Hoàng Tá Thích

H u y ê n   n á o   v à   t ĩ n h   l ặ n g


 

Niên niên tuế tuế hoa tương tự

Tuế tuế niên niên nhân bất đồng

 

Sáng hôm nay trời Saigon bỗng nhiên trở lạnh.

H́nh như Saigon không bao giờ có gió heo may, nhưng đi giữa buổi sáng hôm nay, tôi tưởng chừng như có những cơn gió heo may đang len lỏi giữa cái  tấp nập của phố xá.

Có lẽ v́ tôi đang nghĩ đến mùa thu, và v́ tôi đang đi giữa tháng chín mùa thu.

Ghé một quán café góc đường nh́n người lao xao qua lại bên ngoài. Bốn chung quanh toàn những khuôn mặt xa lạ. Giữa  cái nhộn nhịp ồn ào của thành phố lắm người nầy, tôi bỗng nghe trong ḷng yên tĩnh lạ thường. Cái yên tĩnh của hư không. Cái vắng lặng của một người vừa rời khỏi  huyên náo để đơn độc một ḿnh trong một cơi khác. Tôi đang nghĩ đến một người bạn vừa bất ngờ ra đi. Hai tháng trước tôi có chuyện tṛ với anh ta. Không bệnh tật. B́nh thường và rất yêu đời. Sáng sớm hôm nay bỗng nghe tin anh không c̣n nữa. Tin xấu đến với tôi chỉ có chút bất ngờ v́  tôi  không hề nghĩ đến. Không bàng hoảng xót xa, nhưng nhiều cảm khái về cái vô thường của cuộc đời mà thôi.

Một người bạn vừa cho tôi một tấm h́nh chụp chung với bạn cùng lớp thời trung học, cách đây hơn năm mươi năm. Tấm h́nh gợi cho tôi biết bao nhiêu là hoài niệm thời thơ ấu. Mười bảy người học tṛ ở tuổi hai mươi trong đó. Những khuôn mặt quen thuộc của  kư ức. Một số người vẫn c̣n, một số người đă mất. C̣n và mất. Khác nhau thế nào nhỉ? Hơn hai mươi năm trước cái tuổi đó, mười bảy khuôn mặt kia cũng chỉ là những “hạt bụi giữa hư vô”. Lúc đó, không có “c̣n”. Bây giờ th́ lại có “mất”. Chúng ta luôn luôn đang đi  từ cái “c̣n” đến cái “mất” và sẽ trở lại lúc bắt đầu trong cái ṿng luân hồi luẩn quẩn ấy. Thức dậy vô tư trong b́nh minh và bắt đầu đi dần vào buổi hoàng hôn tắt nắng với những bâng khuâng vô cớ. Chúng ta đang già đi trong từng sát na. Không phải đợi đến tuổi cổ lai hi, nhưng đang ở độ giữa chừng cuộc đời, có phải mỗi buổi sáng mở mắt, chúng ta đă cảm nhận cuộc đời ngắn đi một chút, và buổi tối bắt đầu giấc ngủ, đều cảm thấy vừa mất đi một ngày.

“Mất” về đâu? Hay lúc nào cũng vẫn “c̣n” trong cái ư nghĩa của hạt bụi giữa hư vô?

Một đời người. Một khoảng thời gian quá ngắn cho những ai sợ không đủ để thực  hiện những ước mơ. Cũng là một khoảng thời gian quá dài cho những ai không thấy hết ư nghĩa của cuộc sống.

Một chiếc lá vàng vừa ĺa cành nhẹ nhàng rơi xuống. Giữa cái huyên náo của  phố xá, ngọn lá chạm vào cái tĩnh lặng sâu thẳm của những tư duy trong tôi.

Anh bạn vừa “mất” đang tan dần trong đất đá và rồi sẽ lại trở thành hạt bụi trong hư vô. Để bắt đầu cho một cái “c̣n” khác.

Tôi rời khỏi quán với hương vị café c̣n đượm  mùi trong hơi thở. Xe cộ ngập đường và trời Saigon bắt đầu trở lại cái nóng b́nh thường của phố xá. Tôi cũng đang trở về với  những cái “c̣n” trong cuộc sống hiện tại. Trở về với cái huyên náo không thể từ bỏ được quanh tôi. Cuộc sống lúc nào cũng đầy những huyên náo. Nếu có thể t́m ra một chút không gian tĩnh lặng quanh đây, trú thân chốc lát trong đó, may ra có thể t́m thấy được bản thân ḿnh.

 

Hoàng tá Thích


 

Trang Hoàng Tá Thích

 

art2all.net