Đỗ Thu Hồng

 

 

LÀN HƠI EM THỞ

 

 

Từ lúc nghe ba má nói cả nhà sẽ lên Đà Lạt sống, con bé cứ nôn nao, háo hức vô cùng. Lâu nay nó chỉ quanh quẩn ở Sài G̣n, chưa từng đi đâu xa, ngoại trừ mùa hè về quê nội và quê ngoại, và một lần duy nhất được ba má đưa đi tắm biển Vũng Tàu. Đà Lạt đối với nó là vùng đất xa hoa, là thành phố dành cho những người giàu có. Bởi v́ ba má nó làm ǵ có tiền mà đưa nó đi du lịch Đà Lạt. Vùng cao nguyên thơ mộng này đối với con bé mười hai tuổi chỉ là một giấc mơ xa xôi, không bao giờ có thật. Vậy mà trong vài ngày nữa, nó và ba má sẽ đến sống nơi đó, trong khuôn viên một biệt thự sang trọng, trên đồi thông, nh́n xuống mặt hồ trong xanh, phẳng lặng. Con bé nghe ba má nó tả như vậy mà nôn nao đến không ngủ. Hôm dọn nhà đi lên Đà Lạt, nó vui mừng lăng xăng. Gia đ́nh nó dọn đi thật gọn gàng, không cần nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh, chỉ mang theo mấy cái va-li quần áo là đủ, v́ mọi thứ đều có sẵn ở nơi đó rồi, chỉ cần dọn vào nhà là ở mà thôi.

Đứng trước cổng khu biệt thự nguy nga đồ sộ, con bé ngỡ ngàng nh́n ngôi nhà rộng lớn ngoài sức tưởng tượng của một bé gái, từ nhỏ đến giờ chỉ sống trong căn nhà chật hẹp, chen chúc nơi cư xá. Nó nhắm mắt lại và hít một hơi thở thật sâu, rồi mở mắt ra nh́n căn biệt thự, để biết là ḿnh không nằm mơ. Tiếng chó sủa rền vang vẻ hung tợn và tiếng mở cổng ken két làm con bé bắt đầu có cảm giác lo ngại, v́ nơi nó đến ở, không chỉ có mỗi gia đ́nh nó, mà c̣n có người lạ và con chó hung tợn kia. Con bé lùi lại, núp sau lưng ba nó và nắm lấy bàn tay của má để t́m cảm giác an toàn.

Một người đàn ông c̣n trẻ, tuổi trạc ba mươi , có vẻ dễ tính, tay đang gh́ dây xích cổ con chó berger cao lớn hơn nó, đứng trước cổng và nói:

- Hai anh chị từ Sài G̣n mới lên làm phải không? Anh chị đi theo tôi. Chỗ ở của anh chị và cháu đă chuẩn bị xong, ở cuối vườn sau nhà.

- Cám ơn chú em, có ǵ nhờ chú hướng dẫn, chỉ bảo thêm cho vợ chồng tôi.

Đến cuối vườn, có một căn nhà nhỏ sạch sẽ, xinh xinh với mấy khóm hoa mimosa vàng rực nơi cửa sổ. Người đàn ông kia nói:

- Đây là nơi anh chị ở. Tôi tên Hùng, tài xế lái xe, tôi ở gần garage phía trước. Có cần ǵ, anh chị t́m tôi nhé. Anh chị nghỉ đi, một lát chiều tôi sẽ đưa anh chị lên nhà trên chào ông bà chủ.

Ba má nó đến đây làm quản gia cho gia đ́nh này. Chủ nhà cần một đôi vợ chồng đến ở luôn nơi đây để có thể đảm đương hết mọi việc trong nhà, từ việc trông coi nhà cửa, đến chuyện chợ búa bếp núc và cả chăm sóc vườn tược xung quanh. Chỉ có mỗi việc lái xe đưa ông bà chủ đi đây, đi đó là do chú tài xế phụ trách mà thôi.

Ông bà chủ là cặp vợ chồng tuổi độ ngoài bốn mươi, vậy mà họ đă sở hữu nhiều đồn điền trà ở quanh vùng, từ Bảo Lộc đến Đà Lạt, đâu đâu cũng có những đồi trà bát ngát của họ. Ba má nó kể, ông bà chủ tuy có nhiều tài sản nhưng chỉ có mỗi một cậu con trai. Cậu ấy không ở nhà thường xuyên v́ đi học ở Sài G̣n. Cậu chỉ về nhà khi nghỉ hè mà thôi. Con bé nghe vậy th́ biết vậy, v́ ở tuổi nó, nó chỉ quan tâm đến chuyện hái hoa, bắt bướm và c̣n ham chơi nhảy dây, chơi c̣ c̣.

