Đào Thái Sơn

 

 

 

CUNG TRẦM LẺ ĐIỆU

Anh đi ṿng qua phía chân đồi để
mùa màng bất chợt cho em cùng ánh sáng
của ngày mới rưới trên thảm cỏ và
tháng sáu mưa bay chan hoà kỷ niệm.

Giai điệu mùa thu bắt đầu rung dây đàn
ngây thơ chuyển ḿnh âm điền dă
như ánh mắt ban đầu khi em bắt gặp
tia hạnh phúc lấp lánh nơi trái tim.

Soi bóng trong làn nước thấy đời
hiển hiện như một giá trị ảo mà
tự thuở nào vô t́nh ràng buộc nhau
lướt qua miền tăm tối sau cánh cửa linh hồn.

Ngày mai không trở lại nơi này để rồi
t́nh yêu hóa đá và rong rêu đeo bám
anh đi t́m chính ḿnh và em đi t́m
nụ cười nơi hồn nhiên sâu thẳm.

Nụ hoa cô đơn vẫn nở trong tĩnh lặng
để mùi hương phảng phất giữa khoảng cách
của chúng ta dù chỉ là một hạt cát
và mặc nhiên đă hóa thành vô tận vô cùng.

Ngày tháng xa dần như bóng con tàu
rời sân ga khuất vào con đường vô định
chỉ c̣n nỗi nhớ dịu êm thấm vào
hơi thở của vũ trụ mơ tan huyền diệu.

Chuỗi thời gian trên bàn tay em lần hạt và
chuỗi quá văng trong anh như khúc nhạc từ ly
men đau lóng lánh cung trầm lẻ điệu
nghe bến bờ giă biệt bước lang thang.

HOÀI CHI

ĐÀO THÁI SƠN
 

 

trang đào thái sơn

art2all.net