Hoi Khanh

LỤC BT
 

 

TỰ TNH

 

Lối xưa my xm nghẹn sầu

thuyền xui qua mấy nhịp cầu chnh vnh

tc huyền chm mấy mng mnh

thin thai đu nhỉ m qun lối về

cố nhn chưa vẹn cu thề

sắt son l mảnh hồn qu ngậm ngi

vo thu my trắng tim rồi

đm su bỗng lạnh tiếng cười tri m

của đời l của tnh thm

của người l trọn thng năm đợi chờ

trời xưa đất cũ sao mờ

vẫn tươi mu một sắc cờ qu hương

của nhau từ một tnh thương

của nhau từ một phấn hương buổi đầu

đơn ci l một vai cầu

lẻ loi l một con tu ra đi

người ơi năm thng l g

phải chăng mấy khm tường vi ho mn

đố ai che mảnh trăng trn

đố ai đo được lng son của đời

chỉ yu l một nụ cười

chỉ đau lng lệ của người m thi

ai ln m hỏi được trời

v sao nhn thế hay cười lại đau

qua sng l một nhịp cầu

qua ti l một kiếp sầu v chung

nước non giờ chẳng mịt mng

m nghe ấm lạnh như chng dng mơ

đ lu m đến by giờ

vẫn thương bằng những vần thơ lạc loi.

 

8.56

 

 

 

 

TM SỰ MỘT NH GA

 

Chao i l heo ht

buồn chất nhiều trn mi ngi sn ga

nghn ngy đn những tu qua

c đơn dng những lng toa mỏi mn

tu đem cho hết mun trng

ga buồn rũ dưới ngy mong thng chờ

bit bao giờ ! đến bao giờ

cố nhn th chỉ hững hờ m thi

khch qua tu đ xa rồi

l thi cn một gc trời chnh vnh

nắng mưa cn thắm n tnh

dng đời tất cả ring mnh ho hon

tu qua tu lại vẫn cn

ngi trơ sương nắng dng mn cỏ ru

so ai bung xuống lưng chiều

nh ai ln khi m nhiều đắng cay

tu qua tu lại đm ngy

khăn xanh no vẫy bn tay no mềm

lệ ai nhỏ ướt sn thềm

tu qua th cả n tnh theo qua

nt từng nếp o hong hoa

tm tư lạnh cả bi ca độc hnh

nhịp đời lẻ khc thơ xanh

thế nhn chẳng khc nhưng tnh đơn ci

lng ga cn trọn cuộc đời

chỉ đưa chỉ đn l thi chớ g

c ai trch một người đi

c ai thương để lng si đỡ buồn

nắng tn rồi gi rồi sương

bốn ma o bạc lun lun di dầu

năm năm th vẫn cơ cầu

ai thương, ai nhớ, ai sầu ta vay

nghn thu cũng vẫn l đy

đn đưa, đưa đn m ngy ngất lng.

 

Phan Thiết 1955

 

 

 

 

HẸN ĐỐT TNH THƯƠNG

 

Chiều tri nghe gi xuống bờ

tm tư bừng dậy những giờ hoan ca

ma thu chừ đ đi qua

l kh bớt rụng sương sa lại nhiều

gi ln cuồn cuộn lưng đo

chao i, tm sự biết chiều hay đm

chừng như lau lch mỏi mềm

chừng như trời vắng bng chim giang hồ

tang thương l những nấm mồ

đơn ci l những lng thơ lạc loi

chuyện đời thẹn nh gương soi

o đời rch nt từ hồi đng sang

cnh chim theo gi bạt ngn

thương thương cho những ngỡ ngng bơ vơ

lỡ mang lấy kiếp tằm tơ

đừng than m nhục, đừng ngơ m buồn

o trơ xin v cho lnh

tnh thương m sống đừng ganh m hờn

từ đng đổ gi dập dồn

mưa bng rả rch lng đơn lạnh rồi

vui lm chi những mẩu đời

chỉ vui nhung lụa, chỉ cười thn danh

em ơi thng sẽ về năm

tnh ơi chung thủy về thăm mộng lnh

ngn ngy ni biếc hương xanh

cho nhau một tấm lng thnh m thi

gi ln, ừ gi ln rồi

đng sang lnh lạnh cho đời viễn phương

cn mai về với qu hương

cn ti hẹn đốt tnh thương sưởi đời

 

Bin Ha 10.56

 

 

 

 

DNG RỪNG

 

Nghn thu nắng long mưa trn

sng xanh mu l ni ngn vương tơ

quằn vai khp cnh đợi chờ

nửa đm bỗng dậy bng cờ non Lam

nhớ thương một nh trăng rằm

hoi cng chưa sng kiếp tằm phi pha

cố nhn ơi ! đ đnh xa

thm u vọng tưởng bi ca sang ma

khi hương cn quyện mi cha

sắt se chi nữa m mua tỵ hiềm

rừng thing mn mỏi cnh chim

cũng khng giết chết buồng tim đợi chờ

rồi mai l rụng cnh trơ

cuốn bao nhiu gi chp thơ tặng đời

thủy chung chỉ c một lời

m ai ai nhận cho vơi no nng

ngn sau lắng xuống mịt mng

lng du đm quạnh lại chng bước chn

mơ mai trời đổ trăng rừng

đm thu ngỏ hương lừng o trai

lng thing hẹn cht đm di

đem xương mu để xy đi vinh quang

chng ta mấy đứa ngho nn

nguyền đi khu v cơ hn mai sau

mười phương cn vạn nhịp cầu

tuổi đời cn vạn hoa mu ln xanh

mơ mai trời đổ mưa lnh

dng rừng tất cả chn thnh cho nhau.

