đan thanh

 

NGƯỜI KHUÊ CÁC

 

 

 

            Thanh nhận cuộc gọi của người phụ nữ xa lạ, chị xưng là Thuỷ, thú thật tên Thuỷ nhiều quá nên Thanh không nhớ ra. Chị nói nhiều nhưng Thanh chỉ nhớ là hai tuần nữa chị về VN và muốn gặp Thanh. Thanh vẫn không nhớ ra là ai nhưng chắc là quen v́ chị biết nhiều về Thanh. Không sao, gặp rồi tuỳ cơ ứng biến.

Đúng hai tuần sau, cùng giọng nói đó nhưng từ một số phone khác, chị hẹn 11.30 ngày mai sẽ đón, biết cả địa chỉ nữa à.

- Nhưng tôi sẽ đi đâu ?

- Về nhà thờ tộc Huỳnh Hữu ở Bồ Bản.

Thanh im lặng.

- Không có chuyện ǵ đâu.

- Tôi sẽ đi, về quê tôi mà.

- Tốt rồi, cảm ơn nhé, người khuê các.

Thanh lặng người và chợt nhớ ra, Thuỷ, vợ anh Khang.

Hồi đó cái tên Huỳnh Hữu Nam Khang hay nhất làng Thanh, ai cũng nhớ. Ba anh, bác Huỳnh Hữu Nam, theo tây học, là bạn của cha Thanh.

Thanh chọc :

- May mà bác trai thêm chữ ng, nếu không th́ ôi thôi rồi.
"Giấc Nam Kha khéo bất b́nh
Bừng con mắt dậy thấy ḿnh tay không"

Cách đây vài tháng, Thanh được người bạn cho biết anh Khang bị tai biến, ngồi xe lăn năm năm rồi. Thanh thoáng buồn, thương cho kiếp người trầm luân, nhưng ngại gọi trực tiếp nên nhờ bạn gửi lời thăm và chúc anh chóng b́nh phục.

Thanh bắt đầu lo, có anh cùng đi ? Ruột gan lộn tùng phèo nhưng không dám kể với ai. Hơn " năm mươi năm rồi không gặp, từ khi Thanh lấy chồng. " "Thằng ngơ ngói học trên hai lớp", chỉ là chút t́nh đầu gió thoảng mây trôi. Con một, được miễn dịch, nhưng anh lại vào trường Thủ Đức, bạn bè có nhắn nhe: một phần lỗi tại Thanh. Thanh hờ hững nhận những lá thư từ KBC 4100. Hồi đó Thanh nghĩ là chưa có ǵ sâu nặng, đam mê sẽ mất đi khi có người thay thế. Sau đó được tin anh cưới Thuỷ. Vậy là yên tâm rồi, mỗi người có một cuộc sống riêng.

Rồi chiến tranh, rồi ly biệt, từ đó bặt tin nhau.

 

Phụ nữ vẫn là phụ nữ, cả buổi sáng Thanh chọn lựa áo quần, giày vớ, cứ y như là ḥ hẹn với ai, mà kể ra cuộc gặp cũng ...quan trọng, Thanh nghĩ vậy.

Thanh chọn cái áo ren màu đen, đi qua lại trước gương, thấy ḿnh là lạ, khác với mọi ngày. Phút chót định đổi áo th́ xe đến đón, trước giờ hẹn 10 phút.

Người phụ nữ bước xuống xe, mặc bộ vest đen, sao trùng hợp thế. Tuy đă thay đổi nhiều nhưng v́ biết trước nên Thanh nhận ra Thuỷ ngay.

- Chào chị.

- Thôi ḿnh đi, ở quê đang chờ.

Thanh lên xe, tim đập lỗi nhịp.

Thuỷ đi một ḿnh.

Thuỷ không nói ǵ đến mục đích chuyến đi, Thanh cũng không hỏi thêm, họ chỉ trao đổi xă giao ...

Đường 14B không c̣n như ngày xưa. Xe qua cầu và quẹo về hướng đông, đường làng rộng và im bóng tre. Cây lộc vừng nghiêng nghiêng thả những cánh hồng trên mặt nước. Ḷng Thanh chợt trống vắng chênh vênh. Bồ Bản, con sông mang tên làng nó đi qua, phía thượng nguồn sông có tên Hậu Phước, Phước Hưng, Tuư Loan ... " Gịng sông ai đă đặt tên..." nhàn nhă hiền lành chảy giữa đôi bờ cỏ cây non tơ mượt mà xanh.

Xe xịch đỗ lại. Trong sân nhà thờ có đông người, họ ùa ra, và Thanh chợt nghe có tiếng khóc, rồi nhiều tiếng khóc ... Ô hay!

Thanh khựng lại và mất thăng bằng, đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện ǵ th́ Thuỷ kéo tay Thanh đi vào. Trong nhà thờ, h́nh như là mới xây, mùi vôi vẫn nồng nồng... mùi hương đặc quánh theo những đám khói cuộn lại cố t́m lối thoát. Thanh thấy khó thở.

Thuỷ đặt chiếc thùng giấy lên bàn, nhẹ nhàng mở ra. Một chiếc hủ sành chạm trổ hoa văn màu xanh lặng im trên màu khăn đỏ trải bàn.

Thanh đứng chết lặng. 

Thuỷ nói ǵ đó với mọi người, Thanh nghe rất mơ hồ, nhưng câu cuối th́ Thanh nghe rất rơ dù Thuỷ đang khóc nghẹn:

- Em đă đưa anh về quê. Thuỷ kéo tay Thanh và cả hai cùng đặt tay lên chiếc hủ sành, hai bàn tay lạnh ngắt.

- Hôm nay, anh đă gặp lại người khuê các. Em đă thực hiện đúng di nguyện của anh rồi đó, mong anh hăy thanh thản ra đi.

Không c̣n gượng được nữa, Thanh đổ nhào xuống.

Thanh có lỗi với Thuỷ, Thanh muốn nói với Thuỷ một lời xin lỗi dù đă quá muộn nhưng Thanh không nói được và chỉ c̣n nghe mơ hồ tiếng c̣i xe cấp cứu đang vất vả nhọc nhằn hụ lên từng hồi dài...

 

 


art2all. net