Đỗ Thu Hồng

 

 

ĐỜI ĐỜI KIẾP KIẾP LÀM CON CỦA MÁ

 

 

 

Hôm nay má về nhà mà mặt buồn hiu làm mấy chị em nó tiu nghỉu. Đứa cầm tay má lo lắng hỏi:

- Má mệt hả má?

Đứa xách cho má cái giỏ nhẹ hều, đoán ṃ:

- Bộ má bán hết sớm hả má?

Đứa th́ chạy rót cho má ly nước, an ủi:

- Má uống nước đi cho hết mệt!

******

Từ lúc má nghỉ dạy học ở Sài G̣n, cả nhà nó về quê sinh sống. Tưởng rằng hồi hương cuộc sống đỡ vất vă hơn, ai ngờ cũng cực khổ quá, mà không no đủ! Má lại bồng bế chị em nó quay trở lại Sài G̣n, với suy nghĩ ở thành phố kiếm ăn chắc dễ hơn. Đó là lúc vào khoảng thời gian mà hàng hoá bị khan hiếm; mọi nhu cầu đều tính theo tiêu chuẩn trên đầu người. Muốn mua ǵ, xài ǵ đều phải được phường duyệt nhân khẩu. Bởi vậy người nào mà buôn bán được th́ cũng kiếm chác chút đỉnh! Hy vọng như vậy nên má nó cũng ráng gom được chút vốn để tập tễnh đi buôn.

Nói là buôn bán cho oai, chớ hồi đó người ta nói má nó đi “ buôn lậu” hay “ buôn bán chợ đen”! Là đứa con gái mới được mười lăm tuổi, chưa đủ khôn để hiểu mọi chuyện trên đời, nhưng nghe đến mấy từ đó, nó mơ hồ thấy có ǵ đó không ổn; nó cảm thấy rùng ḿnh và lo lắng cho má v́ nghĩ đến chuyện làm nầy chắc sẽ rất khó khăn, mà không chừng c̣n bị cấm đoán! Nó cứ đoán già đoán non là má nó làm chuyện mờ ám, đen tối! Đến khi nghe má kể là bà đă hồi hộp đến đứng tim khi giấu giếm hàng hóa, gian nan muốn bỏ cuộc khi trốn trạm kiểm soát, nó mới hiểu má đă vượt qua gai góc như thế nào để kiếm ít tiền nuôi chị em nó! Mà đâu có ǵ là quư giá! Chỉ là mấy kư lô tôm khô và mấy con khô cá sặc!

******

Vậy là hôm nay lo lắng của nó đă thành sự thật. Trên đường mua tôm khô ở tận Cà Mau về Sài G̣n, má đă bị tịch thu hết hàng hoá ở trạm kiểm soát cuối cùng Tân Hương, sau khi đă vượt qua bao nhiêu lục xét gắt gao trên suốt đường đi! Cuối cùng má đă về nhà với cái giỏ trống trơn, tay nhẹ tênh v́ đâu c̣n ǵ để mang để xách. Nhưng ḷng má lại nặng trĩu v́ buồn bă và chán chường: “ Hết vốn rồi, biết làm sao đây? Lấy ǵ cho mấy đứa nhỏ ăn? ”.

Hôm đó mẹ con nó buồn ủ dột như đưa đám! Tối đó nó không tài nào ngủ được v́ băn khoăn nghĩ ngợi: “ không biết má sẽ tính sao đây?”. Mà cũng tại cái bụng đói cứ kêu ót ót làm sao mà đứa trẻ ở tuổi ăn tuổi lớn như nó có thể ngủ yên cho được!

Nhưng ở đời có lắm éo le v́ chuyện không may thường hay nối đuôi nhau mà đến! Thằng em nó bỗng nhiên lên cơn suyễn nguy kịch phải đi cấp cứu! Lấy tiền đâu mà chạy chữa thuốc thang? Má nó vội vă kêu người đến bán cái bàn máy may mà bà dùng may vá cầm chừng để kiếm chút đỉnh tiền mắm muối!