 

Xun Lộc 3.56

 

 

 

 

SẦU CHIỀU

 

Nghing nghing nắng đổ ln bờ

hong hn l những đợi chờ bung sng

thuyền xui nhưng chỉ ngại ngng

lững lờ giữa những mun trng nước my

chiều về rũ tm hng cy

liễu khng buồn ni chiều say n tnh

trời gần my xm tri nhanh

đn ln sng vắng mi tranh khi mờ

đn chim bung tiếng ngẩn ngơ

lau thưa xao động bi thơ tm tnh

buồn ln quyện khi trng đnh

đứng đy m những ngỡ mnh ở đu

giấu khng nổi tiếng tiu sầu

thuyền loi lẻ vẫn qua cầu c đơn

chiều đi thăm thẳm vo hồn

khng gian trng điệp phai hồng o ci

chuyện xưa cn dậy tiếng cười

nghn năm l để vạn đời thương nhau

chiều qua sương gi mơ sầu

my lang thang lạnh mi đầu viễn phương

ngậm ngi một nửa qu hương

lạnh lng một dng chiều bung rũ sầu

hồn về sng lại đm su

lửa hương cầu nguyện cho nhau thm tnh

khng gian chiều xuống thay hnh

thời gian giữ mi tm tnh trong ta

huyền mơ ln nh dương t

sầu tri trn o hong hoa một mnh

my xui thuyền vẫn bập bềnh

chiều về hồn cũng lnh đnh với chiều

 

10.56

 

 

 

 

NHỚ

 

Người đi qua một bến đ

chiều m my trắng hững hờ tri ngang

d bao nhiu những lỡ lng

mắt xanh vẫn trọn mấy ngn tc tơ

đường xưa bụi đ dng mờ

hng cau lả ngọn cn chờ ai đy

lối xưa hoa tm rơi đầy

mến thương chưa trọn đ say rượu đời

lng ti cn một bng người

đau thương như nửa cuộc đời đ đi

ai mơ m nhặt cu thề

khi nhang c hẹn mai về cố hương

một ngn sng tc yu thương

lm sao cho ấm tnh thương lạc loi

nghẹn ngo để vỡ gương soi

trăm năm chẳng nhắc m ti cứ chờ

trời xưa, đất cũ, sao mờ

rưng rưng gi ni hững hờ trăng khuya

c ai trn một cu thề

c ai vẫn nhớ tnh qu mặn m

o ny ti đ phi pha

lối về xm cũ đ qua ngại ngng

chn chưa chồn bước kiu hng

lng chưa thỏa mộng ni rừng thnh thang

gi sương cn ht ln đng

thơ đm vo thắm từng trang diễm huyền

phải đi cho trọn ước nguyền

cho sng ni vẹn tnh duyn hải hồ

đời chưa cht dưới khăn s

cn đi cho khắp bến bờ mới thi

đem thương đem nhớ trả đời

đem tnh đem nghĩa trả người khắp phương

dng sầu no rũ qu hương

mơ mai gi trọn niềm thương tặng người.

 

7.55

 

 

 

SAU LƯNG NGY THNG

 

Rồi mai gi ni mưa trời

ti đi cho lạnh hồn ti một mnh

đời l th bước lnh thnh

lối m u mi buồn tnh mắt no

lng tay mun thuở cn đau

tri tim nguyn thủy vẩn nhu nhớ thương

nằm su qun mất l phương

hỏi mưa th nắng hỏi nguồn nước đi

cn chi ti  biết cn chi

hồn hoang buốt lạnh từ khi nhớ ngn

đn ai trầm cung mnh mang

nguồn đau thương vọng từ hng lệ rơi

hồn ti nấm mộ khng đời

khi nhang xin trả cho lời thương yu

một lần quay mặt về chiều

th tm sao nổi mỹ miều dấu xưa

lm sao đợi lm sao chờ

lm sao cn mi những giờ yu em !

 

 

 

 

THỜI GIAN

 

Đời ln mặt nước chn cầu

biển no sầu hận trn đầu tuổi xanh

thời gian một tiếng lanh canh

sương phong vng cả thin thanh ngt ngn

về buồm lạnh trăng hoang

thuyền đi nước lại ta cn chi đu

tht ln một tiếng run mu

nghn xưa nay vẫn qua cầu nước i

người đi ta cũng đi thi

ny sng nọ bến đy lời tiễn nhau

một lần thương mấy lần đau

vần thơ tuyệt diễm mắt no khng cay

nước ơi sng vẫn cn đầy

hồn thơ ơi vẫn ln đầy khng trung

lng ta chẳng được v cng

thuyền đi biết hẹn trng phng phương m

th thi ny nhớ ny thơ

dăm cu sầu hận ta chờ người ơi!

 

 

 

 

HAO MN

 

Thi ngy xưa đ hoang vu

một thn thể mục r từ sơ sinh

ta xui một bng v hnh

nh trăng lạnh cũng v tnh hắt hiu

hỡi em người của ta yu

phấn son đu khỏi bng chiều vy quanh

thi ta đời trụi cy cnh

em hồng nhan đ hai ngnh ngược xui

lạnh khng tm thấy mặt trời

nửa đm thắp đuốc g hồi sinh ca

nửa đm ta chẳng l ta

em về đu để cnh hoa a tn

dng sng nước chảy hao mn

yu em cũng vậy đu cn thanh xun

xin em cứ được l rừng

khổ đau bng nọ xanh cng trong mơ.

 

 

 

 

DNG SNG CỦA TI

 

Nước xui lạnh một dng sầu

biết về đu hỡi mấy mu thời gian

ta nghe lng vỡ cung đn

hồn m thanh rợn chiều hoang l cnh

gi từng trận thổi đi nhanh

rơi đi chiếc l v ngnh trơ vơ

sng xanh trầm biếc xa mờ

một hnh ảnh cũ ngy thơ ấu cn

lạnh rồi từ buổi xanh non

bp măng tơ ấy đ trn gi sương

con sng no đ xa nguồn

th con sng đ sẽ buồn với ti.

