Đặng Tiến
 

Đọc lại

TỔNG QUAN VĂN HỌC MIỀN NAM

của Vơ Phiến
 

 

Văn Học Miền Nam [1] là một pho trước tác của nhà văn Vơ Phiến, sinh năm 1925; theo giấy tờ.
Tác phẩm gồm 7 tập, tổng cộng 3230 trang, 13 x 21 cm, năm 2000 in trọn bộ. Cuốn I, Tổng Quan, in lần đầu từ 1986. Sáu cuốn sau gồm có những nhận định và trích tuyển văn thơ theo từng bộ môn, trước đây đă xuất bản theo khổ nhỏ 11x17 cm dưới những tựa đề Thơ Miền Nam, Truyện Miền Nam, ( 1991-1995), đều do nhà xuất bản Văn Nghệ, chuyên in sách Vơ Phiến, đă in Vơ Phiến Toàn Tập, 9 cuốn, chưa toàn bộ.


I . Một nền văn học bất hạnh

Miền Nam ở đây là cương vực nhà nước Việt Nam Cộng Hoà trước đây, từ Bến Hải đến Cà Mau, từ 1954 đến 1975. Văn Học bao gồm những sáng tác văn nghệ đă xuất hiện trong thời gian nói trên, được xếp theo bộ môn : ba cuốn dành cho thể Truyện, một cho , một cho Tuỳ bútKịch, cuốn út cho Thơ. Về mỗi tác giả, Vơ Phiến nhận định dài ngắn khác nhau và trích tuyển một tác phẩm tiêu biểu, trừ bộ môn Thơ có thể trích một hay nhiều bài. Có tác gia được nhắc đến hai lần v́ sử dụng nhiều thể loại. Cụ thể th́ về Truyện, đếm được 50 tác giả, về Kư có 22 người, Kịch và Tuỳ bút được 14 tên, cuối cùng là 32 nhà thơ. Danh mục, tiểu sử ở cuối cuốn Tổng Quan giới thiệu được non 400 tác gia, lại có bản tra cứu danh sách (index) tiện lợi.

Dụng tâm và dụng công của Vơ Phiến là phục hồi nền Văn Học Miền Nam đă bị chính quyền Cộng Sản bôi xoá từ 1975. Bôi xoá bằng cách tịch thu, thiêu huỷ, cấm lưu hành, tàng trữ tác phẩm, bêu riếu đó là văn hoá “ thực dân mới, nô dịch, đồi truỵ, phản động“ v. v... Để thay vào, chính quyền rầm rộ đặt ra các khái niệm "văn học giải phóng“ ,“văn học cách mạng“, với những Giang Nam, Phan Tứ, Nguyễn Quang Sáng, v.v. ... xem như tiêu biểu cho văn học Miền Nam. Vơ Phiến quyết liệt bác bỏ luận điệu này, cho đó là một ngụy tạo danh từ, một lối“ cưỡng chiếm văn hoá “ .

 

Khước từ Cộng Sản

Vơ Phiến được xem là ng̣i bút chống Cộng. Chính quyền hiện nay đă ra rả bảo thế, và cấm đọc cấm nhắc đến ông; và chính ông đă viết:“Vơ Phiến khước từ Cộng sản ngay từ đầu, có thái độ dứt khoát, vừa sáng tác vừa khảo luận“( 2000,tr. 240). Ngay từ đầu là thời kỳ chống Pháp, ông đă bị án tù ở Liên Khu V, nhờ vào hiệp định Genève 1954, bị bỏ sót trong danh sách tập kết, mới giả làm lái buôn trốn thoát. Tô Hoài trong hồi kư Chiều Chiều xác nhận Vơ Phiến thuộc diện những người cần đem ra (Bắc) th́ bỏ lại [2] v́ sơ hở. Về đến vùng quốc gia, ông đă có ngay những tác phẩm tố cáo “chế độ mà tôi đă từ chối [3]. Tháng 4/1975, di tản sang Hoa Kỳ, Vơ Phiến tiếp tục viết sách và không chấp nhận một thoả hiệp gần xa nào với chính quyền hiện tại . Nói rơ như vậy để hiểu dụng tâm của Vơ Phiến : Miền Nam (Quốc gia) đối lập với Miền Bắc (Cộng sản) trong cuộc chiến tranh Nam Bắc cốt nhục tương tàn kéo dài 20 năm. Văn Học Miền Nam là nền văn chương mà Vơ Phiến đă góp công xây dựng từ đầu đến cuối, là quê hương thứ hai được ông nâng niu, tŕu mến. Dĩ nhiên tác phẩm có tư biện chính trị, nhưng ở Vơ Phiến động cơ chính là nhu cầu tâm cảm và trí thức; vả lại ông vừa là tác nhân vừa là chứng nhân, nạn nhân của miền văn học ấy, ông có trách nhiệm, và thẩm quyền phát biểu về nó, cho dù rằng cách phát biểu có bị giới hạn về mặt thời gian, tuổi tác, sức khoẻ, tư liệu và văn phong bút pháp. Chưa kể: kỷ niệm, đâu đấy, là một động lực, đâu đấy lại là một trở lực văn học.

