HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 


 

TÓC TRẮNG - Tác giả BÙI HOÀNG LINH

 

 

Mối t́nh đầu bao giờ cũng vậy
Rất ngọt ngào mà cũng lắm đắng cay


Có lẽ ai đă từng đi qua những năm tháng học tṛ mà chẳng thầm yêu, trộm nhớ một "cánh phượng hồng" và những lời yêu chưa ngỏ. Đôi khi cũng có thể bên nhau rồi mà không hiểu v́ đâu mà dang dở chia xa để lại cho nhau niềm nuối tiếc không nguôi.


"Yêu thương ngày ấy mối t́nh đầu.
Mơ ước một người măi của nhau"

( Phạm Giao)


Bài thơ “Tóc trắng” của một tác giả c̣n rất trẻ nhưng có những chiêm nghiệm sâu xa. Không biết tác giả nói về t́nh yêu của chính ḿnh hay nói hộ ḷng người. Cũng có thể dựa vào một câu chuyện nguyên mẫu xảy ra trong cuộc sống chung quanh rồi dụng công chắt lọc cảm xúc để viết nên những vần thơ t́nh da diết thế! Bài thơ kể về một chàng thư sinh năm nào với một mối t́nh đầu rất đẹp nhưng không đơm hoa kết trái.


Lời mở đầu bài thơ giản dị nhẹ nhàng như một lời tâm t́nh thổ lộ sâu lắng và thiết tha. Bao kư ức thuở xưa đă lần lượt gọi về trong nỗi nhớ:


“Ta trở về trong nỗi nhớ bàn tay
Những kư ức rêu xanh vừa thức dậy”


Thời gian phôi pha, tưởng chừng như sau lớp bụi thời gian là rêu phong đă phủ đầy kư ức. Hôm nay sao chợt thức dậy và gọi về quá khứ rơ mồn một thế này:


Những hồi ức của tác giả lần lượt ùa về mang theo h́nh bóng của người xưa chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí:


“Ḍng sông lặng lưu h́nh tà áo cũ
Em qua cầu trong buổi sớm mờ sương “


Ḍng sông phẳng lặng, dựa vào nơi sinh ra và lớn lên của tác giả gợi cho ta nghĩ ngay tới ḍng sông Hương có Cầu Trường Tiền điệu nghệ và duyên dáng bắc qua ḍng sông. Cứ mỗi ngày sau buổi tan trường những tà áo trắng qua cầu in bóng xuống ḍng sông thơ mộng. Tà áo trắng in h́nh trên đáy nước sông Hương trong vắt trong buổi sớm mờ sương đă in sâu trong tâm khảm của thi nhân. Một h́nh ảnh đẹp khó phai trong ḷng tác giả.

“Tóc trắng bởi đă nhớ nhiều kỷ niệm
Đa đoan chi cho thơ cũng ngậm ngùi”


Giờ đây tóc đă ngả phai màu có lẽ cũng một phần phải chăng v́ nhớ nhiều kỷ niệm. Những kỷ niệm đă trở thành một phần của kư ức. Thời gian phôi pha mà t́nh xưa không bôi xóa. Vẫn là những kỷ niệm khó phai, đẹp măi măi ngọt ngào trong nỗi nhớ niềm thương. Và mối t́nh đầu v́ một lư do khách quan hay chủ quan mà không chung lối trọn đời nên đă c̣n hoài trong nỗi nhớ. Nỗi day dứt của mối t́nh không vẹn là những cảm xúc thật tự đáy ḷng đang trào lên câu chữ khiến cho những vần thơ cũng chứa lệ ngâm ngùi! “Đa đoan chi cho thơ cũng ngậm ngùi”. Dường như đây là một lời tự trách ḿnh nhẹ nhàng đa đoan vương vấn nỗi sầu bi mà chi? Dĩ văng rồi, phải quên thôi ! Nhưng có những điều cố quên lại càng thêm nhớ. Vậy mới là “đa đoan” và cũng vậy mới “ngậm ngùi” tràn cả vào trang thơ! Và dĩ nhiên không nguôi niềm nuối tiếc.


“Nhưng nếu được trở về ngày quá văng
Ta vẫn cầm phong thư tím trao em”


Nếu thời gian có thể quay lại th́ tác giả cũng sẽ không ngại ngần mà cầm phong thư tím để trao em. Phong thư tím – màu mực tím của tuổi học tṛ đẹp quá! Như vậy mối t́nh nay đă đi vào dĩ văng nhưng nếu được trở lại “ngày quá văng “ vẫn ngỏ lời với em trước sau vẫn một t́nh yêu đầu không thay đổi.


Khi bắt gặp ánh mắt thơ ngây hay nụ cười buổi ấy đă rung cảm một tâm hồn và có lẽ tiếng sét ái t́nh đă gơ trúng trái tim. Nhưng "rụt rè" quá chỉ yêu "thầm lặng " thôi phải chăng không dám ngỏ lời? Có lẽ mối t́nh đầu không dám ngỏ không chỉ một ḿnh chàng thư sinh này đâu mà trên đời này cũng có không ít chàng trai rụt rè như thế! Chàng thư sinh chưa kịp ngỏ lời hay v́ hoàn cảnh cuộc sống xô đẩy thế nào mà mối t́nh không trọn ? Nhưng dù thế nào đi nữa th́ mối t́nh đẹp không thành vẫn để lại nhiều tiếc nuối day dứt măi đến ngàn sau. Thế rồi “em’’ hay cả anh nữa cũng sẽ có một đời sống khác. Em lặng lẽ âm thầm ở một phía không anh. Anh cũng sẽ vậy thôi không thể nào khác được. Số phận đă an bài khi không thành ta đổ tại v́ duyên. Chắc có lẽ ḿnh có duyên không nợ nên ngược nhau rồi hai hướng của đời nhau.