 

 

 

 

 

NHẬN PHẬN

 

Bng sa m khp vy mnh

đời du lối đ qun tnh yu sao

thi ti trầm một vũng sầu

rừng hoang bản ng ci đầu trống trơn

nghiến răng xua mối u hờn

lng nghe tịch mịch tiếng buồn mun xưa

em đi lạnh một dng mưa

nguồn thanh xun đ gi nua nhnh cnh

bi trn phơi nắng chiều hanh

gi thương cy l long lanh giọt đn

nghe trời thế kỷ ly tan

một phương ny vọng ln ngn xanh cao

thẫn thờ chẳng biết v đu

hỡi em tnh đ dưới cẩu nước tri

một mai nhắm mắt qun đời

người đi qua mộ chớ cười v tri.

 

 

 

 

 

QUN

 

Bng trăng đ lạnh my rồi

ta cn hay mất dưới trời hỗn mang

tri sầu ai rụng giếng vng

bờ sng chia nhớ trăng ngn lnh đnh

nằm đy chờ chuyến đ ln

sng ơi ni hỡi bập bềnh phương m

ta đi lng c trong mồ

bước v tư vẫn lạnh bờ ly tan

sng xanh trời trắng my vng

cht hồn sơ cổ rợn ngn sương phong

nhớ ma thu nhớ ma đng

tri tim buốt gi giữa dng quạnh hiu

lệ đu cn khc cho nhiều

th thi nhắm mắt cho chiều đi qua

th thi đời vẫn thế m

hồn kh ro lệ vẫn ta một mnh

nằm qun đời một ph sinh

đi qun sng bến thnh thnh bốn trời

cn chi ai cn chi ti

trăng xưa đ ho trong lời phụ nhau.

 

 

 

 

NHỮNG CHIỀU TIẾNG SNG

 

Trong chiều nắng mỏng phai tan

cnh nghing ngy xế điu tn dưới su

ti đi lặng một vũng sầu

phất phơ hồn mộng biết đu l mnh

sng rồi nước cũng lnh đnh

my rồi gi cũng bập bềnh dn xa

tay ti bp những chiều t

với cồn phố cũ với ga ven rừng

với ngy thng ở sau lưng

yu em lng thấy v cng đớn đau

xung quanh cn c g đu

nghe ầm tiếng sng đời su dưới mồ.

 

 

 

BNH THUẬN

Đức Nghĩa,

 

Biển mang niềm nhớ đi hoang

gi Trường Sơn luyến my ngn T Dn

i sương T C lạnh hồn

người đi nhớ dy ba Hn trơ vơ

cnh dương ct trắng hững hờ

nhn nhau thưở ấy by giờ nhớ nhau.

 

C Ty,

 

Một dng xanh mấy niềm su

ngẩn ngơ gi lạnh từ đu thổi về

trở mnh suơng rụng trn đ

người đi rồi chẳng thấy về, chao i.

 

Hm Tn,

 

Nơi đy cn một bng người

với dừa xanh biếc với trời m u

đm đm tiếng cọp gầm gừ

buồn xưa cổ thụ đn m giọt tranh

một hm sng nổ tan tnh

người đi kẻ ở hai ngnh ho hon.

 

 

 

 

XA QU NGHE GI NỒM

 

Đ mn chưa ni sng xanh

biển ầm sng gọi hai ngnh phn ly

ngn năm một bến C Ty

đổ ra cửa biển cn g thanh xun

với chim Quốc vọng sau rừng

với tranh tc xa nắng bừng ngy trưa

với chiều nước lũ theo mưa

sương trn T C nguồn đưa gi về

so chiều giục gi l th

trắng con buồm gi lng về sớm hm

chiều sa ngọn cỏ gi Nồm

trng vy bước lạnh một hồn thu thanh.

 

 

 

 

NỬA ĐM THỨC GIẤC

 

Nửa đm lạnh một tinh cầu

vai nghing tc xa rượi sầu trầm lun

hồn xa về thong ngập ngừng

my trn tc rối lệ trừng mắt ai

sng sa chiều khi than di

đốm đn sương sớm vẫn hoi giọng ru

nhn em bỗng thấy sa m

hai bn tay lạnh lng thu hn

cn chi chăng hỡi thanh xun

tnh yu tuổi trẻ với ngần ấy sao

vai mang thế kỷ buồn đau

ngn xưa đ mất ngn sau c cn

 

 

 

 

TRNG THEO

 

Bến sng ny, bến sng ny

trăng xưa lạnh xuống hng cy gục đầu

người xưa chừ biết l đu

ny trăng gi cũ ny cu gi từ

lối đi vng nhạt ma thu

nghe lau lch động niềm u uất buồn

mắt người mang cả qu hương

lng ta mang cả đoạn trường thng năm

trăng chia niềm nhớ th thầm

lệ chia niềm nhớ ướt đầm ni sng

lớn ln v một tấm lng

để bao nhiu hận buộc vng sơ sinh

bao nhiu tuổi bấy nhiu tnh

bao nhiu mộng ước giận mnh bấy nhiu

nhưng thi buồn đ ra nhiều

trong ta l mấy vạn chiều rưng rưng

trong ta l ni l rừng

l trăm tiếng ht đ dừng trn mi

tiễn đưa th tiễn đưa rồi

nhớ thương th nhớ thương rồi người ơi

vng tay khng chặt lun hồi

xa xưa nghe nặng bng trời lun lưu

người mang đi cả ma thu

ta về mang cht tạ từ ho hon

bến sng ny gi trăng cn

mnh mang vị cũ nghe buồn lay bay

tưởng chừng như chặt bn tay

ta m vũ trụ trn đầy m mơ

nhưng khi đ biết tnh cờ

th hai thứ tc đ mờ giấc xưa

với trăng chia nhớ đi bờ

với sng bến nọ chia giờ ra đi

người ơi cn lại những g

mai sau nếu cht tnh sy cũng tn.