 

Nhu cầu trong và ngoài nước

Văn Học Miền Nam, Tổng Quan, tức là cuốn I, nay in lại lần thứ 3, chứng tỏ sách có độc giả. Không dễ ǵ một tác phẩm biên khảo được in đi in lại. Ở hải ngoại, có nhu cầu về phía những người lưu tâm đến lịch sử văn học, muốn có những tư liệu đầu nguồn first hand, về nền văn học Miền Nam từ 1954 đến 1975. Ngoài ra, theo chỗ hiểu biết riêng của chúng tôi, th́ ở trong nước cũng có nhu cầu như thế, về phía những nhà nghiên cứu nghiêm minh, muốn thật sự t́m hiểu xă hội văn học miền Nam, bên ngoài những luận điệu chửi bới biết rồi khổ lắm nói măi; mà Vơ Phiến là người trong cuộc, v́ ông đă viết sách, viết báo, làm nhà xuất bản, làm công chức Bộ Thông Tin suốt 20 năm, dài dài theo lịch sử của chế độ. Cũng có người đọc v́ ṭ ṃ : nền văn thơ ấy bị lên án như thế, bản thân Vơ Phiến bị chửi bới như thế, vậy thử đọc xem ông ấy nói năng cái ǵ, đối đáp ra sao. Do đó, trong nước đang có nhiều người đọc Tổng Quan của Vơ Phiến qua những bản chuyển lén. Hiện nay số người này càng ngày càng nhiều.

 

Buồn vui trong nghề cầm bút

Đọc Văn Học Miền Nam để biết chuyện truyền bá chữ nghĩa, đă đành. Mà c̣n để biết lối sống, cách sinh hoạt, ứng xử của giới viết sách, đọc sách thời đó. Tổng Quan là một cuốn xă hội học văn học, đúng hơn là lịch sử văn học. Vơ Phiến ghi nhận thời sự văn học và báo chí ở mặt nổi, ghi lại những khuynh hướng văn học thăng trầm trong thế sự, khi phản ánh, khi phản ứng, người ủng hộ, kẻ chống đối. Ông không làm công việc nghiên cứu văn học thuần tuư, nghĩa là sắp xếp khuynh hướng rạch ṛi, phân tích động cơ cặn kẽ, tŕnh bày sự h́nh thành, chuyển biển, theo tác phẩm, tác giả trong liên hệ hữu cơ. Tao nhân mặc khách theo thanh giáo (puriste) có nhiều lư lẽ chê trách, c̣n những độc giả muốn t́m hiểu, hay nhớ lại một không khí xă hội, một thị trường văn học, muốn“ bán tận nguồn, buôn tận gốc“, đọc Tổng Quan sẽ t́m thấy nhiều yếu tố xă hội đă tạo ra nền văn học đó. Tần Thuỷ Hoàng ngày xưa, và nhà Minh khi chiếm cứ nước ta có thể thiêu huỷ toàn bộ tư liệu văn học, - như Vơ Phiến đă nhắc [4] - nhưng ngày nay, một chính quyền, bất cứ chính quyền nào, không có cách ǵ thiêu huỷ toàn bộ các ấn phẩm. V́ vậy các tác phẩm, nếu có giá trị, trước sau ǵ rồi cũng được tương lai hồi phục. Riêng một khí hậu văn học, cái thời tiết xă hội rồi sẽ ch́m trôi theo với một thế hệ, “một mùa người giữa hai con nước“(une saison d’hommes entre deux marées), như lời thơ Aragon. Vơ Phiến lưu tâm ghi lại những buồn vui của nghề, và của người cầm bút, trong một chế độ chính trị và xă hội đă phôi pha ; vậy đây là một công tŕnh thiết yếu cho nhân tâm, và quư hoá cho văn học. Huống hồ là trong cung cách “làm việc tài tử“( Truyện 1,tr. 502), ông đă “ lấy cái kinh nghiệm của người sáng tác mà bày tỏ dăm ba cảm tưởng về việc sáng tác và người sáng tác“(tr. 506). Như vậy, đứng về hai mặt nhân văn và thi văn, Tổng Quan, tập đầu trong bộ Văn Học Miền Nam, là một đóng góp quan trọng - cần được trân trọng ; tác giả nói đúng chỗ nọ, sai chỗ kia, th́ lại là chuyện khác.


