HOÀNG THỊ BÍCH HÀ


 

CÓ THỂ của TRẦN DZẠ LỮ

 

 

 

Có thể em là Tần phi xưa

Để anh đứng đợi đă bao mùa

Ai vô trong Nội ôm niềm nhớ

Ai ở ngoài thành hứng gió mưa?

 

Có thể đêm trăng cũng bằng thừa

Khi t́nh đứt đoạn, xót xa đưa…

Anh ở bên ni sầu bấn loạn

Cấm Thành dấu ngọc đă buồn chưa?

 

Có thể anh là vua-ngu-ngơ

Qua thành hát dạo mấy câu thơ

Người đời đâu mấy ai tri kỷ

Chiều hỡi! Ai về nơi dấu xưa?

 

Có thể là em biết đợi chờ

Ngọc ngà trong tiếng nói như mơ

Đường bay số phận: Thiên t́nh lụy!

Nên vẫn đăm chiêu măi đến chừ…

 

Có thể anh buồn như củi khô

Bên thành tắt nắng một thu xưa

Ai cùng chúa Thượng say men rượu

Để mộng anh phơi áo hải hồ?

 

Tần phi ! Tần phi c̣n bơ vơ

Một ngôi sao lẻ đến không ngờ

Đêm nay ta vẫn chôn chân nhớ

Em cấm cung rồi em biết chưa?

 

Trần Dzạ Lữ

 

~~oOo~~

 

 

          Một hồn thơ nồng nàn và dạt dào đa cảm trong một bút pháp điêu luyện,  CÓ THỂ là một thi phẩm quá hay, mang lại thật nhiều cảm xúc cho người đọc nên không thể chỉ đọc một lần ! Có thể cảm hứng sáng tác gần như là một sự ngẫu hứng khi cảm xúc bỗng ngập tràn trong tim rồi tự nhiên bật ra khỏi lồng ngực và chảy tràn lên câu chữ. Và đó là sự kỳ diệu của một áng thơ t́nh. Ở trái tim thi nhân lúc ngọt ngào êm đềm, lúc sóng trào dữ dội… Có tuyệt đỉnh hạnh phúc nhưng cũng có tận cùng cay đắng. Từ đó bạn đọc sẽ hiểu các cung bậc trong thơ t́nh Trần Dzạ Lữ.


CÓ THỂ là một cung bậc cảm xúc trong các cung bậc t́nh cảm của thi nhân: mănh liệt, thiết tha bằng giai điệu du dương, nhẹ nhàng nhưng sóng ḷng th́ mạnh mẽ dâng trào như băo tố, chứa chan thi vị, lăng mạn và đẹp như một huyền thoại. Tất nhiên rồi tác giả ơi! Con người ai cũng có khát vọng thiết tha, vươn tới giấc mơ hạnh phúc. Ở đó không có những lo toan thường nhật của cuộc sống vất vả và những bất công đau khổ mà đến với thế giới của t́nh yêu, thuần mỹ mà từ thuở hồng hoang cho đến bây giờ và tin rằng c̣n măi đến mai sau, con người vẫn không ngừng khát khao vươn tới !

 

Thi nhân là người của công chúng văn học. Anh viết nhiều thể loại thơ, tùy bút, kư sự, tản văn… cho các vùng miền- nơi anh từng đặt dấu chân qua .Hiện nay th́ tác giả đă xa Huế và sống ở một thành phố phương nam hoa lệ. Nhưng nếu một mai có một dự án đưa các thi nhân lên mặt trăng , he…he…theo đề nghị của Tản Đà ngày xưa chưa thực hiện được th́ có lẽ hành trang mang theo trong tiềm thức của Trần Dzạ Lữ cũng chỉ Huế mà thôi.

 

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

 

art2all.net