|
hà nguyên dũng
ngồi buồn nhớ mẹ
Bên phần ướt Mẹ co, lo con bên phần ráo ngáy no giấc hồng lừa xương, xương xóc lưỡi phồng miếng cơm búng Mẹ ngọt dòng sữa thơm gót chân tôi bợt màu son Mẹ tôi sớm phải chịu đơn chiếc, đời như nhà không nóc Mẹ tôi choãi người chống chọi căng đời chở che trên vai đôi thúng nặng đè đường xa bấm mãi ngón tòe gót chai và giặc giã, và thiên tai hột cơm bu đũm sắn khoai – nghẹn ngào đời càng ngày lún sâu vào vũng nghèo lầy lội không sao nhích, và Mẹ tôi bước – bước nữa, là mong nhà có cột nóc mà náu nương lòng tôi cạn xợt như mương nửa thầm giận, nửa thầm thương – ngậm ngùi Mẹ quày quả bước trở lui vẫn đôi thúng nặng lui cui dặm đời như con chim Mẹ tha mồi gió mưa tầm tã không rời đường bay buồn vui đôi thúng vơi đầy đói no ấm lạnh sống quây qua ngày tôi – con diều giấy loay hoay cánh đồng thơ ấu đạn bay, bom đào… cánh diều hụt gió lao chao gượng không nổi, bay chúi vào đời – xa
Bên quan tài Mẹ xót xa Mẹ - nguồn nước ngọt chan hòa đời con con như trái vẫn xanh non suốt đời như chẳng chín giòn, Mẹ ơi giờ nguồn đã tắt mạch rồi con lâm đại hạn hán đời héo hon Mẹ ơi, trước bước chân còn nào sông nào biển nào non núi và xưa còn Mẹ dắt con qua sa cơ có Mẹ con sa lòng nhờ giờ con – sông nhỏ bơ vơ sông không nguồn mạch, không bờ nương thân
Lòng con như thể nẻo trần in sâu dáng mẹ tảo tần nắng mưa ngồi-buồn-nhớ-Mẹ-ta-xưa miệng-nhai-cơm-búng-lưỡi-lừa-cá-xương ngồi-buồn-nhớ-Mẹ ngùi thương tôi côi cút giữa bốn phương mặt trời ai nhường phần ráo, Mẹ ơi mắc xương con chịu, nghẹn đời con cam !
1998
|