Một kư sự xă hội văn học

Tổng Quan là một thiên kư sự về xă hội học, ghi lại : văn thơ Miền Nam đă xuất hiện ra sao, trong hoàn cảnh nào, đă biến chuyển rồi kết thúc ra sao, qua một số tư trào và tác gia tiêu biểu. Sách chia làm ba phần :

- Phần I, khái quát t́nh h́nh vật chất và tinh thần,
- phần II, chia giai đoạn thành hai thập niên 1954-1963 và 1964-1975
- phần III, lược khảo về các bộ môn : tiểu thuyết, thơ, ...

Sắp xếp như thế, tác giả không tránh khỏi lặp đi lặp lại, làm người đọc dễ chán.

Ở phần khái quát, Vơ Phiến tŕnh bày : vị trí, nhà văn, thành phần xă hội, mức sống, lối sống (...). Chúng ta biết 1974 lợi tức của họ bao nhiêu, giá mỗi tạ gạo, tiền chợ mỗi ngày, dầu hôi mỗi lít là bao nhiêu (tr. 60) ; nhà văn sống nhờ vào truyện đăng báo hằng ngày, B́nh Nguyên Lộc viết đến 11 feuilletons mỗi ngày, mà c̣n thua An Khê (...) Chúng ta biết Miền Nam, năm 1972, mỗi ngày phát hành nửa triệu tờ nhật báo và bán được 300 000 tờ (tr. 89) ; độc giả các tạp chí, sáng tác văn nghệ ba phần tư là ở miền Trung (tr. 95), nhưng đa số vẫn là dân thành phố (tr. 98) ; Chúng ta biết giờ giấc hàng ngày của Nguyễn Hiến Lê (tr. 65) ; đời sống kinh tế của gia đ́nh Nhă Ca, Tuư Hồng (tr. 61). Vơ Phiến cho biết ngành xuất bản phát triển mạnh. Riêng ở đô thành Sài g̣n đă có cả ngh́n nhà in, 150 nhà xuất bản (...), số ấn hành trung b́nh cho một tác phẩm văn nghệ là ba ngh́n bản (...) ; và cũng cải tiến về kỹ thuật (tr.110-111) . Từ đó, nhiều tác giả đứng ra làm nhà xuất bản, nhưng không một nhà văn nào giàu có nhờ xuất bản (...) đến 1974 th́ hoạt động này như tê liệt hẳn (tr. 115).