Tuy vậy, con bé cũng như những đứa con nít khác, tánh ṭ ṃ của trẻ con khi đến một nơi mới lạ thôi thúc nó lùng sục hết khu vườn và mọi ngóc ngách xung quanh căn biệt thự. Ngoại trừ nhà trên của ông bà chủ, nó không dám bén mảng tới v́ ba má nó đă cấm tiệt chuyện đó. Con bé thấy cuối góc vườn bên kia có một gian nhà nhỏ, nhưng khang trang và thơ mộng với giàn hoa hồng đỏ thắm và thơm ngát. Nó ṭ ṃ, mon men đến gần ngôi nhà nhỏ, ḷng tự hỏi:

- “ Không biết ai ở trong gian nhà kia?”

Con nhỏ tần ngần đứng trước ngôi nhà im ỉm, rồi mạnh dạn đưa tay đẩy cửa. Nó muốn vào trong, nhưng căn nhà đă bị khoá. Nó lại càng ṭ ṃ hơn, nhất định phải t́m cách khám phá cho bằng được căn nhà nọ, để biết bên trong có những ǵ, thậm chí chủ nhân thực sự của gian nhà nơi góc vườn bên kia là ai.

Thật là may mắn cho con bé, v́ có một hôm má của nó đến dọn dẹp gian nhà nhỏ. Con nhỏ không bỏ qua cơ hội này, vội vàng đi theo má vào bên trong. Nó sửng sốt khi nh́n thấy một gian pḥng đầy ắp sách, được sắp xếp ngăn nắp trong những tủ sách nhiều ngăn. Nó choáng ngợp v́ chưa bao giờ thấy nhiều sách như vậy. Mà chúng lại sạch sẽ, gọn gàng như chưa hề có người đụng đến. Con bé thích thú, nhón chân, dán mắt nh́n qua lớp kiếng để t́m xem có sách ǵ mà nó có thể đọc được. Má nó rầy:

- Con à, cẩn thận, không được đụng đến sách của cậu chủ. Cậu ấy sắp về rồi, má phải dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp cho cậu ấy.

Con bé nghe ḷng có chút buồn tủi v́ nó nghĩ tại sao người th́ có một kho sách mà để đó, không đụng tới, c̣n nó muốn đọc sách th́ lại không có lấy quyển nào. Ḷng nghĩ vậy, mặt mày nó buồn hiu, mắt không rời tủ sách. Má thấy nó buồn, an ủi :

- Để má coi có sách nào con đọc được, má cho con đọc, nhưng con phải giữ kỹ, không làm dơ bẩn và nhàu nát nhé. C̣n nữa, khi đọc xong, con nhớ để đúng ngay chỗ cũ mới được.

Con bé mừng rỡ vâng vâng, dạ dạ. Thế là nó bắt đầu khám phá thế giới sách của cậu chủ bằng những quyển truyện tranh, mà má nó may mắn t́m thấy trong một thùng các tông để ở góc pḥng. Má của nó cũng yên tâm v́ có sách đọc hợp với tuổi nó và không đụng chạm đến tủ sách của cậu chủ. Thế là con bé đọc ngấu nghiến. Mấy quyển truyện tranh đưa nó vào thế giới thần tiên hay thiên đường cổ tích, mà ở tuổi nó chưa lần nào được đọc qua, v́ ba má nó nghèo, đâu có tiền mà mua sách cho nó đọc. Con bé chỉ nhớ loáng thoáng những câu chuyện đó qua lời kể của má, v́ lúc nhỏ nó thường ṿi vĩnh má kể chuyện cho nghe.

Con bé ham đọc đến nỗi không hay là má đă xong việc và đi ra ngoài. Bà thấy nó say sưa, nên để cho nó đọc thoả măn. Đến trưa, bà gọi về ăn cơm, nó năn nỉ:

- Má ơi, c̣n nhiều truyện lắm. Má cho con quay lại đọc tiếp nhen.

- Thôi được rồi, con ngoan th́ mỗi ngày má mở cửa cho con vào đọc, đến khi cậu chủ về th́ không được héo lánh qua bên đó nhé !

- Dạ, con sẽ không làm ǵ ngoài việc ngồi im trong góc pḥng và đọc sách.

