Đào Thái Sơn

 

 

 

NỖI BUỒN CỔ THÁP

 

Qua miền biển cát sóng xô

Mắt buồn rơi giọt tháp Đồ Bàn xưa

Hồn Chàm tái lạnh hiên mưa

Đêm mờ lữ thứ khóc mùa chiến chinh

Tháp thiêng u uẩn mối t́nh

Ngàn năm c̣n hận trong h́nh nước non

Thời gian nát dưới chân ṃn

Viên gạch lở, máu tủi hờn ứa đau

Quê hương lạc mất chốn nào

Nụ cười tượng đá xanh màu cô đơn.

 

ĐÀO THÁI SƠN

 

 

~~000~~

 

 

PANDURANGA NƯỚC NON CHÀM

 

ta thương nhớ màu cát vàng biển biếc

t́nh thu tan sương tóc nước non Chàm

bụi thời gian hanh hao gầy bóng tháp

chuyện cuộc đời gác lại giận, si, tham.

 

ta loang lổ hồn ḿnh muôn kiếp trước

và yêu em từ ước vọng không thành

nhành lưỡi long bàn tay chiều đâm nát

một nỗi buồn trên bia đá rêu xanh.

 

em từ độ về bên kia dốc nắng

mắt thơ ngây c̣n nhớ điệu phiêu bồng

của vạt áo bay ngược chiều biển gió

nét hương mờ vương vấn lại hư không !

 

h́nh bóng cũ ch́m trong câu hát cũ,

mùa trôi đi nghe cỏ dại đu ḿnh

trên mái tháp. Chút ḷng riêng gửi lại

nước non Chàm ru bờ băi u linh.

 

ĐÀO THÁI SƠN

 

 

~~000~~

 

 

TÂM SỰ BIA MIH AI

 

           Trời rải mây viền trăng viễn xứ

           Sông trôi về biển, hận về đâu ?

 

Như những bông hồng c̣n sót lại

Phủ một màu xám tro

Vijaya cháy lụi tàn như đám cỏ khô

Gió rít lời ai oán

Theo bước chân em xuống thuyền

Điệu ca buồn tan

Vỡ tim sóng Châu Giang

Dây đàn đứt

Chiếc khăn bức tranh trắng

Ủ làn hương cũ

Bờ băi cỏ hoang.

 

Giọt nước mắt tháp

Rơi lặng lẽ

Triệu đóa hoàng hôn.

 

Khóe mắt ápsara

Không nói hết một đời ch́m nổi

Ḍng sông vẫn trôi

Bóng em xa khuất

Bao giờ nguôi !

 

ĐÀO THÁI SƠN

 

 

~~000~~

 

 

SATARUPA NỤ CƯỜI E LỆ

 

Đôi mắt d́u dịu buồn

Katê ánh lửa mờ hơi sương

Tà áo em bay

Đánh thức giấc mơ tầng tháp cổ

Saranai du dương man mát trời Tây Phương.

 

Nắng dát làn hương lên cát

Ginăng rộn ràng

Bàn chân em bước nhịp nhàng

Mười ngón tay thon nâng lên giai điệu

Chiếc lá bềnh bồng rơi nghe thu sang.

 

Đâu những thế kỷ chôn vùi

Đâu những tháng ngày đă mất ?

Hồn xưa ứng linh màu đất

Viên gạch nung vang

Vó ngựa kiêu hùng.

 

Thời gian chuyển ḿnh như Satarupa e lệ

Nụ cười em gợi mùa  say đắm

Chiếc khăn choàng lả ḿnh ôm tháp nắng

Katê nở bùng đóa hoa tươi xinh

Lung linh trái tim

Paranưng về cùng ai nơi xa xôi.

 

ĐÀO THÁI SƠN

 

 

~~000~~

 

 

ÁNH MẮT TẨY TRẦN

 

Anh đi về phía em

Cả thế giới trong hạt bụi

Ḍng thác đổ đêm ngày

Em ngồi giặt áo.

 

Con nước về biển cả

Nở bông hoa tươi bên sát na lụi tàn

Nụ cười em

Mơ màng dấu son

In tháng ngày nứt nẻ

 

Anh đi về phía em

Brahma nghĩ ǵ ?

Trong khi Shiva điềm nhiên tĩnh tại !

 

Em vẫy một bàn tay

Tháng tư nắng non

Tẩy trần ánh mắt t́nh nhân

Thơm vạt áo

Trên con đường Hư vô.

 

 

~~000~~

 

 

MIỀN RUNG CẢM

 

Ta bất giác rơi xuống miền rung cảm

Một giọt đời trên dốc nắng em qua

Hồn Chiêm nữ dịu hiền như cỏ lá

Ướp hương xưa trong nỗi nhớ thật thà.

 

Dấu chân buồn in bóng lời cát mỏng

Gai xương rồng kư ức lặng mùa đi

Nụ cười em sót lại ngày tháng cũ

Chiều mơ tan c̣n vương vấn những ǵ ?

 

Em về đâu bên khung trời bí mật

Ta lang thang trôi giữa những xóm làng

Câu hát thơm ánh mắt nào e thẹn

Chiếc khăn thầm che nửa nét mi ngoan.

 

Miền gió cát và trùng dương dậy sóng

Ai một lần về xóa vết chim di ?

Em thơ dại gieo vô t́nh áo năo

Chiêm nữ ơi !

Bất giác nửa xuân th́….

 

ĐÀO THÁI SƠN

 

 

 

trang đào thái sơn

art2all.net