Làm giặc và làm dáng

Về đời sống tinh thần, tác giả, miêu tả hoàn cảnh chính trị, tâm lư, vai tṛ của thổ ngơi Nam Bộ, đưa đến một nền văn học tự do, “một thứ tự do tương đối, có hạn chế nhưng rộng răi hơn hẳn (miền Bắc)“(tr. 173). Tuy nhiên, cũng phải phân biệt hai giai đoạn : thập niên đầu, dân chúng hân hoan phấn khởi, giai đoạn sau “t́nh h́nh chính trị hỗn loạn, xă hội sa đoạ, kinh tế suy sụp, an ninh bất ổn, với một tinh thần dân chúng dần dần trở nên thất vọng, chán nản, hoang mang “(tr. 129). Trong những người thất vọng, chán nản, Vơ Phiến đă trích dẫn những tác gia đồng thế hệ : Vũ khắc Khoan, Nghiêm xuân Hồng, Vũ hoàng Chương, và bản thân Vơ Phiến (tr. 271). Ông c̣n có thể kể thêm nhiều tên nữa, như Nguyễn mạnh Côn, lúc đầu hăng say “Đem tâm t́nh viết lịch sử“(1956) về sau chua cay nhận là đă “Lạc đường vào lịch sử“(1965) để cuối cùng đi t́m “Đường nào lên Thiên Thai“(1969). Chưa kể một số nhà văn, trí thức âm thầm ủng hộ “bên kia ,nối giáo cho giặc“ . Vơ Phiến đă tóm lược trong một công thức chắc nịch, mà ông giữ bí quyết về văn pháp :“kẻ làm giặc, người làm dáng“ (tr. 273). Làm giặc là những tờ báo Tŕnh Bày, Đối Diện, Tin Văn, làm dáng là báo Vấn Đề của Vũ Khắc Khoan với Mai Thảo, và những bạn bè trong nhóm Quan Điểm. Tức là những trí thức tiểu tư sản làm cách mạng. “Làm cách mạng măi không xong, nản ḷng xoay sang làm dáng“(tr. 273). Câu kéo như thế, người Pháp gọi là “cú pháp sát nhân “, phrase assassine (!). Nhưng đây chỉ là phong cách dí dỏm, không ác ư, v́ trong chừng mực nào đó, Vơ Phiến tự chế giễu ḿnh.

So sánh hai giai đoạn và ghi nhận sự suy đồi ở giai đoạn sau là đúng với thực tế khách quan, và ngược lại với luận điệu chính thức của chính quyền hiện nay là : “văn nghệ về trước càng ngày càng trắng trợn, nhưng càng về sau càng tăng tính chất tinh vi [5], ông Trần Trọng Đăng Đàn, trong một cuốn sách đồ sộ, trên ngh́n trang, đă lên án nền văn học Miền Nam như thế, là trái ngược với sự thật. Sách Vơ Phiến đính chính lại điểm này, và nhiều điểm khác, là một công tŕnh phân giải cần thiết.

 

II. Những hạn chế

Tuy nhiên trong Tổng Quan cũng có nhiều điểm cần bàn lại. Kư ức con người thường thi vị hoá những mối t́nh đầu, Vơ Phiến đă thăng hoa những năm 1955-1956, khi ông từ bên kia mới về vùng quốc gia, đồng thời với làn sóng di cư từ Bắc vô Nam. Ông hết lời ca ngợi cái thuở ban đầu lưu luyến ấy, về mặt chính trị, kinh tế lẫn văn nghệ. Ông viết:“Chính phủ Ngô đ́nh Diệm thực ra không có hẳn một chính sách văn hoá, không chủ tâm lái văn nghệ vào một con đường nào, không có tham vọng lănh đạo văn hoá“(tr. 220). Tham vọng th́ có chứ : nào là nhân vị, duy linh, pháp trị, v.v... chỉ thiếu cái khả năng. C̣n chính sách văn nghệ th́ có cả quốc sách : diệt cộng, bài phong, đả thực. Cái ǵ chệch ra khỏi đường lối, hay ngoài phe đảng, là cấm ngay. Ví dụ, cấm cuốn kư sự lịch sử hiện đại Việt Nam Máu Lửa của Nghiêm Kế Tổ (1956), cấm cuốn Tuyển Tập Thi Ca Tranh Đấu Hoà B́nh ( tôi nhớ là nhà xuất bản B́nh Minh, Huế, 1955) có in lại thơ kháng chiến chống Pháp, như Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan, Thăm Lúa của Trần hữu Thung.

