Giọt Thu

 

 

 

THU VỀ CHƯA EM

 



Chiều nay qua lối nhỏ
Chợt nhớ hàng cây xưa
Và mùa thu ngày cũ
Những ký ức giao mùa...


        
 Trở lại quê nhà vào khoảng thời gian này lòng tôi cứ bâng khuâng đến lạ, những xúc cảm nhẹ nhàng ùa vào trong tâm thức rất rõ rệt khi chầm chậm lang thang trên con đường quen thuộc ngày nào. Hai bên đường cây rừng bắt đầu chuyển sắc, nét đẹp nhẹ nhàng mà cuốn hút của những chiếc lá ngả vàng như minh chứng cho sự hiện diện của mùa thu làm tôi xao xuyến lâng lâng. Mây trời xanh hơn và cao hơn trong cái nắng dịu dàng. Sự hiện diện của nàng thơ* đã xâm chiếm cả không gian và thời gian ở đây. Tôi dừng lại hít thở một cách sảng khoái hương vị của nàng ấy, hít hà vị ẩm mốc của lá rừng khi màu nắng xuyên qua, vị ngọt ngào của hương lan thoảng bay theo gió từ những cây cổ thụ có sự cộng sinh đang khoe mình với những giò lan Giáng hương mỹ miều. Cảm giác thật dễ chịu và thư thái với thiên nhiên lúc này. Chút cảm xúc mùa thu năm ấy lại ùa về trong tôi. Một thoáng bâng khuâng, một chút gì đó len lỏi trong ký ức tìm về...


Chiếc lá vàng bay theo gió
Vô tình đậu hờ vai áo người qua
Lối thu rất thu đầy mộng mị
Lá vàng xếp kín cả hư vô

Em có nghe tiếng thu nhè nhẹ
Em có thấy mùa xao xuyến lên men
Khoảng rừng đã bắt đầu gọi tên
Lá phong vàng như thảm biếc

Em ơi mùa thu
Lời thì thầm tha thiết
Em hãy ngước nhìn lên màu lá biếc
Khi tia nắng dịu dàng khe khẽ chạm vào nhau

Mùa thu chẳng nói gì đâu
Mùa thu đã vàng nỗi nhớ
Em không nói gì
Mà tim ta vỡ oà khi lật giở...


Giang đã dúi vào tay tôi một bài thơ của anh như thế, tôi cũng chẳng nhận ra được điều gì cả chỉ là cảm nhận có gì đó rất mơ hồ... Thế rồi những mùa thu cứ thế mà qua đi mãi. Thỉnh thoảng tôi tự mỉm cười khi nhớ lại đoạn thời gian ấy, mùa thu đầu tiên của một đứa mới lớn nhút nhát và chưa hiểu lắm về định luật của thời gian. Tôi vô tư trả lại cho anh tờ giấy sau khi đã xem qua. Những tia nắng xuyên qua tán lá rừng rớt nhẹ trên cánh tay của chúng tôi. Má tôi hình như cũng bị ánh nắng làm nóng lên rồi thì phải, tôi bối rối và rút tay mình ra khỏi tay anh. Cả hai ngượng ngùng bước đi không nói thêm gì nữa.


Bẵng đi hơn ba mươi năm như thế chúng tôi không hề có tin tức gì về nhau, những ký ức giao mùa dừng lại ở đó. Mùa thu đầu tiên thật nhẹ nhàng đi qua đời nhau. Tôi dừng lại nhặt một chiếc lá phong vừa rời khỏi cành được gió mang đi. Nhặt lại chùm kỷ niệm của riêng mình.


Mùa chạm rồi rất khẽ đó anh
Sắc thu chuyển vàng trong màu áo lá
Hôm nay em về ngang qua đường nhỏ
Nơi ngày xưa anh đã hẹn hò

Thu thật gần thu khẽ hát lời ca
Thanh âm của lá rừng mơn man nỗi nhớ
Em đếm lá vàng rơi rơi một thuở
Nghe tiếng xạc xào ngỡ bước người qua

Thu bây giờ chẳng khác những thu xưa
Chỉ có chúng ta bây giờ đã khác xa nhiều quá
Tóc bạc da mồi nếp thời gian gấp thêm nhiều nữa
Ai cũng đã rồi tất cả riêng mang

Em gửi cho mùa thu nỗi nhớ dịu dàng
Những mây trắng và lá vàng rơi nhẹ
Gửi cả cho mình chiều nghiêng mùa vẽ
Hình hài sợi nhớ về thu.



Giọt Thu



~~oOo~~

 

art2all.net