Con bé hứa với má như vậy, nhưng đến khi đọc mỏi mệt, nó ngồi lên ghế sô pha của cậu chủ ngủ thiếp.

Rồi cái ngày cậu chủ về đă tới. Cũng may con nhỏ đă đọc hết mấy quyển truyện tranh trong thùng các tông. Nhưng nó vẫn c̣n thèm thuồng v́ có quá nhiều sách mà nó chưa đụng đến. Con bé tiếc lắm, chỉ mong cậu chủ đừng về nhà để nó tự do khám phá kho sách hấp dẫn kia.

Mấy ngày không đọc sách, con nhỏ bứt rứt, cứ quanh quẩn trong vườn và len lén nh́n vào pḥng sách của cậu chủ. Thỉnh thoảng nó thấy cậu từ nhà trên đến pḥng sách, rồi ở đó đến trưa, từ trưa đến chiều. Trong ḷng con bé thầm phục cậu chủ uyên bác, đọc nhiều sách đến độ miệt mài, cứ ở miết trong pḥng, lâu lâu mới ra ngoài đi dạo hay đạp xe xuống phố.

Một hôm, con nhỏ ngồi bên cửa sổ ngắm ra vườn và thấy cậu chủ đi xuống phố về, khệ nệ khiêng một thùng các tông, không biết đựng ǵ bên trong mà có vẻ nặng nề. Cậu chủ nh́n về hướng nó, mỉm cười như muốn nói:

- “Có phải em là cô bé đă vào pḥng anh đọc sách? Anh đă biết điều đó v́ làn hơi em thở đă lưu lại khắp pḥng. Anh c̣n ngửi thấy mùi em trên ghế sô pha của anh nữa đó, bé ạ. Anh biết em đă đọc hết thùng các tông truyện h́nh thời thơ ấu của anh rồi, bé ơi!”

Ngày cậu chủ đi trở lại Sài G̣n, con bé vui mừng lắm v́ nó lại được tiếp tục đọc sách. Và con bé hết sức ngạc nhiên khi phát hiện thùng các tông mà cậu chủ khệ nệ khiêng về, bên trong toàn là truyện h́nh và những cuốn truyện khổ nhỏ, trang b́a thật dễ thương, màu sắc đẹp mắt. Những quyển sách mới tinh, c̣n thơm mùi giấy làm nó háo hức muốn đọc. Con bé mặc kệ được phép hay không, nó bắt đầu đọc sách trong thùng các tông mà cậu chủ để lại. Những quyển truyện tranh và truyện “ tuổi hoa đỏ” của cậu chủ làm nó say mê, nó bắt đầu khám phá thế giới tuổi thơ của những đứa nhỏ ở độ tuổi nó. Cậu chủ c̣n để lại những quyển sách hay về lịch sử và thế giới động vật, cùng những truyện phiêu lưu của mấy đứa nhóc t́ và nhiều truyện ngụ ngôn. Con bé thầm cám ơn cậu chủ đă “vô t́nh” chọn đúng những quyển sách mà nó thích. Khi đọc hết thùng sách mới của cậu chủ, con bé đă mon men đến tủ sách và t́m những quyển sách nho nhỏ để đọc. Con bé đă khám phá một thế giới muôn màu, muôn vẻ, lạ lùng, khác hẳn với những điều mà nó thấy hàng ngày ở xung quanh.

Thời gian cứ thế trôi qua. Hết học ở trường, về nhà con bé lại xin má cho vô pḥng sách để đọc những quyển sách của cậu chủ. Có nhiều hôm mỏi mệt, con bé đă ngủ quên trên giường được kê trong góc pḥng, dành cho cậu chủ nghỉ ngơi khi làm việc . Má của nó biết được chuyện đó, la rầy và không cho nó vào pḥng sách nữa. Con bé lém lỉnh, lén để cửa sổ pḥng không cài bên trong. Vậy là từ đó, mỗi khi muốn đọc sách, nó phải lén lút leo qua cửa sổ vào pḥng.

Rồi mùa hè đến, cậu chủ lại về. Nó đă là cô bé mười ba tuổi. Con bé lại mong cho cậu chủ mau đi về Sài G̣n để nó tự do ra vô pḥng sách. Thật may, về nhà được vài hôm, cậu chủ lại đi vắng. Con bé có dịp trèo cửa sổ vào pḥng để tiếp tục đọc.Con nhỏ ngạc nhiên thấy cậu chủ để trên bàn mấy quyển sách v́ khi đọc xong cậu luôn cất cẩn thận vào tủ. Thế là con bé như mèo thấy mỡ, chọn quyển “ Vô gia đ́nh” để đọc. Con bé đă khóc nghẹn ngào, tim thổn thức thương cảm cho cậu bé trong truyện. Nước mắt nó đă thấm ướt gối cậu chủ. Trong ba ngày cậu chủ đi vắng, con bé đă đọc xong quyển truyện ấy.