 

Tự do và áp chế

Vơ Phiến có ḷng dành bốn trang cho tạp chí Mùa Lúa Mới, ở Huế, mà ngày nay ít người c̣n nhớ. Ông Trần trọng Đăng Đàn phanh phui không biết bao nhiêu tài liệu công an mà không t́m ra Mùa Lúa Mới, là tờ báo “chống cộng trắng trợn” nhất thời đó. Nhưng Vơ Phiến quên tạp chí Văn Nghệ Mới (Huế, 1955) ra được hai số th́ bị đ́nh bản, một tạp chí văn nghệ giá trị đứng tên Việt Hiến, bút hiệu của Nguyễn văn Xuân; Thu Tâm, bút hiệu của Vơ thu Tịnh, giám đốc Thông Tin Trung Phần và Trần lê Nguyễn là kịch tác gia ( qua đời, 1999). Báo này đăng lần đầu vở kịch Băo Thời Đại, chống Cộng, của Trần lê Nguyễn. Nhưng bị đóng cửa ngay, có lẽ chỉ v́ đă đăng đôi ba bài không vừa ư chính quyền, như truyện ngắn Buổi tắm tất niên, của Nguyễn văn Xuân, kư bút hiệu Xu-văn-Ân, kể chuyện một người nghiện thuốc phiện lười tắm, kết luận ” cách mạng sao cho có thứ ấy mới tài”, bị ngờ là ám chỉ Ngô đ́nh Nhu.

Một tờ báo khác bị đóng cửa là Ngày Mai, chủ biên Cao xuân Lữ bi tống suất ra khỏi Huế, hiện nay c̣n sống tại Amsterdam. Nhắc chuyện cũ, có lẽ Vơ Phiến sẽ nhớ ra. C̣n bao nhiêu ví dụ khác, không cần dẫn chứng dài ḍng. Và khi một tờ báo đóng cửa là kéo theo bao nhiêu điều tra, bắt bớ, đàn áp. V́ vậy không thể nói là “không có chính sách văn hoá “.

Trong khí thế tương tranh thời đó, chống cộng là thường t́nh, có lẽ v́ vậy nên Vơ Phiến không mấy lưu tâm. Từ đó, trong Tổng Quan và danh biểu các tác giả, ông không một lần nhắc đến những Đinh xuân Cầu, tác giả Bên kia Bến Hải (1955), Kỳ văn Nguyên, tác giả T́m về sinh lộ được giải thưởng tiểu thuyết, dường như cùng một năm với Đem tâm t́nh viết lịch sử của Nguyễn Mạnh Côn, kư tên Nguyễn kiên Trung.

 

Báo Chỉ Đạo

Vơ Phiến t́nh nghĩa khi nhắc đến Mùa Lúa Mới, và công tâm khi nhắc đến hầu hết các tạp chí quan trọng thời đó, mà không một lời cho báo Chỉ Đạo, mà ông có biết (tr. 246). Báo này là cơ quan chỉ đạo chiến dịch tố cộng của Bộ Quốc Pḥng và ông cũng không nhắc đến Người Việt tự do , tạp chí chỉ đạo và thuyết giáo chính trị thời đó. Ở báo Mùa Lúa Mới, Huế, Vơ Phiến, Đỗ Tấn... chống cộng trên kinh nghiệm bản thân; trên báo Sáng Tạo, Sài G̣n, Mai Thảo, Doăn Quốc Sỹ... chống cộng v́ dị ứng; trong nhóm Quan Điểm, Vũ Khắc Khoan, Nghiêm xuân Hồng... chống cộng v́ chính kiến, c̣n báo Chỉ Đạo chống cộng trong một chính sách rộng lớn, về ư thức hệ, trên quy mô thế giới, thời kỳ chiến tranh lạnh, đi từ Bến Hải, Quỳnh Lưu đến Poznan, Budapest, băng qua các quốc gia Đông nam Á. Cũng cần thêm rằng, năm 1959, báo Chỉ Đạo đă có bài viết kỹ càng, dường như là bài đầu tiên, giới thiệu tác phẩm Vơ Phiến. Người viết lại là... Vũ Hạnh, kư cô Phương Thảo!

