|
Đào Thái Sơn
BỨC TRANH
có ông lão bị con cháu bỏ rơi ăn mày nơi ngã tư đèn xanh đèn đỏ hoàng hôn phủ mái đầu nhòa bụi bặm có những ngày chiếc lon rỉ trống không
có cụ bà gánh năm tháng còng lưng đôi hố mắt sâu như hố đời cơ cực giữa chợ chiều bán bó rau nải chuối đong gạo từng ngày nuôi cháu mồ côi
có người mẹ ẵm đứa con thơ đứng bên vệ đường mời từng tờ vé số gió mùa đông thấm qua vai áo dòng người vô tình lặng lẽ đi qua
có đứa trẻ cha mẹ dở dang mót từng củ mì từ mới lờ mờ đất chưa có chén cơm trưa phải vội vàng vào lớp bụng cồn cào, nét chữ rưng rưng
có những quý ngài bước xuống xe bóng loáng cụng chầu bia cả mấy triệu đồng bốc rời tiền boa “cho mấy em ăn sáng” mua niềm vui trên số phận long đong
bức tranh cuộc đời lắm nỗi trái ngang lẫn lộn cả hai vùng sáng tối xin đừng tung hô những gam màu giả dối hãy nhìn, nghe và vẽ những kiếp người xin đừng vì lợi quyền cam chà dưới chân chiếc nón rách hẩm hiu, tấm áo nghèo bươn chải xin đừng đá chiếc lon rỉ sét đừng quá cò kè nải chuối bó rau… xin hãy cúi đầu nhìn xuống nỗi đau
ĐÀO THÁI SƠN
|