 

 

 

 

TRONG MA THU

 

Rừng hoang mang nhớ mưa chiều

ghềnh xa rn rụa hiu hiu tiếng buồn

chiều nay mun tha phương

nghe đồng vọng lại dưới nguồn suối xanh

nghe thu lm l rơi cnh

nghe ươn ướt lệ dưới thnh mi  đau

ai nghn xưa, ai nghn sau

thng năm vng xuống bờ lau tội tnh

thương lm sao nổi thn mnh

m thương cho cả thế tnh cũng đau

bn tay nhỏ qu đi rồi

tri tim cũng lạnh cả trời m hoang

đem theo trăng nhớ rừng ngn

l đem theo cả điệu đn quạnh hiu

lang thang trong vạn hồn chiều

nghe ma gy đổ dưới nhiều bến sng

đn ma cn một tấm lng

tnh ơi như lũ nước rng nữa sao ?

 

 

 

 

CI XUỐNG

 

Nhớ ngn trng ni xanh đi

dần xa ngy thng đời ghi bng chiều

hng cy xui dng tịch liu

vang chn h phố nhịp hiu hắt buồn

một đời trong mắt ai vương

bn tay đ động nỗi buồn tương lai

nằm nghe phố x u hoi

bước đi động nỗi lạc loi vy quanh

những ngy xanh, những mầm xanh

ti nhn chiếc l la cnh m thương

 

 

 

 

DNG SNG THUỞ ẤY LNH ĐNH MẤT RỒI

 

Thi dng sng đ xa rồi

vầng trăng đnh cũng một đời m u

vi tay khng vỡ sương m

đời cn vy những ngục t đ em

thi về im lặng nghe đm

sương trn thnh phố đ tm bng trăng

cuộc đời chưa thot căn phần

những ngy những thng đến dần quạnh hiu

v đi trn những buổi chiều

dường nghe nước lũ dng triều c đơn

trn tay nghe bước chn chồn

bi xa vọng lại một hồn đau thương

lm chi để dấu trn đường

bước chn ngy ấy đ cuồng gi ln

thi em đời một lần qun

dng sng thuở ấy lnh đnh mất rồi

đưa tay tm bng xa xi

biết mnh vẫn sống một đời khi sương

 

 

 

 

CHỊU ĐỰNG

 

Bước đi tn bng sa ma

m u bốn pha nỗi thừa xt thương

ti rơi lm một giọt sương

đụng đầu ni lớn ha buồn tương lai

mắt nhn thấu suốt u hoi

v di cảm biết thng ngy c đơn

theo mưa lm nước tri nguồn

sầu ca tuổi trẻ chn phương ni ngn

my du ti những chiếu hoang

bỏ xa phố thị hng hng ưu tư

cy cnh thương  gi vi vu

thc nghn xưa vọng lời ru buồn buồn

người yu bạn hữu qu hương

ti xin sống với nỗi buồn hm nay

 

 

 

 

THẦM LẶNG

 

Mưa đầu ni xuống bơ vơ

những lần như thế ai chờ trng nhau

ti khng l những con tu

nằm trong ring lẻ nghe vo mnh mng

nước nguồn sng lại l sng

lng mun năm vẫn một lng quạnh hiu

đi trn vai nặng bng chiều

đnh nghe mất mt t nhiều ring tư

lời no xưa đ tạ từ

về sương khi quyện ph du một đời

bn tay mềm cũng như mi

mắt người đ nặng một trời xt thương

ti đi thnh phố m sương

thi em hai ng xin thường nhớ nhau.

 

 

 

 

BI THN THỂ

 

Gi nghing từng trận lun hồi

ma xưa cnh động nghe rời rạc đi

trong ti thn thể thầm th

mu v xương c hồi quy nhịp ma

tc di trn tuổi lưa thưa

với hai đầu gối đong đưa l cnh

nụ cười l để cy xanh

yu nhau l để hai ngnh vu vơ

em đi bng nhỏ xa mờ

một thn thể đ trầm tơ phm đn

hồn ti khẽ động dung nhan

nguồn da thịt ấy ngn trn ưu tư

thi em hạnh phc gi từ

thời hai mươi tuổi đ m khi sương.

 

 

 

 

ĐỔI THAY

 

Đi trn thnh phố phai nhầu

bước chn xiu vẹo nghe sầu vọng m

lời em trn mắt m thầm

khua chn phố nhỏ giọt đầm đa tun

vai mnh mang một qu hương

cn mang nặng cả nỗi buồn tử sinh

ngui khuy chăng một n tnh

trời mun xưa cũng lnh đnh mất rồi

thng ngy đau đớn xui tri

mang theo nguyện ước một đời trẻ thơ

chảy hoi sng vẫn trơ vơ

những con thuyền cũ by giờ nơi đu.

 

 

 

 

MA ĐNG

 

Cnh mưa những trận đi hồng

bờ lau gi tự cnh đồng non xa

cn nghe chiều cũ phai nha

trong hồn lun lạc trầm sa suối nguồn

vầng trăng đnh đ song phương

hoi mong thi cũng đi đường xưa sau

chiều nay vẫn một con tu

mang đi cả những hận sầu thời gian

chim nghing cnh nhỏ cơ hn

nghe rơi gi cũ điu tn trn sng

ta rơi vo một ma đng

mảnh hồn buốt gi tấm lng nhn gian.