 

Hai đợt Bách Khoa

Tự đặt ḿnh trong nhóm Bách Khoa (tr. 77), Vơ Phiến không cặn kẽ, không nói rơ có hai đợt Bách Khoa. Đợt đầu (1957) báo thuộc hội Văn Hoá B́nh Dân của Huỳnh văn Lang , nên c̣n gọi là Bách Khoa B́nh Dân, do các ông Huỳnh văn Lang, Hoàng minh Tuynh, giám đốc và phó giám đốc Viện Hối Đoái điều khiển ; báo được tài trợ, và nhận quảng cáo dồi dào từ các công ty lớn, các ngân hàng, chưa kể đến hậu thuẫn ít nhiều của bà Khánh Trang, bí thư của bà Ngô đ́nh Nhu. Đợt sau, từ tháng 2/1965, do Lê ngộ Châu chủ nhiệm, mang tên chính thức là Bách Khoa Thời Đại, tờ tạp chí đứng độc lập, nhưng vẫn hưởng quảng cáo và sự hổ trợ một số công chức cao cấp như Đoàn Thêm, Phan văn Tạo, Trần Thúc Linh. Nhờ vậy mà toà soạn có phương tiện cung cấp sách báo nước ngoài cho cộng tác viên, như Vơ Phiến đă kể, trả nhuận bút hậu hĩ ; và quy tụ nhiều ng̣i bút địa phương, theo những chính kiến khác nhau. Có người lừng danh như Phạm ngọc Thảo, hoặc ít được biết như Nguyễn ngọc Lương, nhân viên bộ ngoại giao làm nội tuyến, có người theo Mặt Trận Giải Phóng khá sớm như Thuỷ Thủ, hay muộn hơn như Trần triệu Luật, cuối cùng như Lữ Phương. Đến 1/1970 báo lấy lại tên Bách Khoa.

Chúng ta đă dừng lại ở đôi ba chi tiết, có thể là những chỗ mạnh của Vơ Phiến, để chứng tỏ rằng : nói về văn học Miền Nam, nói cho rốt ráo, không phải là chuyện đơn giản.
 


Danh mục và tác phẩm

Danh mục các tác gia, kèm theo tiểu truyện và sự nghiệp trước tác ở cuối Tổng Quan là phần hệ trọng, v́ là tư liệu khách quan mà cũng là sự đánh giá chủ quan, dù không là bảng phong thần. Nói chung, th́ danh mục nghiêm chỉnh, nhưng khó tránh khỏi một số sai sót. Xin chỉ nêu lên vài thí dụ.

Đầu tiên, về Lê vĩnh Hoà, em ruột ḿnh, Vơ Phiến ghi không chính xác : Chiếc áo thiên thanh không phải là tên sách của Lê vĩnh Hoà, mà là một tập truyện của nhiều người: Ngọc Linh, Tiêu kim Thuỷ, Viễn Phương, trong đó có một truyện ngắn mang tên như vậy của Lê Vĩnh Hoà ; cũng như tập truyện T́nh hương dạ lư ông ấy viết chung với Lưu Nghi, Tạ Tỵ, Sài Giang, cũng do nhà Trùng Dương ấn hành. Tác phẩm riêng của Lê Vĩnh Hoà chỉ có cuốn Mái Nhà Thơ do nhà Phù Sa của Ngọc Linh xuất bản năm 1964 (b́a màu xanh da trời, nếu Vơ Phiến quên).

Về Nguyễn đức Quỳnh, nói rằng không có tác phẩm sau 1954 là sai, ông có viết Ai có qua cầu kư tên Hoài Đồng Vọng, nhà Quan Điểm xuất bản năm 1957, truyện dài Làm lại cuộc đời đăng trên báo Đời Mới, kư Hà việt Phương, ngoài ra c̣n một số truyện đăng báo hằng ngày, như Tia Sáng, kư tên khác.

Phần liệt kê tác phẩm, có khi quên trước tác quan trọng , như Mưa Nguồn của Bùi Giáng, Ánh Đạo Vàng của Vơ Đ́nh Cường, Mẹ Á Châu của Kiêm Minh... Về các tác giả, ngoài những tên như Đinh xuân Cầu, Kỳ văn Nguyên, đă nhắc, có lẽ cần thêm Minh đăng Khánh tác giả kịch Hai màu áo, Vĩnh Lộc tác giả tập truyện Đôi cánh găy của thiên thần, ông ấy c̣n làm thơ khá hay, cũng như Nguyễn Sỹ Tế làm thơ, kư Người Sông Thương. Sao lại không có Trần Hồng Châu ?

