Hoàng Tá Thích

Nước mắt chảy xuống

 

 

 

Nhớ một câu chuyện đăng trên báo, về một bà mẹ làm ruộng ở một nơi xa xôi nào đó để nuôi đứa con trai duy nhất đi học. Đến lúc vào lớp cuối tiểu học th́ bà mẹ bị đau cột sống không thể làm việc được. Đứa con muốn bỏ học để làm việc giúp mẹ, nhưng bà nhất định không chấp nhận và cuối cùng cậu bé “đành” phải cắp sách đi học. Hằng tháng,bà mẹ đến trường để đóng học phí, thay v́ tiền th́ bà xin góp gạo. Hiệu trưởng nh́n mớ gạo của bà, nhăn mặt v́ gạo không những xấu mà c̣n trộn lẫn đất cát, dặn lần tới phải đem gạo tốt hơn. Tháng sau lại cũng thế. Lần này, thầy Hiệu trưởng nói cho bà mẹ biết nếu lần tới gạo c̣n quá tệ như thế, sẽ không nhận và cho con bà nghỉ học. Tháng sau,bà mẹ lại đến với một bao gạo không hơn ǵ các lần trước. Lần nầy thầy Hiệu trưởng chưa kp nói th́ bà mẹ đă khóc và thú thật là từ khi đau cột sống không thể làm ruộng được th́ đành phải đi xin gạo các nhà lân cận, toàn là nhà nghèo để đóng học phí. Thầy Hiệu trưởng cảm động và bỏ qua, hứa sẽ giúp đỡ bà.

Ngày kết thúc niên học, đứa con trai bà đỗ đầu. Trong buổi lễ tốt nghiệp, bà cũng được mời đến, nhưng bà chỉ dám ngồi vào dăy ghế cuối pḥng. Phụ huynh đến dự lễ, ai cũng trông thấy trong một góc ở bục gỗ khán đài có chất ba bốn bao bố nhỏ, không biết là ǵ. Thầy hiệu trưởng xướng tên thủ khoa tốt nghiệp, chính là con của người đàn bà kia, và thầy yêu cầu bà mẹ lên khán đài. Bà mẹ đi đứng có phần khó khăn, ngại ngùng khép nép tiến lên. Thầy chỉ vào mấy cái bao bố, mở ra cho mọi người xem và kể lại những công lao hy sinh của bà mẹ để mong con ḿnh được học hành tốt. Đứa con bây giờ mới vỡ lẽ ra, chỉ biết ôm lấy mẹ mà khóc.

Người ta thường nói “Nước mắt chảy xuống” là thế. Phương Tây cũng có câu ngạn ngữ như thế  không khác ǵ chúng ta. Nước mắt chỉ chảy xuống, nên thường cũng có câu :”Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày.” Thực ra không đến ni con cái nào cũng thế, nhưng chung chung, đó là chuyện rất đời thường.

Khi cha mẹ đă già th́ lúc nào cũng rảnh rang, có thể dành cả quảng đời c̣n lại cho con cái. Trái lại lúc đó th́ con cái vẫn c̣n phải bận rộn với đời sống của chúng và c̣n phải lo cho con cái chúng trưởng thành, không có dư th́ giờ nhiều dành cho cha mẹ. Nước mắt chảy xuống là thế.

Người ta cũng thường nói “Hùm dữ không ăn thịt con”. Thường xẩy ra những trường hợp con cái từ bỏ cha mẹ,chứ hiếm khi có trường hợp cha mẹ từ con. Phần đông con cái lúc c̣n trẻ thường cho cha mẹ thuộc về thế hệ cũ, lạc hậu, nên thường bỏ ngoài tai những dạy bảo của cha mẹ. Con cái có thể oán hận cha mẹ, từ bỏ cha mẹ v́ chưa đến cái tuổi để hiểu về ḷng dạ bậc sinh thành. Ngược lại,cha mẹ giận những đứa con ngỗ nghịch những muốn từ bỏ, nhưng khi có những bất hạnh xẩy đến cho con cái th́ không những cha mẹ ân hận mà c̣n đau khổ và luôn luôn dang tay ôm trọn vào ḷng. Người ta bảo nước mắt chảy xuống là thế.

Một người chỉ có một đời. Nước mắt chảy xuống chia đời thành hai.

Cuộc đời thứ hai là cuộc đời con cái mà ḿnh phải dính liền với chúng.

Con cái dù có bao nhiêu tuổi th́ vẫn c̣n là những đứa trẻ đối với cha mẹ, vẫn luôn luôn nằm trong sự lo lắng của bậc cha mẹ. Ngược lại cha mẹ già yếu th́ con cái chỉ có một bổn phận là lo tṛn những nhu cầu vật chất là chủ yếu. Phần biểu hiện t́nh cảm th́ c̣n phải tùy thuộc hoàn cảnh con cái có được hoàn toàn tự do hay không để có thể thường xuyên ở gần cha mẹ. Ở Âu Mỹ, chung chung,cái khó khăn nhất cho con cái là lúc cha mẹ về già và cách giải quyết gần như duy nhất là những viện dưỡng lăo mà có những chỗ như một nơi chốn để chờ đợi giây phút cuối cùng của cuộc đời. Sống buồn bă, cô đơn v́ phải xa cách con cái, mong ngày cuối tuần con cái vào thăm viếng nếu chúng rảnh rỗi. Để cha mẹ già ở nhà là cả một vấn đề. Con cái mỗi người ở một nơi, để cha mẹ ở nhà nào đây. Ban ngày ai cũng phải đi làm việc, phải thuê người có chuyên môn săn sóc người già. Tối đến, phải thay phiên nhau đến với cha mẹ. Đôi khi cũng muốn ở gần hầu hạ cha mẹ già, nhưng c̣n công việc làm ăn không thể nào bỏ được. Những chuyện linh tinh tế nhị con cái không ai dám mở miệng,nhưng bên trong th́ đă có những mầm mống phiền muộn, không bằng ḷng  nhau….Càng lâu,càng nhiều vấn đề.