 

 

 

 

BNG

 

Hồn rền sng nhạc my đưa

ngn xanh trng điệp m thừa mnh mang

bến đi rồi gi dng trn

bờ xưa sng vỗ điu tn ni xa

chn my đ lạnh qu nh

lu rồi lận đận ai m qun sao

quặn mnh thương một lng đau

i nh ga lại con tu ra đi.

 

 

 

 

PHỐ KHUYA

 

Ta lm g được cho ta

với my thấp ni chiều sa phố di

nghe hnh lang rộn bn tai

gt buồn mỏi những lần xy mộng hờ

tu đi ga lại bơ vơ

thế thi ta vẫn đợi chờ ai đu

nghn xưa chợt hiện kinh sầu

ngi sng bến cũ đỏ ngầu mắt xanh

phố khuya vọng bước tan tnh

ta đi lng bit chẳng đnh ring tư

lu rồi vẫn một ph du

ta cười giữa những ngục t o cơm.

 

 

 

 

AN ỦI

 

Bng my bọt nước qua cầu

nửa đời thi đ nt nhầu suy tư

by chừ thnh phố ma thu

l kh những lối hiền từ than van

nhn my với nước xui trn

bước đi nghe vọng từng hng tịch liu

thi cn an ủi tnh yu

bạn b dăm đứa hắt hiu cuối trời

tay gầy trn tuổi xanh tri

thng ngy đau đớn một đời hận sinh

cn chi hay chỉ với mnh

thin ti cất kỷ để dnh mai sau.

 

(Trch THN PHẬN, Ca Dao  xuất bản năm 1962)

 

 

 

 

MU LƯU LY

 

Người về giữa lc năm canh

bến sng để lạ mu xanh thẫn thờ

mắt no c nặng nghn xưa

thi sng đ chở những ma hoang lương

về đy nghe chết cơn buồn

chia tay cuối bến qu hương ci no

van người xin hy thương nhau

mai sau đất vẫn dng mu lưu ly.

 

 

 

 

NGY VỀ

 

Con chim lạnh ting bn trời

vườn hoang nh trống khng lời vọng m

cy kh gục chết m thầm

ngy về liệu cht từ tm c cn

 

 

 

 

HOANG LƯƠNG CI LẠ GIỌNG NGƯỜI BỖNG ĐAU

 

Vẫn cn gi cũ trong ta

thổi tung từng trận m sa bng hong

vẫn cn đm lạ đường hoang

hồn tan trong cuộc mỏi mn thu canh

nng niu từng cht mộng lnh

gi ơi sao chở ngy xanh biệt m

đm no thắp ngọn đn lu

đời thưa sợi tc ngy thu bng t

cuộc đời cứ lạnh lng qua

cuộc tnh người cứ dần d xui tri

một đm ngửa mặt trng trời

hoang lương ci lạ giọng người bỗng đau

 

20.11.69

 

 

 

 

Đ KH RỒI MẤY NỤ HỒNG

 

Ti về trn bước hồng nhan

con chim sầu muộn bay tn biển đng

đ kh rồi mấy nụ hồng

cuộc đời vẫn lịm một dng buồn tnh

ti về trn bước lnh đnh

bao nhiu hoi vọng dường qun lng rồi

bao lần thức giấc đm ci

gương soi bỗng a một đời hoang m

đu đy như bước em về

giọng cười nghe đ trn trề cơn đau

biết người cn c thương nhau

một phương trời lạc mấy mu m hoang

một phương kẻ mất người cn

trong niềm phiu lng bỗng hon cơn m

   

Đ Lạt 8.9.69

 

(Chiết từ GI BẤC TRẺ NHỎ ĐA HỒNG V DẾ, Ca Dao xuất bn 1970)

 

 

 

 

NHỚ NGUYỄN DU

Bất tri tam bch dư nin hậu

thin hạ h nhn khấp Tố Như

 

Ci no giọng khởi nguyn vang ?

nhnh kh trời muộn tri tan mộng thầm

sng cn vọng mi trời cm

rưng rưng mắt lệ nghn tm sự no ?

mộng đời nt ngọc chm chu

bến m vẫn rợn mấy mu trầm lun

mười lăm năm bấy nhiu lần !

bấy nhiu rồi nhỉ hỡi trần gian kia ?

ngược xui bao kẻ đi về

tấm thn b mọn bn lề tồn vong

chuyện đời c c khng khng

ph vn một ng bụi hồng xa xa

cớ sao thin hạ người ta

vẫn chưa trn một Qu-Nh-Bao-Dung ?

sao chưa tỉnh giấc hi hng

trong cơn trường mộng v cng thời gian.

 

 

 

 

PHƯƠNG TRỜI LƯU VIỄN

 

Biển m mịt đ mưa đan

ti nghn năm nhớ no tn mộng xưa !

vi vu mu gi đi ma

ni non đồng vọng cũng thừa xt thương

đ nghe đất dậy mi trường

ci min viễn bỗng v thường thanh m

bơ vơ chiều dựng chung trầm

sng di tri quạnh hồi m nẻo no

cuối trời nghe rụng v sao

đm đi từng giọt sương vo hư v

l thi những mong chờ

sẽ cn lun lạc bn bờ suối xanh

cn em mộng suốt hồn anh ?

sẽ bay vo ci cy cnh ho kh

sẽ đi một bng xa mờ

phương lưu viễn đ hẹn giờ phng sinh.

 

 

 

 

CT V SNG

 

Trong đm thầm với cy rừng

gi ơi ct đ no nng ci kh

trong ti ẩm lụi hồn chờ

ni sng vắng quạnh cơ đồ thin di

một phương đ hiện từ bi

lửa bnh tịnh đốt sn si hận cuồng

một phương đ rực suối nguồn

vai mang xiềng xch vẫn thương bạo tn

nghe rển ct bỏng m vang

ni sng sa mạc lan trn năm chu

bnh minh đ hiện sắc mu

, Phi nguyền xa u sầu nhn gian.

