|
hà nguyên dũng
cuối năm ngồi quán
Cuối năm ngồi quán uống vài chung Thấy xe chở hoa về phố bán Hoa trong nụ mà hương lãng đãng Mắt ta – hai chú bướm lượn theo
Ta bao năm xa quán quê nghèo Tết ! Những Tết ngậm ngùi đất khách Giũ áo bụi giang hồ đâu sạch Bụi giang hồ ngấm tận máu tim
Đã bao năm ta làm con chim Soãi đôi cánh sớm nam tối bắc Nhớ thủa qua đò – sông Hà Mật Mẹ tiễn đưa ta lệ sụt sùi
Đâu ngờ đời ta không được vui Ai ngờ ta đi không trở lại Mẹ như mất ta từ thơ dại Ta đành như chim mất tổ rơm
Ngược xuôi hoài vẫn chuyện áo cơm Lùa ta tới phương trời cát đá Lòng muốn trở về vui điền dã Vun vồng tỉa hạt đợi mùa hoa
Quê quán xưa mẹ đã quá già Lưng còng cỏi cong như lá lúa Đêm nằm nghe gió mùa đập cửa Tưởng con về chân đất chạy ra
Mẹ ta nghèo ! Nghèo đến xót xa Ta áo vá mười phương đậm nhạt Lá rách đùm được sao lá nát Hổ lòng mái tóc đã lên sương
Giấu trong lòng một góc quê hương Bờ ruộng, bờ ao, đường đất bột Đất khách đêm nằm nghe đột ngột Trong hang hồn dế gáy te te
Chiều cuối năm ngồi quán sắt se Ngón tay gõ thành ly thầm hát Nhớ thủa qua đò – sông Hà Mật Ôm mộng vào nam dựng cơ đồ
Phút mỏi lòng dừng bước giang hồ Ngựa ngoảnh cổ thèm tàu cỏ cũ Lạc loài mãi không nơi trú ngụ Dẫu rằng trần thế chốn tạm cư
Quay quắt tìm giòng suối chân như Để tắm gồi sạch lòng bá tánh Đêm đọc thấy thiên thư đã định Chín kiếp ngươi chưa dứt long đong
Ta trôi hoài như một nhánh sông Ấm lạnh đục trong tùy phong thổ Sừng sững núi cao cùng nội cỏ Nghẹn giòng sông phải lượn quanh co
Thấp thoáng bờ lau lách bóng cò Đi lữ thử như người bại trận Cùng một lũ áo cơm lận đận Đời nát chiều mưa dột ướt lòng
Mẹ sinh ta tay bế tay bồng Đâu có nghĩ : ta thằng bội bạc Bỏ xứ sở gia đình phiêu giạt Hăm mấy mùa xuân Tết chẳng về
Mộ cha mối đùn cỏ mọc che Tấm bia vẹo lem nhem giòng chữ Nhang khói thắp mịt mùng ngũ tự Dỗ dành tâm sự kẻ vong thân
Lá mai vàng rụng bốn bốn lần Ta đã thấy đời vơi sắp cạn Buồn như ngải ngấm nghe lòng đắng Thua đời - thua sạch cả đôi tay
Đất khách, ta như kẻ đi đày Kim ấn thời gian đóng nát trán Đời sắp cạn vẫn không hết hạn Sống gửi thân còn thác gửi xương...
Cuối năm ngồi quán vọng cố hương Thương mái tranh nghèo hun khói bếp Nhớ chiếc chõng tre hôi mùi rệp Ta nằm vắt cẳng mộng Kinh Bang...
Rồi dạo qua sông ta lên đàng Em cầm sào đẩy con đò giạt Em đã đẩy ta vào lãng bạt Mộng tàn ! Mộng tàn ! Ai hay chăng ?
|