Ngày cậu chủ quay trở lại, con bé thấy cậu chủ đứng nơi cửa sổ như đang ngắm hoa hồng. Nó đâu biết rằng trong ḷng cậu chủ lại nghĩ khác:

- “ Bé ơi, mùi hoa hồng cũng không khoả lấp được làn hơi em thở. Anh biết là em đă trèo qua cửa sổ để vào pḥng đọc sách. Hơi thở của em đă lan toả khắp pḥng và vương vấn trên giường anh. Anh c̣n cảm nhận là nước mắt của em đă thấm trên gối. Chắc em rất thích quyển sách mà anh chọn cho em đọc, hả bé?”

Mùa hè qua, cậu chủ trở về trường đi học, con bé lại có dịp vô pḥng tiếp tục đọc. Nó hết sức ngạc nhiên khi thấy cậu chủ đă sắp xếp lại ngăn sách dưới cùng, những quyển sách được để vừa tầm tay của nó. Con nhỏ không cần phải nhón gót, hay bắc ghế để t́m sách đọc. Ngạc nhiên hơn nữa, nó đă t́m thấy mẫu giấy có ghi vài chữ và chiếc ch́a khoá pḥng mà cậu chủ giấu ở kệ sách:

- “ Bé à, em cứ vào pḥng đọc sách, không cần phải leo cửa sổ nữa nhé. Anh của bé”.

Con bé thật cảm động, cất kỹ chiếc ch́a khoá như báu vật v́ nó biết từ đây nó sẽ là “nữ chủ nhân” của kho sách này. Con nhỏ thầm cám ơn cậu chủ và thán phục tài “ bói toán” của cậu chủ. Con bé nghĩ măi mà cũng không hiểu tại sao cậu chủ lại biết nó vào pḥng bằng đường cửa sổ…

Mùa hè năm nay, nó đă là cô bé mười bốn tuổi, cậu chủ cũng về như mọi năm, rồi lại ra đi. Con bé nghe ba nói chắc lần nầy cậu chủ đi lâu lắm mới về v́ cậu sẽ ra nước ngoài du học nhiều năm. Con nhỏ thấy buồn buồn v́ đă quen nh́n trộm cậu làm việc trong pḥng sách. Nó không c̣n suy nghĩ mong cậu đừng về, v́ từ một năm nay, với chiếc ch́a khoá mà cậu chủ để lại, nó đă tự do ra vào pḥng sách như là chủ nhân. Con bé tuy không chạm mặt cậu chủ một lần nào, và cũng chưa từng nói chuyện với cậu chủ lấy một câu, nhưng nó cảm thấy gần gũi, thân thiết với cậu ấy như một người bạn tri kỷ. Ngày cậu chủ đi Sài G̣n để chuẩn bị xuất ngoại, con bé thấy cậu ấy có vẻ buồn buồn nh́n về hướng nhà, như t́m kiếm ai đó. Con bé lén lút đứng nh́n cậu qua khe cửa. Con bé đâu biết là cậu chủ muốn nói với nó:

- “Bé à, anh đi đây, chắc cũng khá lâu mới gặp lại, nhưng anh không quên hơi thở em đă thấm đượm trong pḥng sách của anh. Ở đâu cũng có hơi em. Em hăy cố gắng học hành và đọc thật nhiều sách. Tất cả những quyển sách của anh đều là của em. Em c̣n bé quá, anh phải chờ em lớn mà thôi. Em nhớ ngoan nhé!”

