|
Đào Thái Sơn
VÀI CÂU TỤC NGỮ MƯỜNG

Người Mol hay thường gọi là người Mường là một dân tộc định
cư lâu đời ở các tỉnh phía Bắc nước ta như Ḥa B́nh, Thanh Hóa, Phú Thọ…Đây là
một dân tộc có cùng nguồn gốc với người Việt, nhưng v́ trải nhiều hoàn cảnh và
nhiều biến cố lịch sử khác nhau mà em phải lên miền ngược anh phải xuống miền
xuôi. Nhưng dù ở xuôi hay ở ngược th́ vẫn là anh em cùng chung một họ, mà bằng
chứng đáng tin cậy nhất đó là tiếng nói thuộc nhóm ngôn ngữ Việt – Mường, ngữ hệ
Nam Á, ngày nay ta c̣n thấy rất nhiều từ ngữ mà hai dân tộc vẫn sử dụng chung cả
về ngữ âm lẫn ngữ nghĩa.
Cũng như nhiều dân tộc khác trên dăy đất này, người Mường có một kho tàng văn
học dân gian khá phong phú và đa dạng. Bên cạnh bộ sử thi Đẻ Đất Đẻ Nước đồ sộ,
người mường c̣n nhiều thể loại khác rất hay, trong đó có tục ngữ. Nếu ở Thần
thoại thiên về giải thích nguồn gốc của vũ trụ, thiên nhiên, Truyền thuyết thiên
về phản ánh sự kiện, biến cố, nhân vật mang tính lịch sử, ca dao thiên về tâm tư
t́nh cảm…th́ tục ngữ có nội dung phản ánh khá rộng về thiên nhiên, xă hội và đời
sống con người. Nếu ca dao thiên về t́nh cảm th́ tục ngữ thiên về lư trí, nó
được xem là cái túi khôn đúc kết những kinh nghiệm trong cuộc sống.
Trong xă hội, các mối quan hệ vốn rất phức tạp, chính v́ phức tạp cho nên con
người phải biết cách điều ḥa chúng. Nhưng điều ḥa bằng cách nào đó c̣n tùy vào
nền văn hóa, quan niệm sống và cách ứng xử riêng của mỗi người. Cái không hợp lư
sẽ ra đi, cái hay cái lư tưởng sẽ ở lại để làm định hướng cho cuộc sống và nó
được truyền khẩu lâu ngày thành tục ngữ. Người Mường vốn sống rất đoàn kết, v́
chỉ có đoàn kết th́ cộng đồng mới vượt qua những thử thách khắc nghiệt của cuộc
sống. Câu “ Một người đàn ông không làm nổi nhà, một người đàn bà không
làm nổi khung dệt” đă nói lên tất cả điều đó.
Con người sống danh dự là cái quan trọng bậc nhất, danh dự làm một phần lớn
trong giá trị nhân cách của mỗi con người. V́ vậy có câu “ Ḅ chết để da,
người già chết để tiếng để lời”. Nếu người biết trọng danh dự th́ con
người phải biết xấu hổ, biết xấu hổ mới không làm những việc bậy bạ, v́ nếu trót
làm việc bậy bạ sai trái th́ trước sau cũng bị người khác phát giác, nên mới có
câu nói đầy h́nh tượng “ Ai ăn trộm ngỗng cổ người ấy cao”. Chính v́ lẽ
đó mà cuộc sống cần phải luôn luôn tránh những điều xằng bậy, phải biết trọng ân
t́nh, nghĩa t́nh, sống có trước có sau, trọn t́nh trọn nghĩa “ Ăn cây đào rào
cây đào”, không thể “ Ăn cây đào rào cây mận”. Và phải luôn sống chân
thật, không được dối trá, đặc biệt không nên nói dối với người lớn tuổi, v́ thế
người Mường so sánh một cách ví von nhưng hết sức sâu sắc “ Nói dối người già,
mọc nhọt ở mắt”
Có thể nói, đối mỗi con người, gia đ́nh là yếu tố không thể thiếu, v́ ở đây mỗi
con người được sinh trưởng trong ṿng tay ấm áp của những người thân. Người thân
gần gũi nhất đó là bố mẹ. Tấm ḷng của bố mẹ đối với con cái là vô cùng tận,
không phải một sớm một chiều mà cảm nhận được hết. Chính v́ vậy người Mường có
câu “ Ăn cá mới biết cá có xương, nuôi con mới biết thương bố mẹ”. Trong
gia đ́nh, anh em phải biết thương yêu nhau, phải ư thức về mối quan hệ huyết
thống này để sống có bổn phận, có trách nhiệm với nhau trên cơ sở t́nh thương
máu mủ ruột rà “ Anh em liền khúc ruột” , “ Làm em th́ dễ, làm anh th́
khó”.
Đối với cá nhân mỗi người, họ luôn có quyền độc lập về tư tưởng cũng như hành
động, nếu tư tưởng và hành động tốt th́ được người khác đồng t́nh tán dương và
ngược lại. Và đó cũng là mối bận tâm của những người làm bố làm mẹ “ Sinh con
không ai sinh ḷng, sinh muôn thú không sinh sừng”. Những kẻ làm ác luôn bị
người khinh bỉ “ Kẻ ác có lông hùm treo trong bụng”. Kẻ kiêu ngạo, sống
không có hậu, vô t́nh vô nghĩa bị ví như những người “ Qua truông buông gậy”,
“ Qua truông đám buồi cho cọp”. Những kẻ đó không bao giờ được ai gần
gũi, yêu quư. Người Mường luôn kêu gọi với nhau “ Bạn xa cũng thương, bạn
trong mường cũng nhớ”. Nhưng con người dù ǵ đi nữa cũng làm sao bỏ được
nhau, đó là cái tâm quảng đại của con người muôn đời, nên “ Giận mắng lặng
thương”.
Có thể nói tục ngữ của người Mường rất phong phú, nó luôn mang tính trọn vẹn về
nội dung và hoàn chỉnh về h́nh thức. Nó là những viên ngọc có giá trị vĩnh cửu
trong bộ bách khoa thư giúp con người sống tốt, vừa biết ḥa hợp và vừa biết cải
tạo thiên nhiên xă hội để tồn tại lâu dài. Con người dựa vào những kinh nghiệm
đó sống ḥa thuận vui vẻ với gia đ́nh, bè bạn, xóm làng và từ đó biết yêu quư,
xây dựng đất nước ngày một tốt đẹp hơn. Ngày nay cuộc sống trở nên sung túc, văn
hóa đa dạng, nhiều sắc màu, đường đi lắm ngả, lạc thú lắm nơi, có những giá trị
cũ dần ch́m vào quên lăng….Nhưng sách vở vẫn luôn là người bạn đồng hành không
thể thiếu đối với mỗi người chúng ta. Và M.Gorky nhận xét rất chí lư “ Một
câu tục ngữ có giá trị hàng pho sách”.
trang đào thái
sơn
art2all.net
|