố này ta hiểu sâu sắc hơn hai câu thơ, cùng trong
đoạn 41 : Ta về
rũ áo mây trôi « Ngủ » là trạng
thái thụ động có tính cách phủ định. « Đánh giấc » là
động từ, chủ động, niềm vui của tư duy khi ư thức nghỉ ngơi.
Giấc ngủ là giai đoạn ư thức nhất thời chuyển ḿnh vào cơi vô
thức mà không tự hủy. Trong tùy bút Ngă pháp mây nổi,
1969, Phạm Thiên Thư đă ca ngợi : « Giấc ngủ say, giấc ngủ
mệt thiếp, giấc ngủ chết lịm, giấc ngủ của đạo gia. Giấc ngủ của
kẻ đau nhừ thất bại và hoan hỷ trong sự thành công mỹ măn nhất
(…) ; một giấc ngủ không tham vọng, không chấp chặt v́ tất cả
đều thất bại (…). Một giấc ngủ không tịch, gối đầu, duỗi chân
trên hai đỉnh tuyệt vô cùng » .(3) Thụy
khởi khải song phi Dịch : Thức
giấc mở song mây Đồng thời chúng ta cũng
không quên giấc ngủ vô tội, hồn nhiên của trẻ thơ, có lẽ là
khoảng tịch lặng đẹp nhất trần đời. * * Nói chung Động hoa vàng là bài ca siêu thoát, giữa xă hội và thời sự đảo điên, những lời thơ chấp chới đào vong vào một giấc mơ dài, kết nối nhiều h́nh ảnh thi vị của một trần gian xa cách. Quê hương thanh b́nh, con người an vui, trong một nền văn hóa đă quá khứ. Hạnh phúc đơn sơ : Ngày
xưa trên giậu vàng hoa Đây chỉ là cảnh tưởng
tượng mà thôi. Thực tế chưa bao giờ thi vị, nhất là lư tưởng như
thế. Người xưa có thể kê chơng, gây giàn thiên lư, cắt cỏ,
tát cá, bới khoai vùi lửa… nhưng khó bề nằm dài nghe chim…
Mùa
xuân mặc lá trên ngàn Rượu tâm hư là rượu ǵ,
không ai biết. Nhưng rượu ǵ cũng là rượu. Câu thơ thú vị chỗ đó
: vừa chính thống, vừa dí dỏm. Nét hóm hỉnh tạo không khí thoáng
nhẹ, niềm vui thầm lặng, cho toàn tập thơ, một không khí “thiền”.
Ngày
xưa em chửa theo chồng
Từ hôm
em bỏ theo chồng
Th́ không ai biết cô
nàng mặc áo màu ǵ. Thậm chí nàng có thực hay không, hoặc nàng
chỉ là ảo ảnh của thiên nhiên, thường xuyên thay áo.
Có lúc chữ nghĩa gây nên t́nh cảm thê thiết : Th́
thôi tóc ấy phù vân Ư thơ dàn trải, không có
ǵ cao siêu. Nhưng lời thơ da diết chỉ v́ những th́ thôi, thế
thôi, luyến láy, dằn vặt. * * Phạm Thiên Thư sử dụng
nhuần nhuyễn thể lục bát trong h́nh thái cổ điển nhất. Và những
tứ thơ siêu thoát cũng không mới lạ, v́ ta đă từng gặp từ thời
Nguyễn Trăi ; nhưng đến 1970 th́ không mấy ai c̣n nhớ. Do đó
Động hoa vàng khi xuất hiện vẫn làm mới thi ca. Con
chim chết dưới cội hoa H́nh ảnh lạ lẫm, nhưng lời thơ dân dă, thuận chiều theo lô-gíc :
Đất
Nam có lăo trồng hoa Ư tứ tân kỳ, nhưng câu
chữ không cầu kỳ. Lời thơ ư nhị, dí dỏm, diễn tả được nhu cầu
siêu thoát. Nó hiện đại hóa một tứ thơ có từ Nguyễn Trăi : Bẻ cái
trúc ḥng phân suối
Thời đại cho phép một
ngôn ngữ mới, ngông nghênh, phóng túng hơn. Nhưng đại thể vẫn
vậy.
Có con
cá mại cờ xanh Dĩ nhiên người ta có thể
thích hay không thích, chấp nhận hay không chấp nhận một lối
sáng tác “vô lập trường” như thế. Một
đêm nằm ngủ trong mây Trong một đoạn hồi kư,
Phạm Duy có nhắc lại giai đoạn này, với kỷ niệm chính xác về
Phạm Thiên Thư. Thời đó, 1970, để phản ứng lại với cái “dung
tục, trâng tráo” của xă hội, đă xuất hiện khuynh hướng “về
nguồn, với con người Việt Nam, cây nhà lá vườn.” “Đối với tôi lúc đó,
h́nh ảnh thiền, chùa, động hoa vàng, thật là mát mẻ và rất cần
thiết (...) Gặp tu sĩ Tuệ Không kiêm thi sĩ Phạm Thiên Thư là
tôi như thoát xác, vượt ra khỏi những đắng cay, chán chường và
bế tắc (...). Từ đó tôi luôn luôn t́m đọc thơ của Phạm Thiên Thư
để phổ thành những bài hát thanh cao nhất của thời đại” .
(4) * * Bài này chỉ đóng khung
vào trường ca Động hoa vàng : nguồn gốc thi hứng, giá trị
tư tưởng, nghệ thuật, và xă hội của nó.
Chạy
quanh khu vực thần tiên
Đặng
Tiến __________
(1) Nguyễn Dữ, Truyền kỳ mạn lục, tr 106-119, nxb Văn Học,
1971, Hà Nội
|