Sau khi em nó may mắn thoát chết, má đă vét hết số tiền nhỏ nhoi c̣n lại, tiếp tục xách giỏ đi buôn. Nó biết má nó liều lĩnh, không sợ bắt bớ v́ chắc má nghĩ nếu thoát được th́ có cơm ăn; bà không thể ngồi nhà chờ chết đói!

Nó phập phồng theo từng bước chân của má! Má đi là nó lo; má về là nó mừng! Cứ thế mà mẹ con nó sống bằng những chuyến “đi buôn lậu” của má nó. Và cái cảnh thoát được vài chuyến th́ bị bắt một chuyến cứ tái diễn đều đều! Cứ hết vốn, rồi ngồi ôm nhau khóc, rồi gầy vốn, rồi sạch vốn, nhưng cũng ráng vực nhau đứng dậy…

Có một kỷ niệm xót xa mà nó c̣n nhớ rơ mồn một như là chuyện mới xảy ra hôm qua. Đó là lúc mà mẹ con nó bán con heo cưng tên Bi Bi; chị em nó khóc như mưa v́ tội nghiệp chú heo bé bỏng! Hồi đó, má nó mua Bi Bi về nuôi khi c̣n chút xíu. Chị em nó nâng niu Bi Bi trong tay như cưng em bé. Tụi nó cưng Bi Bi lắm v́ đó là chú heo con dễ thương và khôn ngoan. Bi Bi biết làm tṛ, chạy ṿng ṿng cho tụi nó cười. Bi Bi c̣n biết nhơng nhẽo, đ̣i ăn rên rỉ nghe đứt ruột; c̣n cặp mắt lanh lợi th́ làm ra vẻ van xin khiến tụi nó cầm ḷng không đậu. Nó c̣n biết làm bộ buồn rười rượi khi bị đói. Chị em nó thương Bi Bi nên nhịn ăn bớt, để phần cho nó. Vậy mà Bi Bi không có duyên với chị em nó. Chỉ mới ở nhà nó có bốn tháng th́ phải chia tay v́ cảnh túng thiếu của mẹ con nó! Lúc đó Bi Bi là vị cứu tinh của gia đ́nh nó. Khi bán Bi Bi, nó c̣n chưa “ trưởng thành”. Người ta cân Bi Bi chỉ được hơn 50kg, mà đúng ra nó cũng được cỡ 60kg v́ má nói thấy người ta kéo cái cân không đàng hoàng! Chỉ v́ muốn thêm chút lợi lộc mà họ đă ăn gian má nó! Nó thấy vừa buồn cho mẹ con nó, vừa tội nghiệp con Bi Bi! Thương nhớ Bi Bi, nó ngồi trong góc, ôm chén cơm mà nuốt không vô, nước mắt rơi lă chă! Rồi nỗi buồn này cũng nguôi ngoai v́ má nó nói:

- Bán Bi Bi má mới có tiền đi Cà Mau mua tôm khô, con à!

Cuối cùng nó cũng phải chấp nhận sự thật là sớm hay muộn th́ cũng phải bán Bi Bi. Nhà nó nuôi con heo đó không phải để làm đồ chơi cho chị em nó giải trí!

******

Đ̣n chí mạng đánh xuống cuộc đời mẹ con nó và đó là lần cuối cùng má nó đi mua bán; để rồi sau đó đành chấp nhận số phận, quay về quê ngoại tá túc măi măi, đó là lần mẹ con nó bị lừa đảo. Hôm đó má nó mua được giỏ tôm khô rất ngon và giá cả cũng hời. Hai mẹ con nó hí hửng xách giỏ tôm ra bến xe Chợ Lớn kiếm mối bán. Họ đă nhanh chóng t́m được người mua. Người đàn bà đó tỏ ra dễ dăi, không kỳ kèo nhiều và quyết định mua hết cho má nó. Bà ta đếm tiền trước mặt hai má con rồi đưa số bạc đó cho họ. Má nó vui mừng nhận số tiền ấy. Nó cũng vậy v́ nghĩ chuyến nầy may mắn, mua bán mau lẹ mà giá cả cũng được như mong muốn. Nhưng bỗng nhiên bà ta lên tiếng:

- Đâu, chị đưa cho tôi đếm lại coi đúng không?

