|
Đào Thái Sơn
HUYỀN DIỆU EM Tặng Đỗ Quyên
Ngày em đến bên tôi con số cực âm viết vội tờ giấy bắt đầu chấm phá nét cuộc đời ư tưởng và t́nh yêu chỉ ba giây chẻ năm chẻ bảy cho hành tŕnh vạn dặm chứng minh.
Lá ḷng rách khi mùa đông xước qua bản đồ thế kỷ h́nh thành sợi chỉ mùa xuân mong manh mũi kim khâu vá h́nh nhân dị dạng buồn vui và đau khổ chạy loạn lạc em quàng lên vai tôi ánh nắng ban mai tôi nắm bàn tay em dắt d́u dĩ văng em mờ dần phía sau bước chân tôi không cần lư lẽ.
Ngày em đi xa tôi mùa thu chín dưới chân nắng vỡ gịn, khua lành lạnh tôi vội cắt sợi chỉ cho diều băng về miền ru cũ ngâm nỗi nhớ vào tục lụy ngâm cuộc hành tŕnh dang dở vào va chạm b́nh yên ngâm xót xa vào màu gạch vụn.
Tôi quỳ lạy Tháp buồn tháp nghiêng xuống bóng Apsara nhiếp dẫn nụ cười bí hiểm tôi đi em đi và bốn mặt chiều trầm mặc hành hương.
ĐÀO THÁI SƠN
|