So với hai lần in trước (1986, 1988) danh mục lần này có bổ sung, sửa sai, trừ vài trường hợp như Mặc Đỗ tên là Đỗ Quang B́nh, in ba lần đều sai thành Đỗ Quang Tŕnh ( phải chăng v́ vậy mà ông này bất b́nh ?). Tên Trần Phong Giao đă sửa lại đúng là Trần đ́nh Tĩnh, bổ sung ngày sinh là 1/8/1930 tại Nam Định. Trần trọng Đăng Đàn ghi : Trần đ́nh Thái, sinh 1946 (sđd, tr. 1029) : hồ sơ công an mà cũng sai: ví dụ Lữ Quỳnh tên là Phan Ngô sinh 1942, Hoàng Hải Thuỷ tên Dương trọng Hải, Trần hoài Thư tên Trần quư Sách, Hà như Chi sinh năm 1926, dễ kiếm thôi. Cuối cùng, xin thêm một điều xác quyết: nhà thơ Hoàng Trúc Ly tên là Đinh đắc Nghĩa, sinh ngày 14 tháng 4,1933 chứ không phải là Đinh đắc Vị sinh năm 1937 như Vơ Phiến và Trần Trọng Đăng Đàn đă ghi. Vị là tên người em ruột, hiện sống tại Hoa Kỳ ngay tại Cali.. Hoàng Trúc Ly qua đời ngày 23 tháng 12, 1983, và trên mộ chí ghi ...Đinh đắc Vị (! ! !) Ngoài đề: gia đ́nh này có quen biết với Vơ Phiến, v́ cùng gốc B́nh Định !!!

Những sai sót như vậy, không nhiều và không trầm trọng, âu cũng là chuyện b́nh thường ở một cố gắng cá nhân. Hồ sơ công an c̣n sai sót, trách chi tư liệu của cá nhân ông Ba Thê Đồng Thời ?

 

Một trước tác tâm huyết

Tóm lại trong bộ Văn Học Miền Nam, cuốn I Tổng Quan là một trước tác công phu, một kư sự văn học và xă hội học phản ánh đời sống vật chất và tinh thần của một quần chúng đông đảo dưới một chế độ xă hội đă đi qua. Một tác phẩm giàu tâm t́nh và tâm huyết, với nhiều nhận định sắc bén, qua giọng văn tṛ chuyện tự nhiên, thân mật, dí dỏm. Trong một đề tài rộng răi và phức tạp như thế, dĩ nhiên là có điểm cần bàn lại, có chỗ cần bổ sung hay sửa sai, nhưng nói chung, Tổng Quan là một biên khảo thành tâm, đứng đắn, ngay thẳng, đáng tin cậy.

Về sáu cuốn sau, dành cho các bộ môn, Truyện, Kư, Thơ, Kịch, Tuỳ Bút, chúng tôi sẽ có dịp giới thiệu khi khác .


Đặng Tiến
Orleans , 23 tháng 9, 2000,
Đọc lại, sửa chữa, bổ sung 23 tháng 9, 2006,


Ghi chú:

[1] Văn học Miền Nam, 7 cuốn, nxb Văn Nghệ, California, 1999-2000, mỗi cuốn 18$
[2] Tô Hoài, Chiều Chiều, nxb Hội Nhà Văn, Hà Nội, 1999, tr. 209
[3] Vơ Phiến trả lời phỏng vấn, báo Văn, Sài G̣n, số 118, 15.11.1968
[4] Văn Học, tạp chí California, số 169, tháng 5.2000, tr. 3
[5] Trần trọng Đăng Đàn, Văn Hoá Văn Nghệ Nam Việt Nam, 1954-1975, nxb Thông Tin, Hà Nội, 1993, tr. 85



 

Vơ Phiến và tác giả, sông Loiret 1986

 

Trang Đặng Tiến

Art2all.net