Hoi Khanh

 

 

u Mộng của Ti

đ c một Hiroshima trong hồn trong mu trong mộng chng ta đang yu nhau trong thức của kẻ tội đồ
vậy l trong chiếc bnh tương lai của ti
nổ như một tri bom
ti mang những mảnh vụn lm hnh trnh
về pha loi người khng cn m ngủ?
đ thức giấc hi hng trong từng đm sương trắng
cuốn tri dng sng đ mặn mồng hồ lệ của tnh yu
ti ngẩng ln thấy g đu nhưng chỉ nghe
trong con mắt hoang mang của bạn
hay kẻ kia đ tự dối mnh
lời tiếng thất thanh trng vy quanh ci trm lấp đ
những hạt nhn trong trẻo như sương
v pht giy tan biến đời mnh
những đời tnh thầm hẹn mi run sẽ ấm lại ma đn
trn đ kia ru đ xanh
rờn xanh những g no ai biết
trong hồn ti sương đ tan
tan nt những g no ai hiểu được
Hirosima v mộng của ti
sương v mộng của em
ci Chu ny sao lại sinh ra ti
để ngắm hoi dng sng tri những mi l ngho nn
những mắt su mờ đục cn khao kht ci no?
những thn hnh gầy guộc v đồng la xanh
c chăng một bnh nguyn trn Trường Sơn?
đm rụng những giọt sương bởi những tiếng ch rừng
đm vỡ từng kỷ nguyn bởi những bước chn
nai v trăng đ mỗi đm suối đi hờn dn tộc
Tổ Quốc ơi lm sao ti khng khc
khi những cnh dơi khng c nc Phật đường
sẽ bay vo mặt trời
để nhận sự tự do hng vĩ?
i khoảng hư v khủng khiếp một đời
pht giy vỡ tan tnh mảnh pha l
ti quờ quạng vo đu để tm lại
những mộng của ti
v hồn của ai

(Cỏ Kh v Lửa)

 

 

 

Hiện

Bắt đầu từ hạt sương trong

Lạnh từ ci no v chung v thủy

Hm nao ta gặp em trn đường

Hai bn tay dịu dng l cỏ

V con chim chợt ht trn cnh

Vọng những g pha dưới dng xanh xanh

 

 

 

Ci no

Trong cặp mắt xoe trn của trẻ thơ

C tiếng dế cất ln giữa đm khuya

Đm bỗng đi vo linh thnh

V cng một niềm nhớ tiếc khn ngui

Một buổi trưa no chợt bắt gặp một đa hồng

Nở trong vườn v ưu của trẻ thơ

Mặt đất bỗng v cng lạnh lẽo

Ta nghe thng ngy tn tạ như khng

Như chẳng c g thực cả

Một tiếng dế hay một đa hồng

V một dng sng nước rng nước lớn

i tiếng động trong ta đ rộn rng

V cao nguyn chốn ấy c cn chăng

Sương của cỏ non xanh v đm thanh như lụa

V tiếng động cũng chnh l dng sng

V ging sng chnh l giấc mộng

Xin hy đưa ta vo ci no khng hề c ở trần gian

 

 

 

Ngồi Lại Bn Cầu

người em xưa trở về đy một bận
con đường cm bỗng nh sng diệu kỳ
ti lẫn trốn v thấy mnh khng thể
my của trời rồi gi sẽ mang đi

em - th vẫn nụ cười xanh mắt biếc
mu c đơn trn suối tc la đ
cn g nữa với my trời đang trắng
đ v tnh tri mi bến sng xa

thi nước mắt đ ghi lời trn đ
v c đơn đ ghi dấu trn tay
chn đ bước trn lối về hoang vắng
cn chăng em nghĩa sống ngực căng đầy

qu khứ đ dng sng em sẽ ngủ
giấc chim bao nguyn vẹn c bao giờ
ta sẽ gặp trong tnh vũ bo
con thuyền hồn trở lại bến hoang sơ

rồi em lại ra đi như đ đến
dng sng kia cứ vẫn chảy xa m
ta ngồi lại bn cầu thương dĩ vng
nghe giữa hồn cy cỏ mọc hoang vu

(Thn Phận - Ca Dao xuất bản 1972)

 

 


 

Tương Tư đất
tặng Tuệ Sỹ

người đi về đu bng đời hiu hắt
ngọn đn xưa ai thắp sng bn sng
nỗi niềm xưa ai canh cnh bn lng
c phải v ngọn gi thu đng thổi mạnh?
đm nay cơn mưa dầm lại đến
đ một mu trăng trầm uất cũng bỏ ta rồi
kể từ ngy my gi cũng pha phi
em lng đng bn trời đng vắng quạnh
bạn b quyến thn mỗi người mỗi mảnh
con sng di sao chẳng nối tnh nhau
ngọn đn xưa ai thắp ở nơi no
m mối tnh xưa sao v cng hiu hắt
c phải hồn ta hoang mang v cơn gi bấc?
chợt thổi về từ biển lạnh ngn năm
chợt thổi về từ ni đ m thầm
chờ đợi mi con người chưa xuất hiện
con người đi đu đ tan đ biến
hay đ mất rồi trn mặt đất biển du
mặt đất biển du ngn năm thỏ thẻ
xin gởi trao người ẩn ngữ: cuộc mong manh
mai kia đất c ni g trầm trọng
chỉ ci xin người thở lại cht dư thanh.

 

 

 

 

Xin cho Đ Lạt

tặng Bi Ging v Phạm Cng Thiện

 

em ở đ với bầu trời my ni
ma đng sương rờn trn m hoa đo
linh hồn ta mấy mươi ma của suối
lạnh v cng khng biết tự phương nao

 

chn ta bước trn con đường trở lại
một lần xưa vi vt gi đầu cnh
su dưới đ lối mn khe suối vắng
bng của ma khẽ động tiếng lanh canh

 

i đồi thng những chiều nghing nhớ nắng
lng ta tri chiều cũ dưới chn đo
gi heo ht dường nghe niềm u hận
em đi rồi ta vẫn đứng nhn theo

 

mu o đ phất phơ mu vĩnh biệt
bay về đu xin cn lại linh hồn
để ta giữ những chiều sương m phủ
của một đời lun lạc kiếp tha hương

 

rồi thi hết đất sẽ l vĩnh viễn
bng hoa kia nở trn xứ điu tn
tay yếu đuối ta sẽ cn nắm lại
những lời g xưa đ hết m vang

 

(Thn Phận - Ca Dao xuất bản 1972)

 

 

 

 

Nước mắt

đ chết ma thu em biết chưa
anh khng khc nữa để mong chờ
buồn khng chở nỗi bao nhiu nhớ
rưng rức đu từ vạn cổ sơ

ngn năm rồi chỉ một qu hương
một tấm lng thơ ứa đoạn trường
em c bao giờ qun nhắc lại
cho lng ta lạnh xuống phong sương

nằm đy nắng đ vạn lần ln
trong tiếng ve đau gi bập bềnh
trong mắt những người tm sự ấy
my ngn năm cũ bay lnh đnh

ta biết em buồn như chnh ta
cng trong gai gc ước vng hoa
tri tim nhỏ qu đi dng mu
hồn khp nghn thu lệ vẫn nha

hai đứa đi hoi đ nhớ thương
đm đm th ght những canh trường
em nhn để lạnh trăng đầu ni
ta khc cho hồn rợn mu xương

thnh phố như khng c một người
ta lầm lũi tựa ng my tri
chơi vơi trong thng ngy hư ảo
xiềng xch no giam một kiếp người
 

 

 

 

trang hoi khanh

 

art2all.net