“Em rồi sẽ có một đời sống khác
Ḍng sông xanh sẽ chảy phía không anh
Th́ thành phố vẫn mưa giăng rêu phủ
Trên đền đài lăng miếu của hoài thương”


Dù thế nào chăng nữa th́ cuộc sống vẫn cứ trôi đi theo guồng quay của nó. Thành phố này vẫn vậy, vẫn mưa nắng vơi đầy như con tạo vần xoay. Nhưng nỗi nhớ niềm thương đă đông thành đá thành khối là đền đài vĩnh cữu trong trái tim ta, “ Đền đài lăng miếu của hoài thương” .


“Để có khi xa ngoái vọng cố hương
Bên ngực trái sao nghe dường đau nhói”


Vâng t́nh yêu đẹp của một thời quá văng là trong hành trang mang theo trong cuộc đời lữ thứ. Mỗi khi chợt nhớ về cố hương, t́nh đó vẫn hiện về nhức nhối không thể nào nguôi như một vết cứa trong tim. “ Bên ngực trái sao nghe dường đau nhói”


“Một vết thương ngọt ngào thời thơ dại
Khắc nhẹ thành vết sẹo của đời nhau. . . ”


Một vết thương rất ngọt ngào của một thời thơ trẻ là mối t́nh đầu không trọn đă khắc sâu trong tâm khảm của mỗi chúng ta ( hai nhân vật trữ t́nh trong câu chuyện) đă khắc nhẹ thôi, dịu dàng thôi nhưng không thể nào phai !


Cách miêu tả ngắn gọn súc tích những nét thật tiêu biểu qua những h́nh ảnh so sánh ẩn dụ, nhân hóa… Cảm hứng và ngôn ngữ thơ mượt mà độc đáo đă chuyển tải ḍng cảm xúc tha thiết bồi hồi khi viết t́nh cũ. Cũng có thể:


"Cái ngày em rẽ bước sang ngang
Tôi buồn rưng rức trong vườn mộng"

( Nguyễn Hữu Hiền)

 

Em bước theo chồng để lại cho ai niềm đau với mối t́nh vô vọng và giấc mộng vàng của anh cũng tan vỡ từ đây.


Đọc bốn câu cuối bài thơ mà có lẽ người đọc cũng tiếc giùm cho tác giả một mối t́nh đầu sẽ ngọt ngào và đẹp tựa trăng sao. Phải chi biết giữ lấy t́nh yêu. Có thể lắm chứ ! Nhưng tiếc thay:


Có một người đứng lặng nén niềm đau
Anh đưa tiễn t́nh anh vào xa vắng"


Đành vậy thôi tác giả ơi biết làm sao được. ! T́nh đẹp chia phôi c̣n lại ǵ ngoài nuối tiếc khổ đau. . .


Bài thơ hay! Thi ư ngọt ngào da diết, giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, và đầy lăng mạn. Giọng thơ tha thiết chân t́nh. Có lẽ tác giả viết một mạch theo cảm xúc dâng trào mà tan chảy thành thơ. Sự phối hợp các thanh bằng trắc hợp lư tạo nên nhạc điệu trầm bỗng của bài thơ đă làm nên sắc điệu trữ t́nh diễn tả tận cùng sự dở dang tiếc nuối. Gieo vào ḷng người đọc một nỗi buồn thương mênh mang cho một thiên diễm t́nh đẹp mà buồn.


"Nước muôn đời vẫn thế
Tha thiết nhớ trăng thề
Dẫu chỉ ôm ảo ảnh
Vẫn dạt dào si mê"


Thành phố Hồ chí Minh, ngày 29/9/2018
Hoàng Thị Bích Hà

 


Mời bạn đọc thưởng thức trọn vẹn văn bản bài thơ:


TÓC TRẮNG


Ta trở về trong nỗi nhớ bàn tay
Những kư ức rêu xanh vừa thức dậy
Ḍng sông lặng lưu h́nh tà áo cũ
Em qua cầu trong buổi sớm mờ sương

Tóc trắng bởi đă nhớ nhiều kỷ niệm
Đa đoan chi cho thơ cũng ngậm ngùi
Nhưng nếu được trở về ngày quá văng
Ta vẫn cầm phong thư tím trao em

Em rồi sẽ có một đời sống khác
Ḍng sông xanh sẽ chảy phía không anh
Th́ thành phố vẫn mưa giăng rêu phủ
Trên đền đài lăng miếu của hoài thương

Để có khi xa ngoái vọng cố hương
Bên ngực trái sao nghe dường đau nhói
Một vết thương ngọt ngào thời thơ dại
Khắc nhẹ thành vết sẹo của đời nhau. . .


Thành phố Hồ Chí Minh ngày 14/06/2018
Bùi Hoàng Linh

 


( Bài viết đă được in trong tác phẩm B̀NH LUẬN VĂN HỌC của tác giả Hoàng Thị Bích Hà, NXB Thuận Hóa tháng 6/ 2019. Từ trang 56-61)

 

 

 

art2all. net