LỬA TRONG TIM

 

Lửa trong đêm cô tịch Củ Chi/ Ảnh Như Huy

 

          Từ thuở ấu thơ tôi đă yêu lửa say đắm. Tôi vốn sống trong khu nhà vườn rợp bóng cây xanh ở khu nội thành Huế. Ngày ngày, trốn mẹ, tôi ra vườn quét những lá nhăn, mít…khô rụng đầy vườn gom thành một đống, chờ đêm buông là ra đốt cháy để ngồi say sưa ngắm ánh lửa bập bùng. Mẹ sợ tôi bị ma ám nên cấm không cho chơi tṛ này nữa. Tôi buồn ngơ ngẩn một thời gian dài.

 

Đến năm thành thiếu nữ, tôi chơi phong trào Hướng đạo. Những đêm lửa trại lại hút hồn tôi. Năm ấy, tôi tham gia thi bằng Dự bị Rừng, ứng viên phải kinh qua nhiều cuộc thi về kỹ thuật tổ chức sinh hoạt Hướng đạo như cắm lều trại, nấu ăn, thuyết tŕnh các đề tài bốc thăm… Làm Quản tṛ trong đêm lửa trại là một trong các môn thi khó v́ tôi là ứng viên nữ. Nhưng khi tiếng “Gọi lửa” cất cao trong đêm tối: “ Ta đốt to cho bùng lên sáng, đốt to cho bùng lên sáng sáng lên. Mau các em mau về đây nhé! Chúng ta thảy đều nhanh chóng, chóng lên không thôi các anh chờ ta…” và ngọn lửa vừa bùng lên cao, ngạo nghễ soi sáng một khoảng tối mênh mông ở b́a rừng, tôi đă nhảy ra trong trang phục của người rừng, nhảy múa làm nhiệm vụ Quản tṛ cho đêm Lửa trại ấy. Kỳ thi ấy tôi đạt điểm tối đa. Chẳng phải do tôi tài giỏi mà do chính ngọn lửa đă thổi bùng cho tôi sức sống.
 

Lửa trại- ảnh Nguyễn Ngọc Thành
 

Năm vào Đại học, qua môn Văn học Phương Tây, tôi đă du hành qua thế giới Thần Thoại của đất nước Hy Lạp. Tôi biết thêm về Prométhée, vị thần đă ăn trộm lửa của Thần Mặt trời để đem ngọn lửa thiêng đến cho nhân loại. Chính ngọn lửa diệu kỳ ấy đă thay đổi cuộc sống của con người nguyên thủy. Cho họ ánh sáng, xua đuổi thú dữ, đem lại sự ấm áp khi tiết trời băng giá… Và đặc biệt nhất, lửa đă làm chín thức ăn để từ đó sức khỏe con người dần cải thiện nhờ nấu chín, hợp vệ sinh và các món ăn qua thời gian với tính sáng tạo bằng các phương pháp nấu nướng mới đă phong phú dần lên để hôm nay nhân loại đă có vô vàn món ăn trong thực đơn hàng ngày.

 

Qua năm tháng, ngọn lửa trong bếp của từng gia đ́nh cũng đă dần thay đổi bằng bếp gas, bếp điện, bếp từ…nhưng với bản tính yêu lửa, thỉnh thoảng tôi vẫn ra vườn, vun lá khô để làm một bếp lửa nho nhỏ. Vừa đun thức ăn vừa nghe lửa cười, lửa khóc…mà thấy ḷng ấm áp. Cũng có hôm bác hàng xóm đi ngang, vói vào nói: “ Cô ơi đun chi tội nghiệp thế. Mua bếp Gas mà xài cho sướng.” Tôi chỉ mĩm cười thay lời cảm ơn chứ không thanh minh chi bởi làm sao bác ấy hiểu được t́nh yêu lửa trong tim tôi?

 

Ngày đến dạy học tại làng Nghề Một Thoáng Việt Nam, không hiểu do ngẫu nhiên hay cố t́nh, mà dân làng đă đón tôi bằng một đốm lửa rực sáng trong đêm ngay trước ngôi nhà sàn tôi ở. Trong đêm đen cô tịch đầu tiên ở đất Củ Chi ấy, tôi ngồi một ḿnh bên lửa đến tận khuya, miên man suy nghĩ về con người và cuộc sống. Có ai biết chăng những giây phút ấy ḷng tôi đang ngập tràn hạnh phúc? V́ bên tôi ngọn lửa đang rực cháy?

 

Rồi những tháng ngày dạy học ở Tây Nguyên, đêm đêm tôi cũng ngồi với lửa. Qua ánh chập chờn của lửa… soi cho tôi từng nét mặt lũ học tṛ nơi chốn núi rừng này. Những đứa trẻ đang cần cái chữ, cái nghề để vươn lên ḥng thay đổi cuộc đời tăm tối trên lối ṃn của bậc cha ông.

 

Lửa đă theo tôi suốt cuộc đời. Lửa đă đi vào tận tim tôi. Để khi lao động, học hành hoặc yêu thương một ai đó…tôi luôn yêu bằng ngọn lửa rực sáng trong tim ḿnh.

 

Lửa ơi! Hăy măi ngời sáng trong tim ta nhé!


 

Hoàng Thị Như Huy

 


chân trần

art2all. net