HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

 

CƠI DƯƠNG GIAN ANH C̉N NỢ CHỮ HIẾU

 


 

Anh Trần Đ́nh Đài là con trai thứ trong một gia đ́nh trung lưu ở quận 3, Saigon xưa. Mẹ anh cũng là hậu duệ của hoàng gia triều Nguyễn. Cha anh là một trí thức v́ vậy cả đàn con, bảy đứa ba mẹ đều cho ăn học đến nơi đến chốn. Những năm tháng ấy, đất nước bất ổn, tiếng súng vẫn hăm he đau đó trên đầu, bên cạnh cuộc sống bất an là vậy nhưng cha mẹ anh vẫn cố làm lụng để chăm lo cho con cái, trang trải cuộc sống. Mẹ anh tần tảo đủ mọi việc như buôn bán, chạy hàng chợ trên chợ dưới để làm sao các con đều được học hành nên người. 

Anh tốt nghiệp trường kỹ sư Phú Thọ, Saigon, rồi đi làm. Anh làm công việc bảo dưỡng, máy móc, phụ trách phần kỹ thuật trong một đơn vị truyền tin của Mỹ, nên tháng 3/1975, Mỹ rút quân c̣n lại về nước và cho di tản những người làm việc trong cơ quan của họ. Vậy là anh lên máy bay qua Mỹ tháng 3/1975. 

Qua bển anh được tài trợ bước đầu. Rồi anh học hành tiếp để đi làm. Khi cuộc sống ổn định, anh cũng có phụ giúp tài chính lai rai giúp cha mẹ thuốc thang, đường sữa bồi dưỡng tuổi già. Khi có quốc tịch Mỹ, anh làm giấy bảo lănh gia đ́nh gồm ba mẹ và cô em út là TrầnThu Huệ. C̣n những người anh em đă có gia đ́nh ổn định công việc rồi th́ thôi. Anh cũng muốn sống gần ba mẹ để báo hiếu những năm tháng tuổi già đă một đời cực nhọc v́ đàn con. 

Sau bao năm chờ đợi sự nỗ lực của anh đă được chiếu cố, ba mẹ và em Thu Huệ đă được lănh sự quán Mỹ phỏng vấn và đă được nhận đi theo diện đoàn tụ gia đ́nh. Giấy tờ hoàn tất, chỉ c̣n một thời gian ngắn nữa thôi là ba mẹ anh và cô em út sẽ sang bển với anh. Anh có ba mẹ, có em gái, sẽ đầm ấm biết bao. Ai cũng mừng và náo nức ngày sum họp gia đ́nh. Ở nhà ngoài việc lo chuẩn bị vật dụng cho chuyến đi, sắp xếp việc nhà, gia đ́nh ba mẹ anh cũng làm vài mâm cơm cúng tổ tiên ông bà mà chia tay với bà con, bạn bè và xóm phường thân thương. 

Chỉ c̣n một tuần nữa là lên đường, ba mẹ anh và cô em út sẽ rời Saigon, th́ bất ngờ anh Đ́nh Đài điện về nói là : “Con xin lỗi ba mẹ và em Huệ, con hết tiền rồi, không đủ tiền mua vé máy bay!. Nên thôi ba mẹ và em hủy chuyến đi." 

Cả gia đ́nh ḍng họ ngỡ ngàng, thất vọng và buồn nhưng biết làm sao được. Con nó nói vậy th́ nghe vậy. Thôi thế là hành lư phải tháo ra, cuộc sống lại như cũ. Ba anh trở lại công việc thường ngày dù tuổi đă cao. Mẹ anh lại ra chợ bán buôn kiếm sống qua ngày. Khi th́ bán bánh gị, lúc ế th́ bán bánh canh, bán chè,... Kiếm đồng tiền tuổi xế chiều không hề dễ nhưng cũng phải cố thôi! Thu Huệ học xong và cũng xin được công việc xa nhà cách vài chục cây số, đôi ba năm rồi xin lần lần về gần nhà. Cuộc sống cũng chật vật nhưng rồi cũng ổn định dần. Ba mẹ anh lúc này ở nhà đă già yếu. Rồi ba anh mất do tuổi già sức yếu, mẹ anh cũng buồn nên sức khỏe yếu dần và mất sau ba anh một năm. Chỉ c̣n lại Thu Huệ sống một ḿnh. May mắn chị bảo là chị “chó ngáp trúng ruồi” được du học Mỹ theo chương tŕnh đào tạo việc làm của cơ quan. Chị nói “chó ngáp một trăm lần mới gặp may như chị”. Thu Huệ qua bển học, sau khi học xong th́ có sẵn hồ sơ cũ anh Đ́nh Đài bảo lănh và chị được ở lại bên đó làm việc.

