|
Cô đang ngồi một ḿnh trong căn pḥng, nơi bao nhiêu năm qua đă gắn bó với biết bao kỷ niệm buồn vui của đời cô. Đây là nơi cô được nh́n thi hài cha mẹ lần cuối, khi người ta đă chở về từ một tai nạn đổ xe trên đỉnh đèo Hải Vân; Đây là nơi anh đă từng hôn cô, nụ hôn đầu đời con gái; Đây cũng là nơi chính tay cô khâm liệm cho bà Nội trong phút lâm chung.. Và đây… c̣n là nơi biết bao ngày tháng cô ngồi nhớ nhung anh… Ngoài kia, mưa đang giăng sợi, theo cơn gió thổi, đập vào khung cửa kính không tiếc thương. Trong những khoảnh khắc này, cô mới thấm thía tất cả nỗi cô đơn và cô độc của đời ḿnh. Đă bao năm rồi nhỉ? Ừ cũng đă trôi qua không biết bao nhiêu ngày tháng, kể từ ngày người ấy bước ra khỏi cuộc đời cô, trả lại cho cô cuộc sống trầm uất u uẩn bên bà Nội mù loà bất hạnh. Cô có khóc hay không trong giây phút chia tay ấy? Cô cũng không c̣n nhớ. Nhưng có một điều cô cảm nhận rất rơ nét, là cô không c̣n bao giờ t́m lại những phút giây hạnh phúc như những tháng ngày cô có anh! Anh là ai? Mà sao định mệnh đă xô đẩy bước vào đời cô rồi đành đoạn ra đi…? Cô nhắm mắt…cố xua đi những bóng h́nh…nhưng anh vẫn hiện ra thật rơ nét. Dáng đi, nụ cười và cả tiếng xe ngày bốn bận anh lái qua trước cửa nhà cô. Anh là chàng láng giềng chỉ sống cách cô một bờ dậu xanh rờn… Vào một ngày trời hành cơn đại hồng thuỷ, chính anh đă bơi sang nhà cô để giúp cô bế bà Nội tuổi đă gần đất xa trời lên mái nhà, khi con nước đang cuồn cuộn dâng cao. Anh là Sơn tinh bước ra từ truyền thuyết. Cô đă phải ḷng anh từ giây phút ấy. Và từ đó đến nay, t́nh yêu dường như không hề tàn lụi trong nơi sâu thẳm trái tim cô. Nhưng t́nh anh cho cô th́ đă phôi phai. Anh đă quên và đă dang ṿng tay đón người đàn bà khác bước vào cuộc đời ḿnh để cùng nhau sinh hạ những đứa bé xinh xinh…mà ngày ngày vẫn vang vọng đến căn pḥng cô luôn ngồi bất động những âm thanh líu lo như tiếng hót của loài chim. Cô không giận anh. Chỉ biết giận chính bản thân ḿnh. V́ sao cô không thấm thía bài học cuộc đời của Nội, mà bà đă từng kể cho cô nghe? Để giờ đây cô lại giẫm lên lối ṃn ấy, làm người đàn bà cô độc sống u uẩn trong ngôi nhà nhỏ này? Ba năm sau ngày anh bỏ rơi cô, Nội cũng đi về cơi vĩnh hằng, để lại ḿnh cô cô đơn cô độc trong ngôi nhà nhỏ. Trên bàn thờ, cô đặt thêm khung ảnh Nội, cạnh ảnh mẹ cha. Từ ngày ấy đến nay, anh và cô chưa một lần chạm mặt, để nói tiếng ghét hay thương. Thỉnh thoảng, khi bước ra khỏi cổng nhà, cô vẫn thấy thấp thoáng bóng anh bên bờ dậu. Những đêm khuya, chưa nghe tiếng xe anh trở về sau một ngày làm việc, cô vẫn cảm thấy ḷng