Năm con bé được mười sáu tuổi, nó đă không c̣n là con bé nữa, nó đă thành một cô gái xinh đẹp và thông minh. Cô gái ấy đọc gần hết sách của cậu chủ và hơi thở con gái mới lớn của cô ấy đă chan hoà trong pḥng sách của chàng. Hai năm sau, chàng trở về th́ không gặp cô gái mười sáu tuổi ấy nữa v́ gia đ́nh cô bé đă nghỉ làm và trở về Sài G̣n để thuận tiện cho việc học hành của cô. Cô gái muốn sau này ḿnh sẽ vào học trường Đại học Văn Khoa. Vắng cô nàng, chàng thấy buồn hiu, hơi thở của cô gái ấy vẫn c̣n lưu luyến măi trong pḥng sách của chàng. Chàng tự nhủ:

- “Em à, bây giờ chắc em cũng lớn rồi, nhưng vẫn chưa được mười tám tuổi. Em hăy ngoan và lo học hành. Nếu có duyên gặp lại em, anh sẽ nhận ra em ngay v́ hơi thở của em đă đi theo anh từ nhỏ đến lớn… Anh chắc chắn thế nào ḿnh cũng sẽ gặp lại nhau…”

Rồi cậu chủ lại trở ra nước ngoài để hoàn tất việc học của ḿnh
 

***

Trường Đại học Văn Khoa, hai năm sau.

Sân trường Văn Khoa phủ đầy lá me vàng . Lá me bay nhè nhẹ trong nắng sớm, vương trên mái tóc nàng, một cô gái thật trẻ, mặt c̣n non choẹt, vừa bước chân vào trường lần đầu tiên sáng nay. Mà nàng ngây thơ lắm v́ nàng vừa tṛn mười tám tuổi hôm tháng chín này thôi. Cô gái dáng nhỏ nhắn, hơi rụt rè bước chân qua dăy lớp dài sâu hun hút, để đến pḥng học của ḿnh, nằm ở cuối cùng. Nàng ngượng ngùng và khép nép đi ngang qua nhiều anh chị của các lớp trên. Và rồi, nàng cũng thở phào nhẹ nhơm v́ đă t́m được pḥng học của ḿnh ở cuối dăy.

Nàng t́m một chỗ ngồi ở bàn đầu, cạnh cửa sổ. Theo thời khoá biểu mà nàng có trong tay, cô gái đoán một lát đây nàng sẽ thấy một ông giáo sư lớn tuổi, nghiêm nghị, mà không chừng c̣n khó tính. Cô nàng thở dài khi nghĩ đến bộ mặt khó đăm đăm của ông thầy sau cặp kính lăo. Nàng nh́n bâng quơ ra cửa sổ, ngắm lá me rơi. Bỗng nhiên tiếng râm ran tṛ chuyện trong pḥng vụt tắt, cả lớp im phăng phắt, nh́n về cửa lớp. Một anh chàng c̣n trẻ, dáng vấp chững chạc bước vào lớp, rồi lại thủng thỉnh bước lên bục chào cả lớp. Th́ ra anh ấy là giáo sư của cô. Nàng nh́n kỹ giáo sư trẻ của ḿnh, nàng bất chợt nhận ra chàng sao giống cậu chủ quá. Dáng dấp ấy, gương mặt đó của cậu chủ ngày ra đi, khi nàng được mười bốn tuổi vẫn c̣n trong tâm trí của cô gái mười tám tuổi đang ngồi trước mặt chàng. Nàng vui mừng không xiết, nh́n chàng với ánh mắt rạng ngời, toả sáng trên gương mặt thông minh khả ái. Giáo sư trẻ cũng nh́n về hướng nàng, đôi mắt chàng cũng hân hoan, tràn đầy yêu thương và âu yếm. Đôi mắt ấy như muốn nói với nàng:

- “ Em à, anh đă t́m lại được em rồi. Hơi thở của em không đánh lừa được anh. Khi bước vào pḥng này là anh biết có sự hiện diện của em nơi đây. Em nay đă là cô gái mười tám tuổi, em xinh đẹp lắm. Nhưng bây giờ em đă là học tṛ của anh. Anh phải tiếp tục chờ em bốn năm nữa. Đến khi em ra trường, anh nhất định sẽ đưa em trở về Đà Lạt, về lại pḥng sách của chúng ḿnh. Em c̣n giữ chiếc ch́a khoá pḥng sách của chúng ta không? Từ khi anh giao nó cho em là anh đă trao trọn trái tim của ḿnh cho em rồi đó.”

C̣n nàng nh́n anh, giấu niềm vui trong hơi thở mà nàng biết là sẽ măi măi thuộc về người mà nàng mơ ước:

- “Cậu chủ ơi, em vẫn c̣n giữ chiếc ch́a khoá mà cậu chủ để lại cho em. Nó mở được cửa pḥng sách của anh mà không biết có mở được cửa trái tim của anh không ? Lúc nào em cũng ngoan, chăm học và siêng đọc sách để xứng đáng với những điều mà anh đă âm thầm mang đến cho em… »


Tháng 7/2018

 

art2all.net