|
hà nguyên dũng
bài hành đón xuân năm mươi
Đôi chân đóng móng, thân thồ nỗi lóc cóc ta qua mấy dặm đời Hạnh phúc t́m ḥai không thấy tới trăm năm đă được nửa ṿng rồi mỗi bận hoa nhường bao vật đổi riêng ta vẫn tợ nước mây trôi lênh đênh như thể không phương, lối chẳng đích nên đời phải nổi trôi chân như gốc rể không bám nổi thân làm sao vươn khỏi mặt đời muối mặt ăn nằm rách chíêu gối đất vẫn xem ta khách văng thôi cơi Người, người lại đem thân gởi tay không cầm giữ được ḍng trôi đem mồ hôi đổi, thu bao lợi vắt óc t́m thơ, được mấy lời danh như một chút hương “hoa ổi” vừa lọt rào thưa gió đă bôi uổng thân Mẹ - tấm thân c̣ lội ruộng nắng, đồng mưa chụp bắt mồi nuôi ta ăn học – như nước sối xuống lá môn nghiêng, phụ những lời tắt đèn, ta bỏ quê băng lối ta, mũi tang bồng trật đích rơi chiến tranh như trận cuồng phong nổi xốc bổng quăng ta sưng bầm đời trời quang, nước tuôn về chung lối bạn bè trăm ngă, ta đôi nơi !...
Để chiều nay giáp Tết ta ngồi chẳng thiết tha ǵ uống để chơi ly đưa năm cũ vào quên lăng thôi ngậm ngùi chi những lở rồi nhập thế non tay, chưa sạch cản c̣n trơ chút sĩ chống chọi đời quẫn, muốn buông tay hàng, nộp mạng xót vợ, thương con cảnh cút côi năm mươi năm đời khuya không sáng thủy lưu chưa chuyển bến chưa bồi ta miếng đất g̣ trời lại hạn giâm bao mộng ước chỉ lên lời : - Mai trời đất trổ xuân tươi sáng Sẽ dọi vài tia sáng ấm đời !...
Đất chuyển bụng rồi, hoa hé môi nghe mùa xuân bật tiếng chào đời bao nhiêu ḷng rộ niềm vui mới ḷng ta như trẻ lại em ơi rượu xuân như rượu đêm hôn phối v́ ta, em cạn một ly chơi yêu ta, em hớt chia bao nỗi chén đời ta em nhấp cay môi uống một ly, em, mừng năm mới mừng nhau thêm tuổi, tuổi xuân đôi hương men xuân ngấm ḷng nhau gợi hăy cụng môi, em, uống cạn đời môi em thơm lựng huơng xuân mới t́nh ta c̣n vẹn ư tinh khôi uống hết đời nhau, t́nh chửa vợi đời ta có được chút nhau thôi hăy sà vào ḷng ba, con hỡi ḷng ba măi măi ấm như nôi ba cho mỗi đứa chùm hôn mới của người hơn những của cải trời con yêu dấu ạ, đừng buồn giỗi khi nhà nắng nhễu với mưa rơi chẳng phải v́ ba đi lạc lối vướng sợi tơ thơ, gỡ rách đời nh́n lên, ta cóc trong giếng tối ngó xuống ngùi thương bao nổi trôi con diều có gió mới bay nổi ba tự ḿnh bay, thà chịu rơi ba, mũi tang bồng bay không tới con, chim Bằng phải vượt trùng khơi rót cho ta ly tràn, em hỡi uống để mừng những ư xuân ngời
Men rượu, hương xuân, hương hoa môi làm ta chếnh chóang giữa đất trời bao niềm vui mới đương khiêu vũ dập d́u trong giấc mộng xuân đôi nghiêng chai, c̣n cặn ! nghiêng đời thử mấy tứ thơ rơi đọng thành lời : - Đây ! bài hành tiễn buồn năm cũ Và mừng xuân mới ! Xuân năm mươi !
Giáp Tuất – 1996
|