thấp thỏm lo âu. Anh có bao giờ biết đến điều ấy hay chăng? Trong nhật kư Nội ghi lại, tất cả những điều ấy chỉ là hư ảo của cuộc đời…Bởi dẫu ta có măi đợi chờ th́ kẻ đă phụ t́nh ta không bao giờ quay trở lại. Sao cô lại dại dột chờ đợi anh? Sao cô chẳng chịu đi lấy chồng? Tiếng gơ cửa lôi Tâm An quay về thực tại. Cô bước ra mở cửa. Trái tim cô như ngừng đập khi chính anh đang đứng đó, ướt sũng dưới cơn mưa. Cô mở lớn mắt nh́n anh. Mái tóc anh đă có sợi đổi màu. Dáng vẻ anh có phần đậm người hơn năm tháng cũ. Nhưng đôi mắt và giọng nói th́ cũng vẫn của những ngày xưa: “ Trời sắp hành cơn lũ lớn. Em nên chuẩn bị đề pḥng nước dâng cao trong đêm nay ” Cô đáp lại nhẹ như hơi thở đang run rẩy của ḿnh: ”Nội em đă không c̣n nữa. Xin anh đừng bận tâm.” Cô quay vào. Cánh cửa gỗ lại khép kín lạnh lùng. Bên trong khung cửa gỗ- Cô đang đứng im ĺm trong nhịp tim khóc! Mưa làm ướt đẫm cả đôi mắt khô bao năm ráo lệ. Bên ngoài khung cửa gỗ – ḿnh anh đứng dưới mưa- những mũi kim mưa đang quất vào mặt…để đủ dấy lên cơn băo táp dữ dội trong hồn anh! Nhưng …cả anh và cô không ai nghe được tiếng ḷng nhau! Họ chỉ nghe tiếng mưa xối xả báo tin một cơn lũ thảm khốc sắp đổ về.
*** Ngay trong đêm ấy, lũ đă tràn về lai láng. Nước lên…nước lên…dâng cao…dâng cao cho đến tận chiếc bàn cao mà cô đă tự tay bê đặt trên giường. Nơi góc nhà nhỏ, cô ngồi im ĺm bó gối suốt đêm trong bóng tối hăi hùng.. Bên ngoài, mưa xối xả…gió gào thét…Mơ hồ bên tai có tiếng ai đó đang cố bơi trong nước cuộn…mơ hồ như có tiếng ai cất tiếng gọi: “An ơi? An ơi!”...Nhưng hồn cô đă thiếp đi trong cơn mộng mị ngày xưa…
*** “Mùa đông ấy, đất trời Huế cũng đă có những cơn mưa xối xả kéo dài.. Trong căn nhà nhỏ chỉ c̣n lại Nội và tôi. Nội- người đàn bà bất hạnh nhất trên cuộc đời này. Mười tám tuổi lấy chồng, sinh con. Chồng phụ bạc- con và dâu tử nạn trên đỉnh đèo Hải Vân- tiếp tục nuôi cháu nhỏ- rồi lại mù loà…May thượng đế c̣n run rủi cho tôi khoác kiếp người để sống cùng Nội sớm hôm. Tôi đă lớn lên trong sự cảm nhận về những bất hạnh ấy, một mực yêu thương chăm sóc bà. Cảnh nhà không c̣n như xưa v́ tất cả gia sản đă theo mẹ cha đổ xuống vực sâu nơi đỉnh đèo.Tôi đă được bà dạy cách biết sống âm thầm. Nội tôi đă đánh mất niềm tin yêu cuộc sống. Nội đă hoài nghi tất cả những lời ngon ngọt được thốt ra từ miệng lưỡi của đàn ông, do nỗi đau ông tôi phụ bạc, đă để lại vết hằn quá sâu trong trái tim bà. Tôi lớn lên trong sự giáo dưỡng ấy nên cũng đă được luyện một trái tim bằng đá. Và v́ thế, tuổi thanh xuân của tôi đang đến và sắp qua đi..nhưng trái tim tôi