 

 

 

 

BI VỠ LNG

 

Trong rừng v sự tử vong

trn đồng v nỗi nhớ mong ruộng cy

trn trời v nắng của my

trong lng trống rỗng thng ngy v vi

ti trong ci đ cn g  ?

cy kh đ ni đất gh giọt sương

nghn năm ct bụi v thường

sng kia bi nọ đoạn trường ring sao

về trong ci diệt sắc mu

cy kh bnh tịnh bng no m dương

người đi về giữa con đường

xin cho ti biết cội nguồn ti đu !

 

 

 

 

TRONG GIỌT SƯƠNG TAN

 

Gi đi bng nhỏ trường kỳ

hoi khu phố lạ nhớ g thanh nin

sng kia dng lạnh đi miền

tuổi ti đ chn ci phiền nhn sinh

em mang hồn mộng ngy tnh

đời lưu viễn bỗng thấy mnh xa xi

nửa đm sương ấm mặt trời

lng khng giới hạn đi hồi tương lai

tc em nửa đa sao ci

đ long lanh nỗi lạc loi sương vy

đ mn mỏi cnh chim bay

hồn thanh nin bỗng đm ngy ngẩn ngơ

v ti hạt ct xa mờ

một đm no bỗng tnh cờ sương tan

đi sng bến lạnh ln ngn

khc thời xưa cũ đ tn thanh m

ngi nghe tri đất th thầm

nhỏ dng mu lệ kiếp trầm lun su.

 

 

 

 

BNG SƯƠNG

 

Ngy sương thnh phố dng ma

bng thu chm tịnh cnh thưa khởi vng

ti hoi trn bước lang thang

yu em v lượng m man dại buồn

tc huyền đ lạnh như sương

mắt huyền đ mộng bnh thường khng em

mỗi đm gi nhớ trăng tim

bi sng triều dậy đi niềm chia phi

lng anh chiếc bng bn trời

i con sng đ di tri lặng lờ

tnh anh cũng chỉ bơ vơ

một dng sng nhỏ mịt mờ bng sương.

 

 

 

 

MƯA V ĐẤT

 

Mưa về thnh phố rồi đy

mai sau cn c một ngy trng mưa ?

nghe vang tiếng tht trn ma

i cnh kh mấy nghn xưa vọng trầm

đi, về trong ci xa xăm

ở đy no biết ta thầm xt thương

dng sng cũng đ ln đường

ni xanh xa cũng biệt nguồn hỡi my

đất đau từng quả bom cy

lng đau từ thưở chia tay cuộc tnh

nặng nề một bng hư linh

đ nghe, từng thấy mu sinh tử bừng

chiều no tiếng quốc lm chung

bờ hiu hắt rộng sng trng điệp dng

ci kh bỗng ứa hai hng

dng xanh bỗng dậy v vn điệu ru

mưa về từ ci hoang vu

cn ta từ ci no thu mối sầu ?

 

 

 

 

TIẾNG QU HƯƠNG

 

Qu hương ti ở chốn no

phải chăng chu buồn đau ngt ngn

mẹ hiền sớm cht khăn tang

mu hương khi lạnh : đồng hoang chiến trường

ni cao lạnh suốt trời sương

sng su rờn ci đoạn trường nhn sinh

từng nin kỷ vỡ trn mnh

cnh đa vẫn rụng mi đnh đơn sơ

một đời ti mi bơ vơ

nhn sng nước chảy v thơ ấu tn

nhn trời my trắng đi hoang

nước ơi c vọng cng non nỗi g

qu hương từ dạo phn ly

từng đm... tiếng ht kinh kỳ xt xa.

 

 

 

 

TRỜI MƯA NGHE NHẠC STRAUSS

 

Trời mưa phố ngủ sương rừng

dng em leo lt nửa vừng trăng non

cy cnh trơ nhnh chon von

rừng xưa chừ cũng mỏi mn nước sng

ngy vơi vệt nắng xanh hồng

đm đi rờn lạnh tiếng cồng thnh thang

ti thu mnh lắng cung đn

chợt m sương trắng đi hng song song

em vang nức nở giọng đồng

đi bờ ngất lịm theo dng mưa sa

hồn run trn phm tay ng

dng sng từ đ chan ha trong tim.

 

 

 

 

GIỌNG SẦU

 

Ti về đy nhớ chiều xanh

con chim no ht trn cnh kh kia

dng sng mấy nhnh chia la

đm thnh phố lại trầm m giọng đồng

ht đi em mấy ma đng

con chim vẫn ht trong lng nhn gian

con chim nhớ mặt trời tn

nhớ sương đầu l đm vng trăng rơi

by giờ em ht cho ti

v em sẽ ht cho người ta nghe

để đm no bước chn về

c đơn h phố lng nghe r rời

giọng kia đ mất trong lời

hồn kia đ lạc ci đời điu linh

thi em cứ ht cho mnh

đời quay tri đất v tnh thng năm.

 

 

 

 

BN TAY KHI THUỐC

 

Trn tay điếu thuốc chưa tn

cốc c ph đắng bng hong vị say

em rồi cũng vẫn l my

anh rồi cũng vẫn l cy trụi cnh

gc bn đ kn trời xanh

mời em ướp mộng cng anh với tnh

dật dờ khi thuốc lnh đnh

ta say hồn mộng ta qun ci đời

những phiền muộn đ xui tri

nụ hn đằm thắm ta vui dẫu buồn

rồi mai hai đứa mười phương

ngắm bn tay nhớ mu hương đ tn

bn tay khi thuốc đi hoang

nghe trong tiềm thức mộng cn lao lung.