Thực ra th́ cũng là chuyện thường t́nh, v́ con cái lúc c̣n nhỏ, đau yếu th́ không mẹ cũng có cha bên cạnh. Trừ những căn bệnh quái ác th́ cũng hết bịnh ở bệnh viện rồi cũng trở về nhà. Cha mẹ th́ khác. Không những lớn tuổi, thường có bệnh tật mà c̣n v́ tuổi già sức yếu, đôi khi không bệnh tật cũng chỉ nằm hoài một chỗ chờ ngày ra đi mới là vấn đề. Con cái c̣n gia đ́nh, c̣n lắm việc phải lo toan, đâu thể dành hết th́ giờ cho cha mẹ được. Có một điều khác biệt giữa những gia đ́nh giàu có và nghèo khổ. Con cái nhà nghèo thường biểu lộ ḷng hiếu đạo với cha mẹ hơn là con nhà giàu, v́ dễ hiểu là cha mẹ nghèo lo cho con cái ăn học khó khăn trăm bề nên sự hy sinh của cha mẹ nghèo được con cái thấy rơ ràng trong khi những cha mẹ giàu có không cần phải lo lắng và con cái cũng thấy như những phương tiện được thụ hưởng là một điều tự nhiên mà thôi. Cha mẹ bây giờ giàu có nhờ ngày xưa đă từng hy sinh, cực khổ để có đến ngày hôm nay cho con cái được sung sướng th́ dù có kể lại những gian truân ngày trước, con cái cũng khó ḷng h́nh dung ra được. Sự hy sinh của bậc cha mẹ lúc nghèo khó có thể nói là bao la như trời biển, đôi khi phải hy sinh cả thân xác ḿnh cho con cái được nên người. Măi đến khi con cái thành đạt, cha mẹ có khi đă không c̣n.

Nước mắt chảy xuống là thế, v́ trời sinh đă là thế. Bởi vậy, bậc cha mẹ tốt hơn hết, không bao giờ nên nghĩ đến chuyện nhờ cậy hay chuyện con cái có thể trả hiếu  ḿnh lúc tuổi già để khỏi phải có những thất vọng về t́nh cảm. Không phải v́ bất hiếu mà v́ không thể có hoàn cảnh thuận tiện để vẹn toàn mà thôi. Con cái thành đạt, th́ cha mẹ hănh diện v́ nuôi dạy con tốt. Con cái giàu có mà c̣n biết trân trọng những món quà tặng của cha mẹ th́ đó là hạnh phúc của cha mẹ. Hăy nên nghĩ đến chuyện lo cho nhau. Quen lo lắng cho nhau giúp cho bậc cha mẹ vừa có thể chung vui hạnh phúc với con cái, mà lại được sự thanh thản trong ḷng trong giai đoạn tuổi già bóng xế, đỡ phải làm phiền con cái. Ngược lại,con cái sẽ được thoải mái v́ không quá băn khoăn về việc lo cho cha me. Con cái ḿnh lớn lên có gia đ́nh riêng của chúng, rồi cũng sẽ có những suy nghĩ chẳng khác ǵ ḿnh. Nước mắt cứ thế mà luân lưu chảy xuống, đời nầy qua đời khác. Đó cũng là một thứ luân hồi của cuộc đời vậy.

Con cái lúc đă lớn tuổi, hồi tưởng đến cha mẹ lúc c̣n sống, càng thấy thương cảm, nhớ nhung, tiếc nuối v́ có những điều làm cho cha mẹ không được hài ḷng, hay có những điều muốn làm cho cha mẹ vui ḷng nhưng đă muộn rồi, không c̣n cơ hội để báo đáp. Càng thấy tiếc thương, ân hận th́ lại càng thấy t́nh thương bao la của bậc sinh thành. Hiếu đạo của con cái đối với cha mẹ thực không thể nào so sánh, bù đắp lại với t́nh thương của cha mẹ đối với con cái được. Nước mắt chảy xuống là thế. Chuyện tự nhiên đời nầy tiếp diễn đời khác vẫn là thế như một thứ quy luật của cuộc sống, không có ǵ phải cố gắng thay đổi. Làm cha mẹ chỉ nên thương yêu con cái và không bao giờ nên nghĩ đến con cái sẽ trả hiếu cho ḿnh như thế nào mới an lạc. Ấy là nước mắt chảy xuống. Ấy là xuôi theo tự nhiên để được nhẹ nhàng thanh thản.

 

Hoàng Tá Thích


 

Trang Hoàng Tá Thích

 

art2all.net