|
thơ hà nguyên dũng
lỡ bước
Bao năm xa Hà Mật, Điện Bàn Lận đận bên trời vai áo bạc Giày rách cũng làm đau đất, cát Đau ḷng mỏi gối khách du phương
Hốt nhiên người gọi lớn : Cố hương ! Có tiếng chim từ rừng vọng lại Mục tử lùa ḅ về trang trại Đời măi lùa ta xa thôn trang !
Hoàng hôn rơi ch́m bên kia ngàn Khách vội vă đi t́m lữ điếm Ngọn đèn dầu mờ như kỷ niệm Cô khách nằm trăn trở từng khuya
Bỗng vọng từ bờ rạch bên kia Tiếng trẻ khóc, tiếng lẩy Kiều đưa đẩy Mưới lăm năm có nhiều chi mấy Sóng đoạn trường xô suốt đời ta
Bao năm đi không trờ lại nhà Bom dập đạn cày bao mộng vỡ Mồ mả trôi sông, người lạc chợ Họ hàng bao kẻ sống lưu vong
Khách đi mang mái rạ trong ḷng Chiếc vơng ấu thơ treo gốc ổi Trái tim khách như vùng G̣ Nổi Nơi khách ra đời, khách lớn lên
Tuổi hăm hai ta bỏ sách đèn Hồn thánh Gióng bạt hồn vía giặc Cuộc chiến quốc kéo dài dằng dặc Thú thật ḷng ta có vui đâu
Muốn về làng ngửa nón hái rau Ra đầm cỏ tát trăng bắt cá Nghiêng nậm rượu cùng nhau nhấp nhá Lăn khềnh nằm mộng dưới hiên trăng
Cầm rựa dao vui cuộc điền trang Câu danh lợi không hề màng đến Sang sảng đọc thơ như đọc lệnh Áo rách bay ngỡ áo đại triều
Đời với ta đi chẳng thuận chiều Ta lần bước về miền tử biệt Rồi sẽ được riêng ḿnh nấm huyệt Sống chẳng riêng nhà, dẫu chái tranh !
Ba mươi năm ta ở thị thành Vẫn lếch thếch dép ṃn, áo vá Làm khất sĩ tay bưng b́nh đá Hứng chút ân t́nh kẻ đánh rơi
Cuộc đời bày canh bạc vui chơi Nghiêng b́nh trút ta t́m may rủi Chiếc b́nh rỗng đổ ra nhúm bụi Ô hô ! B́nh hẹp tựa ḷng người !
Thẹn với ḷng ta cất tiếng cười Đập vỡ nát chiếc b́nh đá cổ Nghe ở ḷng rạn đi mấy chỗ Lệ rịn thầm hoen ướt gối rơm
Trời mưa ! Trời mưa ! Mưa từng cơn Đường lầy lội bấm chân khách bước Trăm ngọn gió đánh ḷng tưa tướt Những ngọn roi mưa quất rát người
Cố hương ơi ! ta lỡ bước rồi Con nước có bao giờ chảy ngược Ngày nhắm mắt là ngày trở bước Về hay đi vào cơi quê chung !
|