 

 

 

 

BƯỚC ĐM TAN

 

Ln đy tự xt thương mnh

ma tri trn bng lnh đnh ngt ngn

xa nha từng bước đm tan

lng nghe r mục niềm hoang d sầu

em cười giọng x canh thu

Nhung ơi Đ Lạt chm su lạnh hồn

ly c ph đắng cay hơn

v anh đnh bỏ suối nguồn ra đi

v em mỗi tối trầm mi

nụ cười để chết từng khi ci đầu

hồn anh cũng buốt thương đau

sương vy bốn ng lm sao thấy mnh.

 

 

 

 

Đ LẠT HAI NGƯỜI

 

Lạnh rồi Đ Lạt thn yu

về đy hai đứa tiu điều khi sương

những dồi thng những con đường

chập chng sương phủ tự nguồn hoang sơ

xt xa từng bước bơ thờ

đời mnh cũng vậy bng mờ xa xi

đi nghe từng-khối-r-rời

nghiệp thơ chưa hết cuộc đời chưa xong

Nhung ơi, cn một tấm lng

m bao nhiu hận trn dng lun lưu

m bao nhiu bận gi từ

nh ga bến vắng hoang vu lạnh lng

qu nh đu bng bao dung ?

mến thương đu kẻ chung cng tm tư !

mai xa thnh phố sương m

nhớ em một dng ma thu a tn.

 

 

 

 

SẦU THẾ KỶ

 

Giữa ma sng trắng my ln 

người đi cn nhớ hay qun hỡi người

ta nằm trong xứ chia phi

ngược xui khc mi cuộc đời khổ đau

lng theo đ vạn chuyến tu

m sao thnh phố vẫn sầu trong mi 

lm sao cn nếp xun th

c đơn lạnh buốt chn đi một mnh

tnh yu trong bng lnh đnh

về đu đy hỡi gập ghềnh đường xa

hồn qu di bng trăng t

my ơi gi hỡi hồn ta hỏi g

một lần đi, những lần đi

thời gian lịm kn xun th đm đm

gi bay trn l đ mềm

sương phong chừng cũng động niềm tư lương

nằm một phương nhớ mười phương

sao ta chẳng được gi sương bốn ma

tấm lng hạt bụi đong đưa

sợ mưa sợ nắng buồn chưa hỡi người

vo đời một tri tim ci

bao phen rch nt giọng cười hỗn mang

ai đu một tấm lng vng ?

hai mươi thế kỷ điu tn rồi chăng

người ta đang thot căn phần

văn minh cơ kh giết dần thươngyu

tương lai vo một buổi chiều

đời người rồi cũng xế chiều, chao i !

 

 

 

 

TRONG GIẤC KH TN

 

Thi sương đ ng bng chiều

ngy xui cũng tịnh như triều đang rưng

cy kh nhnh mọn đi rừng

ti nằm nhỏ hẹp nhớ cng thnh thang

tay thon từng bp kh tn

vuốt ve ti nỗi phụ phng hỡi em

sầu kia đủ nặng vai mềm

nhnh sng buồn lạnh đi niềm lun di

by giờ ci đ đương ly

bng xanh mu cỏ cn chi giọng cười

về đy tỉnh nhỏ qun thi

từng đm h phố no ngui mộng tn

thi đnh ci đ lang thang

em đi dng cũng rợn ngn thanh m

 

 

 

 

NHN PHẬN

 

Mưa trn phố nhỏ giọt buồn

đất nghe mầm dậy tự nguồn bơ vơ

nằm đy lạnh đ bao giờ

một hồn thn thể mịt mờ gi sương

nơi đu nắng của thin đường

ta về ấm lại linh hồn hoang liu

tu đi động tiếng chim chiều

khi mờ ga vắng giọng tiu thổi sầu

giật mnh chung gọi canh thu

i đm di đ ngy đu tuổi đời

mi no cũng lạnh như mi

vẫn em ngy mộng tuổi tri lạc loi

xa rồi hạnh phc tương lai

bn tay đ vẫn u hoi nắm tay

sương khuya lại ướt vai gầy

đời mn theo những gt giy phố khuya

bn tay năm ngn chia la

đưa ln em nh nhn kia phận mnh.

 

 

 

 

NỖI SẦU VUỐT TC

 

Tc di mấy sợi phn ly

tay anh cn vuốt  nỗi g chưa tan

tay em mng nhỏ lụi tn

cầm tay anh lại biết cn chi khng

v con mắt đ rng rng

đ hoang vắng lại từ trong ci no

v lng đ rụng thương đau

đm mn mỏi giấc chim bao lạ lng

ngủ di ru mộng bao dung

tay anh ve vuốt nỗi cng hoang vu

i em tc đ sương m

hồn anh cũng đ mịt m gi sương.

 

 

 

ẨN ỨC

 

Chiều xưa phố cũ lạnh dồn

người đi my trắng đầu thn xế t

mỏi mn gi những lần qua

nhnh kh tn đ cũng l mến thương

đ lu sng vẫn sa trường

tu đi ga vẫn một buồn dơn ci

cũ rồi cu chuyện chia phi

nước sng xanh đ vẫn tri lặng lờ

suốt đời ti chỉ lm thơ

buồn khng thể ni by giờ than van.

 

 

 

 

THEO NGUYỄN TRI

 

Bng sương chm đ hỡi rừng thu phai

về dy che giấu hnh hi

nằm trong ẩm mục nghe di nhn sinh

thương em rồi lại thương mnh

thương đời rồi lại thương tnh phi pha

chắc chi thin hạ người ta

cũng thương cho một cnh hoa ho tn

chm trong dng sống m hoang

nhớ em xuống phố điu tn đm đm.