Nghe nói vậy má nó cũng trả lại bà ấy để đếm cho chắc ăn. Trước mắt hai mẹ con nó, rơ ràng bà ta đếm từng tờ giấy bạc. Xong xuôi, cả ba người đều công nhận đủ số. Bà ta cuộn số giấy bạc ấy lại bằng sợi dây thun rồi đưa lại cho má nó. Hai mẹ con nó không chút nghi ngờ, cất cuộn tiền ấy rồi vui vẻ nắm tay nhau về nhà. Đến nhà, má và nó cùng vui mừng mở cuộn tiền ấy ra. Th́ hỡi ôi, họ chới với như bị cơn lốc xoáy bất ngờ cuốn đi và quăng mẹ con nó một cách không thương tiếc vào hầm chông làm cho đau đớn v́ bị thương tích đầy ḿnh! Mẹ con nó bàng hoàng phát hiện ra toàn là giấy báo ở bên trong hai tờ giấy bạc lẽ bọc bên ngoài ! Nó và má ôm nhau khóc ngất trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, tưởng như trên thế gian nầy không c̣n ǵ ê chề hơn nữa!

Đến lúc đó nó mới có cảm giác là nó đă hiểu ra thế nào là cái vị cay đắng của cuộc đời! Nó thấy không c̣n niềm tin vào con người, vào cuộc sống hỗn độn ấy! Nó nghe hận thấu xương người đàn bà tàn nhẫn kia đă dùng thủ đoạn xảo trá để chiếm đoạt “tài sản sinh mạng” của mẹ con nó! Nó hận đến nỗi, nó lén má nó lang thang ngoài bến xe mấy ngày trời để t́m người đàn bà lừa đảo kia với hy vọng đ̣i tiền lại cho má nó. Nhưng nó t́m sao ra bà ta trong biển người chen chúc ở chỗ lộn xộn đó! Mà dù có t́m được người đàn bà gian ác đó th́ một đứa con gái nhỏ như nó có thể làm ǵ được bà ta? Nó đành nuốt hận mà lủi thủi về nhà. C̣n má nó th́ suy sụp đến bệnh không ngồi dậy nổi. Thương má quá, nó không nghĩ đến chuyện t́m kẻ lừa đảo nữa mà ở nhà lo chăm sóc má.

Ngày mà mẹ con nó ôm nỗi buồn cay đắng từ giă thành phố để về quê nương náu, nó cắn răng tự dặn ḷng : “ Ḿnh phải ráng học! Gian khổ cách mấy cũng phải học! Học để sống, học để vươn lên, học để làm người tốt, không làm kẻ xấu! Hôm nay ḿnh rời Sài G̣n, nhưng nhất định sẽ có một ngày ḿnh đàng hoàng trở lại nơi đây! ”. Nó đă làm được chuyện đó. Ba năm sau nó quay lại Sài G̣n, hănh diện làm cô sinh viên đại học.

Đến lúc được tự do buôn bán, má mở cái quán nhỏ trong xóm và cũng tiếp tục lặn lội đạp xe đi bán đường, những thỏi đường tán do ḷ đường của ông ngoại nó làm ra. Cứ vậy mà má nó tần tảo nuôi chị em nó ăn học.

******

Ngày nay công lao trời biển của má đă được đền đáp. Các con của má nó đă nên người. Má nó giờ yên vui hưởng tuổi già cùng con cháu. C̣n nó không bao giờ quên những kỷ niệm khi ngọt ngào, lúc chua xót của mẹ con nó trong lúc hàn vi.

Mỗi lần nhớ về má, nó thấy má giống như cánh c̣ nhỏ bé, mỏng manh, gầy guộc; suốt đời lặn lội, vất vả, tần tảo nuôi con; mà cánh c̣ ấy luôn trắng phau như t́nh thương con bất tận của má.

Thương má quá, nó luôn nguyện trong ḷng được măi măi làm con của má mà thôi! Nó cầu xin ông trời ban cho nó duyên lành được đời đời kiếp kiếp làm con của má!
 

Đỗ Thu Hồng

Vichy, tháng 5/2020

( Viết trong những ngày cách ly nhớ má trên đất Pháp)

 

art2all.net