Qua câu chuyện với mấy người bạn của anh, Thu Huệ mới biết lư do anh Đ́nh Đài không mua vé nổi cho ba mẹ chị định cư cùng anh: Rằng là cuối năm ấy anh Đ́nh Đài gặp chị Nguyễn Thị Bông Cẩn trong một đám cưới người bạn. Bông Cẩn mới vượt biên qua, thế rồi anh Đ́nh Đài và chị Bông Cẩn quen nhau và đi đến hôn nhân sau đó không lâu. Nguyên nhân chị Bông Cẩn được đặt chân lên đất Mỹ cũng t́nh cờ. Do tới nhà phụ việc cho gia đ́nh ông cậu. Cậu chị là ông Lê Thận làm nghề đánh cá ở một làng ven biển Vũng Tàu. Ông có chiếc ghe nên lúc đi đánh cá ông cùng gia định vượt qua hải phận và được tàu Na Uy vớt qua Singapore, rồi được xét định cư theo diện tị nạn. Chính v́ thế ơn nghĩa của vợ anh -chị Bông Cẩn với cậu nhiều nên chị nói ǵ anh cũng nghe theo. Ông Lê Thận bàn với anh Đ́nh Đài: 

-Mày qua trước, làm lụng chắt bóp có vốn rồi th́ mua một chiếc tàu đánh cá. Tao đi làm. Mày có của, tao có công, lợi tức chia đôi.

Anh lúc đầu cũng c̣n phân vân, muốn lo cho ba mẹ và em gái út qua đây ổn định rồi mới lo đến việc mở rộng làm ăn. Nhưng vợ anh bảo:

-Ḿnh ơn cậu lắm, anh phải nghe lời cậu. Cậu có nghề đánh cá hồi trước bên Việt Nam. Cậu rành rồi. Ḿnh có của, cậu có công, lại giao cho người trong nhà khỏi sợ mất hay bị lừa ǵ đâu. Ḿnh chỉ việc ngồi nhà mà được chia tiền. Như thế nhàn, khỏe mà chẳng mấy chốc mà giàu. C̣n chuyện lănh ba mẹ th́ sau này ḿnh có tiền hăy tính tiếp. 

Anh nghe vợ bàn vậy cũng xuôi tay và đồng ư bỏ vốn ra mua chiếc tàu đánh cá. Nhưng ba mẹ anh th́ không đợi được đến ngày anh dư giả nên đă d́u nhau về miền miên viễn sau đó không lâu.

Chuyện làm ăn của anh không suôn sẻ. Cậu vợ anh -ông Lê Thận thường xuyên báo lỗ, anh phải bỏ tiền bù lỗ, hết năm này đến năm khác, có khi túng quá phải vay mượn bạn bè bù lỗ cho ông. Từ ngày mua chiếc tàu, anh chưa có đồng lời nào mà chỉ thấy toàn lỗ là lỗ đến nỗi anh tái mặt và rồi ông Lê Thận bảo là:

-Thôi mày bán chiếc tàu đó đi, giá rẻ, tao mua cho.

Anh bán lại chiếc tàu đó với giá bèo, không đủ trả nợ cho bạn bè. Anh lâm vào cảnh túng thiếu nên v́ thế, c̣n một tuần nữa mà không mua nổi ba cái vé cho ba mẹ và em.

Rồi ba mẹ qua đời, anh ân hận lắm! Anh ray rứt nhưng nợ cơm áo và trách nhiệm gia đ́nh vợ con anh lại tặc lưỡi bỏ qua. 

Mấy mươi năm đă trôi qua, sức khỏe anh cũng ngày một tàn tạ theo tuổi tác và bệnh tật. Rồi anh cũng từ giă cơi trần tại TP Houston, bang Texas, Hoa kỳ. Cơi trần anh c̣n nợ một chữ hiếu với ba me, hi vọng qua cơi khác anh gặp ba me để báo hiếu phần nào. Cũng chỉ v́ thiếu vé máy bay.

 

Saigon ngày 11/5/2024

Hoàng Thị Bích Hà

 



 

art2all. net