hà nguyên lăng

 

 

Thiên Thu_ Đang Là

 

Nếu em biết thời gian và không  gian

Vốn chỉ là mống dậy của tâm thức 

T́nh yêu thoát thai từ cơi ḷng không thực 

Th́ em ơi,

buồn chi cuộc t́nh chắp cánh bay đi !

  

Hiến dâng, trao cho_ là  em đang  sống 

Sá chi t́nh người gian dối có, không 

Mùa xuân muôn đời vẫn c̣n nguyên đấy 

Sống măi, sống cùng tiết hạ_ thu_ đông

 

Mây với nước vẫn chung cùng thực thể 

Xa với gần chung một cơi trời chung

Trăng khuyết tṛn sầu vui theo thế tục

T́nh hợp tan, tan hợp_ măi không cùng

 

Nếu em hiểu ra, 

Cơi miên viễn vốn thường hằng tịch mịch

Và t́nh yêu đó_ảo hóa, phù vân 

Hăy sống đi em, hăy sống hết ḷng 

Thiên thu _đang là. Em có hay không ?

  

Hà Nguyên Lăng

 

 

~~oo))((oo~~

 

 

Xin Thôi Thổn Thức

  

Trái cấm t́nh muôn thuở long lanh

Mật vàng tươm ngoảnh mặt chi đành

Trách chi ai đó sa vực xoáy

Lưới t́nh vô ảnh chẳng mong manh

  

Gai hồng và máu cũng không xanh

Lỡ chạm tay cho tỏ ngọn ngành 

Răng trắng cắn sâu đau trái đắng 

Buồn chi em thổn thức thâu canh

 

Bóng câu song cửa thoáng qua nhanh 

Sống đi em _ thôi chớ buông mành

Hoa hồng thơm vẫn hồng sắc thắm 

Trái đắng xinh lũng lẳng đầu cành

  

Hạnh phúc là cho không chiếm giữ 

Mộng thường bao thuở vẫn mộng lành 

Nọc độc, rắn không mang dạ độc

Th́ thôi em, 

Chớ buồn chi thổn thức thâu canh !

  

Hà Nguyên Lăng

 

 

~~oo))((oo~~

 

 

Người Đă Xa Người

  

Người đă xa rồi

Người đă xa. 

Trăng vô duyên soi bóng người ta 

Giận không đập vỡ trăng ngàn mảnh

Cho đêm lấp, khỏa ánh trăng già

  

Người đă đi rồi 

Người đă đi 

Tay hờn xé nát tập t́nh thi

Đốt cho tiêu hết thành tro bụi 

Cháy tàn thiêu rụi dấu t́nh si

  

T́nh đă rồi

Cuộc t́nh đă thôi 

Can chi lệ ứa mặn bờ môi 

Rượu phá thành sầu? Chừng_ rượu tẻ,

Loảng xoảng  ly chai/ sầu không  nguôi

  

Tiếc làm chi 

Nhạt ốc, trắng vôi  

Thốt thưa gian dối, mặt tro bôi

Tuồng hề kịch cỡm, màn đă khép

Níu kéo chi, t́nh đă thiu, ôi !

  

Thôi! thôi! thôi!.. 

…thôi, vạn lần thôi !

Tai nghe âm điệp nhạc t́nh _Thôi !** 

Trăng lạnh bóng nghiêng soi chiếu gối 

Trống vắng /̣a đau_t́nh… hết thực rồi.

 

Hà Nguyên Lăng

___________

 

**‘Thôi !’ _Nhạc  bản của NS Nguyễn Ánh 9

 


 

art2all.net