 

 

 

 

VỀ TRONG GI BỤI NHỚ THỜI VONG LƯU

 

By giờ ti ngủ qun ngy

phố con đường đ nghe đầy thng năm

đường đi chừ trt m thầm

hoa xưa tn mấy độ trầm lun su

thi đm lại bng tan mu

rừng thương thưở trước ni sầu mun sau

đất ơi mộng c ươm vo

trong ta huyền hoặc ci no lưu linh

ta ơi một kiếp v hnh

bng sương mu cỏ nhớ mnh khn ngui

mai kia đốm lửa tan rồi

về trong gi bụi nhớ thời vong lưu.

 

 

 

 

MU LƯU LINH

 

Chim bay tn bng xa m

thi sương ở lại đền b tuổi ti

nằm đy lạnh suốt mặt trời

hoi thương qu khứ đ ngi phiu linh

phố xưa hồn đẫm lệ mnh

sng xưa triều đ lnh đnh mấy ma

nghe tn ci mộng hoang thưa

con chim lại ht trn ma lang thang

mắt em hồ vỡ cung đn

thi xun no cũng mộng tn đm thu

ngi thương bng nhỏ giọng sầu

ci kia cũng quạnh quẽ mu lưu linh.

 

 

 

 

THỨC GIẤC NGHE CHIM

 

Ti về hồn lạc trăm phương

tri tim vọng niệm lời buồn ln mi

xa rồi những mộng cuồng si

bờ xưa sng vẫn dng đi lặng lờ

đu hoi tuổi dại ngy thơ

ngy v định cũng xa mờ hư khng

con chim từ bỏ ruộng đồng

l thi cnh nhỏ chập chng sương vy

l thi nắng a ngn cy

ngi nghe tiếng ht của ngy sơ khai

cnh mềm đ nặng tương lai

th bay cho hết chiều phai đương tn

th về mươi nẻo khng gian

nhn xun tuổi rụng sương ngn lạnh căm.

 

 

 

 

SẼ LẠNH CI NO

 

Giờ đy sẽ lạnh ci no

khi đm từng sợi lăn vo m dương

khi em gc phố giọng buồn

khởi ln từ ci-đin-cuồng-thanh-m

nghe g suối của nghn năm

trăng từ nguyn thủy vẫn trầm sng đi  

v trn bi ct trường kỳ

dấu chn em sẽ cn g nữa đu

v con mắt đ rợn sầu

một lần nhn đủ mun sau lạnh lng

thi về phố nhỏ bao dung

đm đo nh sng đang dừng ga con

đm đo từng khối mỏi mn

thấy linh hồn đ đang cn vong lưu.

 

 

 

 

MẶN NỒNG

 

Em đi tc cũng như rừng

ngy khu phố đ mịt mng bng tăm

vai nghing những bước m thầm

hoang chiều đ gọi chung trầm lạnh tanh

đn trong nh mắt tan tnh

nhn nhau rồi chỉ lặng thinh ci đầu

quay về soi bng dng su

nước kia cứ chảy về đu biết g ?

bỗng nhin lệ ướt vo mi

sng đm no đ vẫn đi buồn buồn

nước tri nước c về nguồn,

v đi bờ bến c thường nhớ nhau ?

chiều nay chẳng biết v đu

hai dng nước mắt chm su mặn nồng.

 

 

 

 

HOI NIỆM

 

Ti nằm giữa mộng xanh rừng

chiếu chăn nghe đ dậy cng than van

thủa ma xun thắm chưa tn

thủa em cn biết điểm trang linh hồn

đời hiền như cỏ xanh thn

ti em về giữa nụ hn i tnh

thng ngy m ả lnh đnh

như my trầm tịnh tri trn ci đời

bỗng trời thế kỷ dng si

về dy phố nhỏ du đời lang thang

sng gươm no mi cơ hn

yu em từ đ thấy trn ưu tư.

 

 

 

 

TINH THỂ HỒNG

 

Ngy mai ln chuyến xe về

phương nao trời đ bốn bề gi ging

yu em tnh mi vun trồng

vườn xưa con nhện giăng hồng sợi tơ

by giờ con nhện l thơ

thơ đan chẳng kn từ giờ lun di

tự giờ đất hiện chu kỳ

nghn phương hướng vọng hồn Di Lặc bừng

chiến trường i lửa m cung

tim em cũng chy trong cng tận đau

tnh anh cũng gi như mu

sương kia từng đ lạnh sầu biển đng

qu hương một đm lửa hồng

lm sao sưởi ấm ci lng Mẹ, Cha

ti về vun xới vườn hoa

cho em l gi Bin Ha, Hm Tn

cho ti l kẻ c thần

nằm đy gửi mộng dậy ngần sương xanh.

 

1.7.65

 

 

 

 

NHẬP ĐỊNH

 

Về đy trầm ty mặn nồng

phin du từng chuyến thi lng lắng nghe

về đy bụi khi tu xe

chn đi hồn lạc tiếng ve hạ tn

về đy nghn ci m vang

đm su rừng ruộng vui tan cuộc no

về đy ngắm ci gầy hao

vuốt ve i tc cũng su suối ngn

về đy tự hỏi dung nhan

ci kia cnh lạnh đi tn hoang vu

i nghn năm trắng sương m

một người p mặt trả th thin cơ.

 

Bạc Liu 13.3.63

 

 

 

 

ĐỒNG VỌNG

 

Về đy đ ni ngủ buồn

cỏ ngu ngơ động cnh chuồn chuồn bay

về đy ngắm lại bn tay

ngn di ngn ngắn c ngy c đm

lu rồi c phải khng em

tnh yu đ cũng hao mềm như sương

em đi lạnh lẽo trn đường

bước chn son c gợi nguồn siu sinh

c vang từ ci v hnh

nhịp lun trầm vọng thanh bnh biệt chia

giờ đy đồng vọng bốn bề

từ Phi đến ta về thin thu !

 

(Lục Bt Hoi Khanh, Ca Dao xuất bản 1968)

 

 

trang hoi khanh

 

art2all.net