chưa bao giờ có một rung động bồi hồi. Ngày hai buổi rời nhà đi học trường Đồng Khánh rồi lại quay về cùng bà, khép lại sau lưng một cánh cổng gỗ lạnh lùng. Trong mùa đông ấy, lũ tràn về. Anh đă bước vào nhà tôi, bước vào cuộc đời tôi…không phải bằng bước chân đi vào từ chiếc cổng gỗ lạnh lùng luôn khép kín…mà từ trên mái nhà phá rui xông xuống, để kịp giúp tôi kéo bà tôi leo lên mái nhà, khi nước đă lai láng bốn bề nhấn ch́m xóm nhỏ của chúng tôi. Tôi đă phá lệ bà dạy, trái tim khởi động những nhịp bồi hồi. Bà tôi không phản đối trước một Sơn tinh dũng mănh hào hùng. Nhưng bà không yên tâm-luôn cho tôi đọc tập nhật kư mà vẫn ghi chép hàng ngày thời đôi mắt c̣n sáng-để tôi phải biết thấm thía những mật đắng của đời luôn ŕnh rập sau những lời đầy mật ngọt của bọn đàn ông! Tôi vẫn tin lời bà dạy bảo.Nhưng…tôi vẫn yêu! T́nh yêu là một thứ nhiệm mầu mà không ai cho, ai bán, không ai có thể cấm, không ai khuyên…Tôi đă yêu anh từ sự rung động chân t́nh của trái tim đơn côi. Sau những ngày mưa lũ, đất trời Huế lại ngập nắng chói chang. Tôi đă bắt đầu biết bồn chồn nh́n bờ dậu xanh, nh́n khung cửa sổ pḥng anh khi ở đấy vọng đến bên tai tôi tiếng đàn ghi ta réo rắt-đă biết soi lại gương khi đến trường, biết bồi hồi khi bước chân quay về khu xóm nhỏ…Tất cả những đổi thay ấy thú nhận rằng: TÔI ĐĂ YÊU ANH. Nhưng bạn ơi! Có thể anh và tôi không cùng hấp thụ một nền giáo dục chăng? Hay do anh quá lăng mạn hoặc do tôi quá vô t́nh?..Chúng tôi đă sớm chia tay nhau trong sự âm thầm. Một sớm mai xuân chưa kịp đến, tai tôi đă nghe tiếng pháo nổ nhà anh đón dâu về. Tôi lại bắt chước bà, ghi vào trang nhật kư hằng đêm những gịng chữ buồn.. Bên kia bờ dậu xanh, anh vẫn sống hạnh phúc như những tháng ngày anh chưa từng nói lời yêu tôi và chưa từng làm tim tôi tan nát. Bờ dậu xanh là vật cản tuyệt vời giữa hai ngôi nhà trong khu xóm nhỏ. Nên anh đă chỉ biết sống cuộc đời của anh và tôi lặng lẽ sống cuộc đời của tôi. Ngày tháng trôi…trôi…và tôi cũng lớn dần..., già cỗi dần theo năm tháng! Tôi không biết ḿnh c̣n mơ ước ǵ cho cuộc sống hôm nay!”
*** Sáng hôm sau, khi vầng dương quay trở lại, nơi xóm nhỏ cơn lũ đă kịp rút về biển đông, nhưng vẫn đành đoạn để lại…. thi thể anh bên bờ dậu, với tiếng xé nát ḷng trong trái tim cô! Từ ngày ấy, tóc cô dần đổi màu. Cô vẫn sống đơn độc một ḿnh trong căn nhà nhỏ, nơi xóm nhỏ đ́u hiu. Xóm nhỏ vẫn trở lại cuộc sống như muôn thuở của những ngày nắng, ngày mưa.. Trong trang nhật kư cuối cùng trước ngày cô mất, tôi đă đọc thấy gịng chữ này: ”TÔI SỐNG ĐỂ CHỜ ĐỢI AI? ”
Huế mùa mưa lũ.
|